/Seonghyeon/ Dịu dàng
Bạn là gì của em thế?Là dịu dàng của em.…
Bạn là gì của em thế?Là dịu dàng của em.…
Có Kẹo nhỏCó chị lớnCó tình yêu chúng mình💗…
Một bộ đồng nhân về băng Liễu cửu.Thẩm Cửu chỉ là một kẻ thân tàn ma dại, vốn chỉ là muốn chết, lại có kẻ rảnh rỗi, giúp hắn hồi sinh.[Nếu không làm ngài sẽ chết đấy, ngài tốt nhất ngoan ngoãn nghe ta đi như vậy kết quả mới mĩ mãn được.] Nó dần không còn kiên nhẫn giọng điệu nhí nhảnh lúc trước liền thay bằng giọng tức giận có chút nũng nịu."Nếu có thể tan luôn thần hồn thì càng tốt."Sự bình tĩnh này hoàn toàn dọa hệ thống cuống cuồng. Giọng nói trở lên gấp gáp.[Cửu ca à, ta nói ngươi nghe.][Mọi chuyện vẫn có thể thay đổi mà đúng không?][Ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ bậy.]"Ta không cần."[Aaa....aaaaaa]Nó gào lên tha thiết. Sau khi thấy Thẩm Cửu chẳng có phản ứng gì, liền bỏ hết liêm sỉ mà nài nỉ.[Cửu Ca à.]"Nếu hiện tại là câu chuyện của ta, vậy ta có thể thay đổi tương lai đúng không?"[Có thể]_Cùng với hành trình tạo câu chuyện cho riêng mình_…
Ai phản bội trước người đó sẽ phải xuống địa ngục.…
Mình post lên chủ yếu để lưu lại đọc vì truyện hay, không vì mục đích nào khác nhé 💗Tác giả: Mỹ Lệ
Chúng ta có thể thích, có thể yêu, có thể thương và có thể hiểu. Thích một chút, yêu hết lòng nhưng không biết cách hiểu để thương trọn vẹn.…
Ngàn ánh sao gấp gọn bên gối Người dẫn lối, người về với emTag: chua ngọt, abo, HEAlpha Geonwoo x Omega Anxin…
Tạ Dương là kiểu người mà ai trong trường cũng biết.Đứng đầu khối nhiều năm liên tiếp, chơi bóng rổ giỏi, ngoại hình nổi bật nhưng tính cách lạnh nhạt đến mức người khác không dám tùy tiện lại gần.Cậu không thích người khác động vào mình.Không thích nơi quá ồn ào.Cũng không thích những mối quan hệ quá phiền phức.Nhưng có một ngoại lệ.Cố Tranh.Thanh mai trúc mã lớn lên cùng cậu.Người luôn vô thức kéo tay áo cậu giữa đám đông.Người thích vị dâu, hay thức khuya, luôn xuất hiện trong những ngày bình thường nhất.Cho đến một ngày, Tạ Dương nhận ra:"Có vài người, khi bước vào cuộc sống của mình quá lâu, sẽ khiến bản thân quên mất cảm giác một mình."✦ Ánh dương gặp tiếng đàn, từ đó thanh xuân bắt đầu có tên.Tác giả: Hạ Miên…
" Này nhóc! Em tên gì vậy? "" Haha...Sau này tôi sẽ bảo vệ em cả đời"" Này...Nhóc...Nhóc con! Tôi có lẽ..."" Tại sao lại bỏ em lại một mình? "…
Trái đất luôn xoay quanh trục của nó, em sẽ là trái đất, dù anh có đi đâu thì vẫn sẽ quanh về vị trí ban đầu. Nhưng anh à, trái đất hình như bị lệch rồi.Dù thế giới ngoài kia đang trôi rất nhanh, chỉ cần đôi ta dừng lại bên nhau.…
Nhớ Ngoại Quê là câu chuyện về nỗi nhớ da diết dành cho bà ngoại, một người phụ nữ họ Dương ở Hải Phòng. Suốt gần trọn thế kỷ 20 nơi thôn quê miền Bắc, bà đã để lại cho con cháu những giá trị bền vững của tình người, tình đời và đạo làm mẹ.…
Tình yêu tuổi học trò hồn nhiên trong sáng…
Lương Phó Duật và Tô Tri Noãn - vốn dĩ sẽ chẳng có bất kỳ sự liên quan nào trong những năm tháng thanh xuân ấy. Hai người sống trong cùng một thành phố, học chung một ngôi trường, đi ngang qua nhau không biết bao lần giữa hành lang đông đúc, cầu thang ngập nắng, nhưng chưa từng dừng lại nhìn đối phương thêm một lần. Thế nhưng họ lại quen nhau trong một thế giới khác - qua một trò chơi. Ban đầu chỉ là tình cờ ghép đội. Cô đánh rất dở, liên tục bị hạ gục, còn anh thì độc miệng như thói quen: "Chơi kiểu gì vậy?" Cô luống cuống mở mic: "Xin lỗi... mình mới chơi." Từ đó, không ai nói ra, nhưng họ bắt đầu nhớ đến nhau. Không biết mặt, không biết tên thật, không biết thân phận, nhưng lại tin tưởng nhau theo cách kỳ lạ nhất. Cô gọi anh là "sư phụ", anh vẫn lạnh lùng mắng cô "ngốc", "vướng chân", nhưng tay chưa từng buông cô ra khỏi nguy hiểm. Họ không hề hay biết, ở thế giới thật, họ học chung một trường.Hành lang ấy, cầu thang ấy, sân trường ấy - họ đã lướt qua nhau vô số lần. Nếu như không có ngày đó... Ngày Tô Tri Noãn vô tình biết được, người "sư phụ" luôn kề vai sát cánh với mình trong game, lại chính là Lương Phó Duật - thiếu gia nổi tiếng toàn trường vì đánh nhau, hút thuốc, và sống trong những lời đồn không mấy tốt đẹp. Từ ngày ấy, cô dần dần ít online hơn. Rồi đến một ngày, cô xóa hẳn trò chơi đó. Nhưng cô không hề biết rằng... Không chỉ riêng cô phát hiện ra danh tính của người bên kia màn hình.Mà anh cũng đã biết từ lâu - cô gái luôn lóng ngóng đi theo sau mình chính là Tô Tri Noãn, học sinh giỏi nh…
Thanh xuân bắt đầu từ những điều rất nhỏ:một chỗ ngồi quen trong nhà sách,một buổi kèm bài không hẹn trước,và một người khiến việc học trở nên dễ chịu hơn.MÙA XUÂN NĂM 2012 - NHÀ SÁCH THIÊN VĂN.[ MÙA XUÂN NĂM 2012, TÔI Ở NHÀ SÁCH THIÊN VĂN ]NƠI ĐÓ LÚC NÀO CŨNG YÊN TĨNH, ÁNH ĐÈN TRẮNG CHIẾU XUỐNG TỪNG DÃY KỆ CAO, MÙI GIẤY MỚI PHA LẪN MÙI SÁCH CŨ.TÔI ĐỨNG Ở KHU SÁCH TIẾNG ANH, VỚI TAY LẤY MỘT QUYỂN Ở TRÊN TẦNG TRÊN CÙNG. NHÓN CHÂN, CHẠM ĐƯỢC MÉP SÁCH NHƯNG CHƯA KỊP GIỮ CHẮC THÌ QUYỂN SÁCH TRƯỢT KHỎI TAY TÔI, RƠI XUỐNG SÀN.- KHI TÔI CÚI XUỐNG, CÓ NGƯỜI ĐÃ NHẶT GIÚP...CẬU ĐƯA SÁCH CHO TÔI VÀ NÓI: "CẨN THẬN".TIM TÔI BỖNG ĐẬP NHANH HƠN, DÙ CHẲNG CÓ LÝ DO RÕ RÀNG. VÀO HỌC KỲ ĐẦU TIÊN CỦA LỚP 10, TÔI MỚI BIẾT NGƯỜI TÔI GẶP THÔN ĐỊNH MỆNH ẤY TÊN LÀ LÝ HOÀI AN 10/1.Ở TRƯỜNG, CẬU VẪN LẠNH LÙNG NHƯ Ở NHÀ SÁCH. CHÚNG TÔI KHÔNG THÂN, THẬM CHÍ RẤT XA LẠ. NHƯNG... MỖI LẦN TÌNH CỜ NHÌN THẤY CẬU ẤY, TIM TÔI VẪN PHẢN ỨNG TRƯỚC CẢ KHI TÔI KỊP NGHĨ. - HAT -…
Những câu truyện oneshort ngọt ngào14-12-2025/10-1-2026…
Truyện chỉ là giả tưởng nhảm xí ồn xí tục xí…
"Nếu một ngày em rời đi... thì sao?"Jungkook khựng lại,tay siết nhẹ hơn một chút. Rồi anh thì thầm, như mọi khi ,dịu dàng, sâu, và lạnh: "Thì em sẽ không còn là Amie nữa, em sẽ là 'thứ' anh giữ trong tay." Amie rùng mình,không phải vì câu trả lời.Mà là vì ánh mắt anh phản chiếu trong lớp kính, ánh mắt của một kẻ không bao giờ biết buông."Yêu một người như vậy... là sống trong lâu đài pha lê, nhưng từng bước đi đều mang máu."…
Hán Việt: Thân vi giải mật du hí chủ giác đích ngãTác giả: Khanh Vô TửuHirashima Akira, giải mã trò chơi 《 Kamihama nghi vấn 》 chủ yếu nhân vật, ■ năm ■ nguyệt ■ ngày ■ phân nhân trò chơi đình phục giữ gìn mà xuyên qua thế giới, thậm chí còn được đến một cái...... Truyện tranh hệ thống ngôi cao.【 chạy mau a Hirashima cảnh sát! Nơi này nguy hiểm! 】【 Hirashima cảnh sát, dán dán! 】【 Hirashima cảnh sát, mau hồi ngươi Kamihama, rời xa Beikachou! 】Nhìn làn đạn thượng phong giống nhau thổi qua làn đạn, chưa từng gặp qua so Kamihama án kiện càng nhiều Hirashima cảnh sát: "Cười chết, ta không tin còn có cái gì địa phương so với chúng ta Kamihama càng nguy hiểm."Thời gian hỗn loạn một tháng sau, lúc trước tự tin bạo lều Akira người nào đó: "Thực xin lỗi, ta vì ta lúc trước nói qua nói tiến hành sám hối."Muốn chết lâu, các ngươi nơi này là như thế nào làm được một ngày một vụ án mạng! Các ngươi nơi này cảnh sát như thế nào còn không có nhân công chết đột ngột! Còn có, ai tới nói cho ta ngày mai quần áo lại nên như thế nào xuyên!# Beikachou quá nguy hiểm, chúng ta vẫn là hồi Kamihama đi. ## nhưng Kamihama càng nguy hiểm. #…