Em sẽ nhớ chị, khi đêm tàn, chị nhé!
Đầu thu, em gặp chị trong tà áo dài cũ. Sang đông, em cứu chị, lần đầu cho chị biết thế nào là 'nhà'. Cuối xuân, ta yêu nhau. Hạ đến, một mùa hạ rực rỡ, rồi hạ đi, hạ mang theo cơn gió ấm buổi sớm, mang theo những cánh phượng đang nheo dần.Hạ lại đến, rồi, hạ đi, mang theo hương chị. Chị tàn, rồi tàn mãi về hàng chục năm sau. Hóa ra! Chữ 'Miên' trong tình ta, chớ phải là một tình yêu vĩnh cữu, chớ phải một tình yêu miên viễn, chị à! Nó là 'miên', là minh chứng rằng cái 'tàn' của chị sẽ mãi mãi, luôn luôn, và chẳng bao giờ rộ lại như những đóm hoa tàn mà em từng ví von!…
