Thể loại: Đời thường, tìm hiểu văn hoá, nữ x nữ, HE. Nhà báo thủ đô x Em gái người H'môngĐây là một áng văn nhẹ nhàng, chậm rãi, truyện đầu tay nên sẽ có nhiều chỗ sai sót, mong độc giả nhiệt tình góp ý.…
Vọng âm thứ mười hai trong vũ trụ Echo."Chúng tôi phải rời xa nhau để trưởng thành, cũng như người thiếu niên phải trải qua những cơn nhức nhối sâu trong xương để bản thân có thể phát triển."…
Cảnh báo (Warning): Truyện lấy bối cảnh giả tưởng. Mọi sự kiện, nhân vật và mối quan hệ trong tác phẩm đều được hư cấu nhằm phục vụ cho diễn biến cốt truyện, không phản ánh hay quy chiếu về lịch sử và đời thực. cân nhắc trước khi đọc🫶🏻 vì đây là lần đầu tui viết nên sẽ có sai sót mong mng nhẹ nhàng góp ý đừng mang lên cfs hay đi đâu nhé🩷…
"Kiến Phúc chưa bao giờ nghĩ là... Có người yêu lại tuyệt đến vậy!"Hay: Canmaker genben chíp bông ngốc nghếch, cấp ba Việt Nam AUGenderbend một phía, Su là con gái, OOC nặng, Vinh Lan cameo đúng 1 câu cuối fic, DON'T LIKE DON'T READ !!!!!…
Cứ ngờ vào cuộc chia tay đó vĩnh viễn sẽ không còn tương phùng nữa, nhưng nào ngờ lại là một cuộc bắt đầu mới. Tôi và Thế Anh đã từng yêu nhau sâu đậm đến mức trao nhau nụ hôn dầu. Tôi quen anh từ lúc mà tôi còn học cấp 2 của tuổi trẻ non nớt, bồng bột. Gia đình anh ấy thuộc dạng khá giả, từ lúc tôi gặp anh ở trên bục giảng tôi đã nghĩ mình biết yêu rồi. Lúc đó tôi theo đuổi anh, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi nhỏ. Mới đầu anh lạnh nhạt không quan tâm, lần thứ hai anh liền bực bội mà nén cho tôi một câu đầy khó chịu:"Em đừng đi theo tôi nữa được không? Em không thấy phiền à?."Nhưng tôi lại nghe không lọt tai chữ nào, cứ thế mà lẽo đẽo theo sau anh mãi. Sau một thời gian dài đằng đẵng, anh cuối cùng cũng chịu để ý đến tôi, từ bao giờ mà cả hai đã đến gần nhau hơn. Vào một ngày nắng đẹp, mây trắng xóa bay bay, chim hót líu lo trên cành. Tôi được Thế Anh hẹn ra ngoài công viên, nhưng cả hai nhìn vào khoảng lặng một lúc, tôi thấy không khí dần đặc quách lại nên đã lên tiếng."Anh hẹn em ra đây có chuyện gì sao?." Tôi nói giọng nhỏ nhẹ, chậm rãi rồi nghiêng người nhìn anh.Anh cúi xuống nhìn tôi, bốn mắt chạm nhau khiến tôi lúng túng phải nhìn hướng khác.Một giọng nam trầm ấm vang lên bên tai: "Tôi thích em, tôi nghĩ vậy dù sao em cũng thích tôi mà. Vậy chúng ta tìm hiểu đi."Tôi ngớ người ra cố nhớ ghi nhớ lại những gì mình nghe, tôi liền nhéo nhẹ vào đùi mình một cái. Nhưng nó đau thật."Em đồng ý." Tôi nói đầy háo hức, vui mừng nhìn anh. Tới cuối cùng thì anh cũng đã nhìn em. Tên mọt sách…