[ Tác phẩm đầu tay ]Couple chính: Lưu Phúc Thiên x Bạch Vĩnh KỳCouple phụ: Sẽ xuất hiện trong quá trình đọc truyệnThể loại: Đam mỹ vườn trườngTác giả: KAYTIE TRUONGLưu ý:- KHÔNG COPY TRUYỆN SANG NƠI KHÁC KHI CHƯA XIN PHÉP…
Đây sẽ là nơi lưu trữ những cảm nhận nho nhỏ của Tây Tây khi đọc truyện, mong mọi người sẽ đến với thiện chí.Gu truyện của Tây Tây chủ yếu là ngọt, sủng, hài, nhưng đôi khi cũng sẽ là ngược lại (nhưng mà hiếm)Cảnh báo có spoiler, ai không để ý lắm thì cứ tự nhiên 🫶🏻…
Vì truyện chưa xuất bản sách nên mình tìm bản gốc đọc rồi sẵn tiện dịch cho mn đọc chơi :))))Chỉ dịch vì sở thích, không mang tính thương mại, cũng chưa được sự cho phép của tác giả nên mọi người vui lòng không reup nhé. Mình cảm ơn!Tên truyện: Nhớ em như thuở ban đầuTác giả: Cố Tây TướcNăm phát hành: 2019----------------------- Ai cũng nói thời gian làm hoa sắc úa tàn, nhưng khi gặp lại mối tình đầu, sao anh vẫn mang dáng vẻ thanh tú, khí chất tuyệt đỉnh, cử chỉ ung dung như thuở xưa thế kia? Hứa Thanh Tranh nhìn chàng công tử thế giai đi lướt qua bên cạnh mình, lòng thầm nghĩ, nguy hiểm quá, cũng may anh ấy không còn nhớ mình nữa. Cô điềm nhiên như không, giả vờ như chỉ mới gặp anh lần đầu tiên, nhưng mà đợi đã, tiết tấu này hình như hơi sai sai? Sao cái người này lại muốn ăn hộp cơm của cô, sao lại muốn ôm cô? Rồi tại sao lại nói những lời khiến người khác phải đỏ mặt tía tai? Đúng vào lúc cô đang tiến thoái lưỡng nan, người đàn ông mà cô vẫn luôn chẳng thể hiểu nổi ấy chợt hỏi: "Cô Hứa Thanh Tranh, tôi tên là Tô Phách, 14 tuổi học kịch, hát kịch đã được 11 năm. Sở thích chẳng nhiều, tính cách tạm ổn, biết nấu mấy món ăn thường ngày trong nhà. Xin hỏi, chỗ cô có nhu cầu không?" Niềm vui đến một cách bất chợt, là tia sáng ấm áp, là niềm vui bất ngờ, là một vở kịch nhỏ dịu dàng của sự trùng phùng sau nhiều năm không gặp.…
Cậu là chàng trai vốn rất tươi sáng từng như ánh dương cao cao tự đắc như chú cá voi tung hoành đại dương mà toả sáng rực rỡ nhưng ánh dương ấy lại đột nhiên bị dập tắt, cậu mắc kẹt trong kí ức. Bỗng mất đi đại dương của riêng mình Cô từ đầu đến cuối vẫn luôn bám theo ánh dương ấy, tìm cách thắp sáng ánh dương đã từng rất rực rỡ ấy một lần nữa. "Cậu hãy cứ tiến lên nắm lấy ánh dương của cậu. Đừng sợ bóng tối, vì mình sẽ cùng cậu kể cả trong bóng tối tận cùng. Nếu cậu tiến lên mình sẽ ở phía trước chờ cậu, nếu cậu đứng lại mình sẽ ở phía sau đẩy cậu tiến lên." Đoàn Ngọc Linh - Hứa Minh Dương…
"𝐴́𝑛ℎ 𝑠𝑎́𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 𝑠𝑢̛̣ 𝑐𝑢̛́𝑢 𝑟𝑜̂̃𝑖. 𝑁𝑜́ 𝑙𝑎̀ 𝑑𝑎̂́𝑢 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑘ℎ𝑖 𝑐𝑎́𝑛ℎ 𝑐𝑜̂̉𝑛𝑔 𝑎̂́𝑦 𝑚𝑜̛̉ 𝑟𝑎."Lý thuyết "𝑥𝑎̂́𝑝 𝑏𝑎̀𝑖 𝑣𝑢̃ 𝑡𝑟𝑢̣" là một loại lý lẽ luận phi thực chứng mà Sophie chưa bao giờ tin, cho đến khi cô trở thành nhân vật chính trong những lập luận cổ xưa đó qua một tai nạn nhỏ. Và rồi cô cũng hiểu vì sao học giả không đưa ra bằng chứng về các thế giới khác - nhân loại giống nhau nhiều hơn là khác nhau.Song, tai nạn đưa cô đến gần với ngụ ngôn 𝑩𝒓𝒂𝒗𝒊𝒂 - một câu chuyện xưa lưu truyền ở quê hương Sophie, và trở thành danh từ để gọi những sự kiện mang tính hiện sinh mạnh mẽ trong cuộc đời của con người. "𝑇𝑜̂𝑖 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑎̆́𝑐 𝑣𝑒̂̀ 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑔𝑖̀ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑎𝑛𝑔 𝑙𝑎̀𝑚. 𝑁ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑛𝑒̂́𝑢 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡𝑟𝑒̂𝑛 đ𝑜̛̀𝑖 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑜́ 𝑔𝑖̀ 𝑙𝑎̀ 𝑡𝑟𝑢̀𝑛𝑔 ℎ𝑜̛̣𝑝, 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡𝑜̂𝑖 𝑐𝑜́ 𝑙𝑎̀𝑚 𝑔𝑖̀ 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑎̆̉𝑛𝑔 𝑐𝑜̀𝑛 𝑞𝑢𝑎𝑛 𝑡𝑟𝑜̣𝑛𝑔."…