Tác giả: Tụ TịchThể loại: Thị giác nữ chủ, Hệ thống, Diễn sinh, Cận đạiCP với zero1. Nữ chính là loại rượu giống Vermouth. Hiệu suất hoàn thành nhiệm vụ cao, nhưng bán đứng tổ chức cũng xung phong hàng đầu.2. Lập trường nam nữ chính đối lập, tuyến tình cảm tiến triển chậm.Mình hoàn toàn không biết tiếng Trung, mình chỉ đơn giản là dùng bản convert rồi viết lại cho nó dễ đọc hơn thôi (có sự trợ giúp của AI) nên chắc sẽ có sai lệch so với bản gốc một chút.…
Cảnh báo: 18+, sinh tử văn, HE__________________Nguyễn Huy tỉnh dậy khi cơn đau đầu như búa bổ dội lên từng hồi, kéo theo sự rã rời đến tận xương tủy. Anh mệt mỏi hé mắt, trần khách sạn lạ lẫm cùng mùi gỗ sồi thoang thoảng vây lấy cánh mũi khiến anh sực tỉnh.Huy cử động nhẹ, và ngay lập tức, một cơn đau buốt từ vùng dưới xương cụt truyền thẳng lên đại não khiến anh không tự chủ được mà rên khẽ. Quay sang bên cạnh, tim anh suýt chút hẫng đi một nhịp. Đỗ Nhật Hoàng vẫn đang ngủ say bên cạnh, cánh tay săn chắc của cậu còn vắt ngang qua eo anh.…
Sẽ ra sao khi nữ phụ lỡ giết chết nam chính?Author: xolovestaetae Truyện gốc: Taeny - Khi Nữ Chính Phải Lòng Nữ PhụLink: https://my.w.tt/yaeN82WvJ5Truyện cover đã xin phép tác giả nhưng chưa nhận được phản hồi. Nếu tác giả không thích sẽ xóa fic.…
"Thì?" Trung Kiên nghiêng đầu, chờ đợi câu trả lời của chàng tiền đạo đứng trước mắt mình. Không còn quần đùi áo số, không còn bóng banh, chỉ là hai con người bình thường ngay thẳng, ngang bướng."Thế vẫn thích à?" Giọng Nghệ An ồ ồ vang, Trung Kiên chậm rãi gật đầu. Rồi lén tiến tới cúi xuống, hôn lên má người ta lúc Bắc lơ đãng. Tình yêu gì mà phiền thế? Cái gì cũng đột nhiên trở nên quan trọng.…
Tác giả: Gia Bất Hối Thể loại: Hiện Đại, Ngụy incest, Đại thúc-loli, sủng, 20+, HENguồn: truyenfull.comTrạng thái: FullChuyện tình yêu giữa hai con người cùng chung họ được xem như chú cháu nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài còn ẩn sâu bên trong chỉ có hai người trong cuộc hiểu rõ.Trích đoạn ngắn:Một ngày nọ, trong phòng ngủ lâu đài Cố gia, ánh đèn tường màu vàng nhạt hắt lên phong cảnh trên giường. Người phụ nữ tóc xoã tung, thân thể mềm mại trắng nõn nằm gọn trong lòng người đàn ông cao lớn. Dưới chăn là hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau không một kẽ hở.Cố Dư mở mắt, nhìn đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, đã hơn 3h sáng rồi. Cô lật người, đánh thức người đàn ông bên cạnh,"Cố Thần Sinh."Người đàn ông vẫn yên tĩnh ngủ, hơi thở đều đều phả vào cổ cô. Cố Dư gọi mấy tiếng anh vẫn không dậy, liền rướn người thì thầm vào tai anh,"Chú Cố, thanh tỉnh."Cánh tay quàng bên hông cô bỗng siết chặt, Cố Thần Sinh cười một tiếng trầm thấp, gợi cảm đến ngất ngây. Anh mở mắt nhìn cô, "Gan càng ngày càng lớn."Cố Dư đẩy đẩy ngực anh, "Anh về phòng đi chứ."Cố Thần Sinh bất đắc dĩ ngồi dậy, tấm chăn mỏng đắp trên người trượt xuống, lộ ra thân thể rắn chắc màu lúa mạch, nhặt quần áo rải rác dưới chân giường mặc lên. Cố Dư giúp anh chỉnh lại vai áo, đứng trước cửa phòng, nhìn quanh một lượt, xác định không có ai mới cúi người hôn cô một cái rồi về phòng.Tình yêu sai trái, người ngoài cuộc không hay biết, người trong cuộc cũng u mê."Cố Dư, ta muốn cùng ngươi cộng độ dư sinh"…
" Có những thứ tình cảm không gọi được thành tên, chỉ lặng thầm ngấm qua khe cửa, theo khói trà len lỏi vào tim ta "Trà Nguội Trước Hiên một bản tình ca lặng lẽ giữa hai con người sống ở hai đầu xã hội - Vũ Đình Viễn - cậu chủ trẻ tuổi bị kẹt giữa danh vọng và nghĩa vụ, và Lê Ngạn - một người hầu ít chữ nhưng sống trọn từng khoảnh khắc với trái tim dịu dàng, buồn mà đẹp - như chén trà để quên nơi bậc gỗ, như ánh mắt chưa từng chạm thẳng, như khói lam chiều mơ hồ quanh một mối tình không dám nói thành lời.Lấy bối cảnh miền quê Bắc bộ, lên ý tưởng từ thời kì cận đại của Việt Nam, truyện không vội vàng kể chuyện yêu, mà chậm rãi thêu dệt từng chiều mưa, từng tách trà nguội, từng ánh mắt ngắn dài không dám chạm nhau. Mỗi chương là một buổi chiều, một câu chuyện để rồi từ đó chớm nở một thứ tình cảm chưa từng được gọi tên.Mỗi chương là một buổi chiều - có lúc là mưa rơi trên mái ngói, có khi là tiếng chó sủa sau vườn, lúc là xoài rụng ngoài sân. Và trong từng chiều ấy, một thứ tình cảm vô ngôn cứ lặng lẽ lớn dần, bất chấp giai tầng hay số phận. Như chén trà nguội mà chẳng ai dám cầm lên uống - nhưng vẫn khiến lòng người nhớ mãi mùi hương.…