Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,597 Truyện
ANTIFAN CỦA THẦN TƯỢNG ÁC MA

ANTIFAN CỦA THẦN TƯỢNG ÁC MA

103 15 4

Trịnh Ngân Dy là một cô gái 20 tuổi, xinh đẹp và tài năng hơn người. Cô có thế giới nội tâm phong phú nhưng khá khép kín. Điều cô ghét nhất trên đời chính là thần tượng nổi tiếng. Dương Hy Tường là chàng nam thần thế hệ mới của làng nhạc đất nước, tiếng tăm của cậu hiện đang phủ sóng mạnh mẽ ở nhiều nước trên thế giới dù chỉ mới 22 tuổi. Cậu có một quá khứ đau buồn thảm khốc, rất bí mật và không một ai ngoài cậu biết. Bình thường cậu là một người lạnh lùng và quái gở.==========Cái chạm môi đầu tiên ấy cũng chính là dấu mốc đánh dấu sự bắt đầu của hai con người xa lạ được nối kết bằng một thứ lương duyên vô hình. Tình yêu của họ sẽ là hạnh phúc hay đau khổ? Sẽ rôm rả tiếng cười hay ướt nhòa trong nước mắt chua cay? Liệu hai con người đó có tìm được nhau trong vô vàn sóng gió...? Tất cả chỉ phó mặc cho định mệnh.==========thuyên_…

[FANFICTION] [KAIYUAN] Thất tịch

[FANFICTION] [KAIYUAN] Thất tịch

46 2 2

Written: Màn Thầu tỷ tỷBeta: Màn Thầu muội muộiThể loại: Đam, SE.Pairing: Khải Nguyên, Kaiyuan.-----------------------Văn án:Nghe truyền thuyết thuở xưa bảo rằng, trên thiên đình có Ngưu Lang, Chức Nữ yêu nhau nên bị Ngọc Hoàng đày xuống trần thế, hai người bị chia cắt bởi sông Ngân Hà, người đầu sông, kẻ cuối sông. Thương cho số phận đôi nam nữ, Ngọc Hoàng đã cho họ gặp nhau vào rằm tháng Bảy, một con quạ thương tình lấy lông của mình tạo thành cây cầu Ô Thước để hai người gặp nhau, nước mắt đoàn tụ tạo thành mưa ngâu. Ngày đó gọi là Thất tịch.Tôi và anh cũng hệt như Ngưu Lang Chức Nữ, nhưng xem ra hai người bọn họ may mắn hơn chúng ta, bọn họ có lòng thương của Ngọc Hoàng-người chia cắt tình yêu và sự đồng cảm của chú quạ, còn chúng ta, không ai thương thay, lại càng không có ai đồng cảm cho đoạn nghiệt duyên này. Bắt đầu từ Thất tịch, kết thúc cũng là vào Thất tịch. Mưa ngâu vẫn rơi nhưng nước mắt đã cạn, giọt lệ cuối cùng cũng là dấu châm hết cho duyên phận.....Lấy cảm hứng từ Phù sinh lục kí, Em đợi anh đến năm 35 tuổi và cuộc đời Nam Khang Bạch Khởi...…

[Bungou Stray Dogs] In Waking Dreams - Trong những giấc mơ màng

[Bungou Stray Dogs] In Waking Dreams - Trong những giấc mơ màng

4,529 456 6

[Đã có sự cho phép chuyển ngữ của tác giả]Title: In Waking Dreams.Tạm dịch: Trong những giấc mơ màng.Rating: General Audiences.Archive Warning: Creator Chose Not To Use Archive Warnings.Category: M/M.Fandom: 文豪ストレイドッグス | Bungou Stray Dogs.Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya (Bungou Stray Dogs).Characters: Nakahara Chuuya (Bungou Stray Dogs); Dazai Osamu (Bungou Stray Dogs).Additional Tags: Port mafia; Armed Detective Agency.Language: English.Author: AnonLearnsToWrite.Link gốc: http://archiveofourown.org/works/9475292/chapters/21437579Translator: DiGhi chú: Vì khả năng dịch không tốt lắm, cũng không sát 100% với bản gốc, nếu các bạn có đóng góp hay ý kiến gì xin hãy cmt xuống bên dưới cho tới biết với nhé ^^~PR: Nếu bạn đã quen đọc fanfic Soukoku hoặc giả bạn đã từng bạo dạn gửi inbox cho các đại thần có tiếng của Soukoku bên Eng thì hẳn các bạn đã nghe dạnh về những tay viết xuất sắc nhất với số tác phẩm không có nỗi gì để chê về hai thanh niên này, mà mỗi lần tôi đọc tin nhắn được đăng trên tường nhà đều sẽ có phiên bản rep "Hãy đọc mọi thứ mà người ấy viết"! Và hoặc nếu bạn mới chỉ nghe danh về Kura với những multi fic vô cùng cuốn hút thì hôm nay hãy để tôi giới thiệu cho bạn thêm một vị đại thần nữa. "Anonlearnstowrite", số lượng không nhiều nhưng chất lượng lại khiến bạn phải cảm thấy trái tim mình phấn khích theo câu chuyện và mạch dẫn tuyệt vời mà chị ấy viết nên. Đây cũng là một trong những fic bản thân tôi thích nhất nên dù chưa hoàn thành thì tôi cũng cắn răng cắn cỏ đi xin per bằng được. Tôi mong rằng, mọi người sẽ có thêm vài đêm mất ngủ vì câu chuyện này~…

THỰC TẬP SINH THẦN TƯỢNG - NHỊ TỨ LÃO GIA

THỰC TẬP SINH THẦN TƯỢNG - NHỊ TỨ LÃO GIA

4 0 3

Kiếp trước,cô gái Chẩm Khê đáng thương đã phải chịu đựng quá nhiều khó khăn cùng đau khổ từ đám người thân luônmuốn hãm hại mình. Ông trờithấy vậy cũng không khỏi thương xót, bèn quyết định ban cho cô cơ hộitrọng sinh vềlại độ tuổi khicô mới chỉ mười hai, nhưng trong đầu Chẩm Khêvẫn được phép lưu giữ lại kí ức từ kiếp sống bị dày vò hãm hại. Vì vậy,cô liền lập ra kế hoạch để cuộc sống mới mà mình được ông trời tốt bụng bancho sẽ không còn thê thảm như trước nữa.Lần này, định mệnh lại lần nữa an bài cho Chẩm Khê phải bước chân đến nhà họ Chẩm như là trước kia, nhưng mà giờ đây, Chẩm Khê hiền lành, dễdàng bị lừa gạt khi xưa đã không còn, thay vào đó là mộtcô gái khôn ngoan,cẩn trọng và khéo léo hơn.Trong chính gia đình của mình, ChẩmKhê đã phải cố gắng hết sức để tránh khỏi cái bẫy do đám người mưu mô ấy bày ra khi ai ai xung quanh cũng cómưu tính xấu xa đối với cô. Từ người anh trai hờ Lâm Chính của Chẩm Khê cho đếnmụ dì ghẻ ác độc Lâm Tuệ và cả Chẩm Toàn - cha của cô,cũng làngười luôn tìm mọi cách để ngăn Chẩm Khê đi học, rồi thì Chẩm Hàn luôn tỏ ra mình không liên quan để rồi tiếp tục châm dầu vào lửa. Chẩm Khê cônhất định phải tận dụng từng phút giây quý giácủa mình để đấu tranh với bọn họ, giành được cơ hội học tập.…

Ánh Sáng Cuối Đường Hầm

Ánh Sáng Cuối Đường Hầm

9 0 2

Tôi tên là An một cô gái 20 tuổi, từng là một đứa trẻ cứng đầu, kiêu ngạo, và rồi bước ngoặt lớn trong cuộc đời xảy ra khiến tôi khép mình, mềm yếu. Tôi từng nghĩ sẽ chẳng yêu thêm được ai, và sẽ chẳng có ai chấp nhận người như tôi. Có những năm tháng tôi sống như cái bóng, mọi thứ vẫn tiếp diễn bình thường, nhưng chỉ có tôi hiểu rõ. Tôi đang dần chết đi, tôi chỉ tồn tại chứ không hề được sống. Rồi chị ấy đã bước đến, Chị hơn tôi 2 tuổi, tên là Minh. Cái tên như đã chói gọi vào cuộc sống tôi, như một bình minh xuất hiện, sau đêm dài u tối. Chị ấy nhỏ người, thấp hơn tôi tận một cái đầu. Nhưng lại có thể che chở cho tôi một cách kiên cường. Chị đến không ồn ào, không quá rực rỡ, nhưng chị lại khiến tôi thấy yên lòng. Chị không cố sửa tôi, không ép buộc tôi phải gồng gánh phải che chở cho chị ấy. Chỉ chấp nhận tôi là chính tôi, và yêu tôi như thể tôi là điều duy nhất trên đời. Và có lẽ chỉ có chị ấy ở lại đủ lâu để tôi chấp nhận bước ra khỏi bóng tối, khỏi cuộc sống nhạt nhòa trước kia. Đây không phải là một câu chuyện quá bi tráng, hay hào nhoáng. Cũng chẳng phải là câu chuyện cổ tích. Chỉ là, nếu bạn đã từng đau, từng gục ngã, từng không chấp nhận cả sự tồn tại của mình. Tôi hy vọng chuyện của tôi và chị sẽ giúp bạn mỉm cười. Vì nếu một người như tôi cũng có thể yêu lại một cách trọn vẹn, thì bạn cũng vậy.…

[ Bhtt - Futa - AI] Cùng Quỷ Cùng Ngủ

[ Bhtt - Futa - AI] Cùng Quỷ Cùng Ngủ

12,821 419 29

CreditQT: tieubinh_ikht AI dịch nên có thể xưng hô không được hay hoặc tự nhiên cho lắm, mọi người muốn sửa chỗ nào thì cứ cmt để mình sửa nha.…

nk; tìm lại bầu trời

nk; tìm lại bầu trời

69 15 1

Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

[ĐM/EDIT] Bỏ Danh Gian Thần, Ta Làm Lại - Kỵ Kình Nam Khứ

[ĐM/EDIT] Bỏ Danh Gian Thần, Ta Làm Lại - Kỵ Kình Nam Khứ

61 2 1

Thể loại: cổ đại, quan trường, trọng sinh, con cưng của trờiEditor: HazakuraTiến độ: ?/378Giới thiệu:Nhạc Vô Nhai, tự Hữu Khuyết, trong "vạn vật hữu khuyết."Ý rằng trên đời không có gì hoàn hảo, chẳng cầu trọn vẹn, lỡ thiếu thì thôi.Kết quả, Nhạc Vô Nhai không cẩn thận, thiếu quá nhiều.Các quan dâng tấu về chàng, tận 82 tội trạng.Tính luôn cả tội "viết chữ xấu."Giữa tiếng chửi om trời, Nhạc Vô Nhai ốm chết trong lao tù, hưởng dương 29 tuổi.Chàng nghĩ, thật tốt quá, lão tử dừng cuộc chơi.Chức quan khổ như chó ai thích thì gánh.Bốn năm sau khi chết, chàng bỗng sống lại, về chốn nhân gian.Mắt tiểu quan gọi chàng về từ cõi chết sáng như sao, lời lẽ cấp bách: "Thỉnh quân mượn cơ thể ta, vì nước quên thân, vì dân phục vụ!"Nhạc Vô Nhai: "......"Cõi lòng người nọ đầy chờ mong: "Xin hỏi ngài là hiền thần phương nào?"Nhạc Vô Nhai ho khan....... Thôi đời này thử bắt đầu lại.Bấy giờ, trên đường bái tướng phong hầu, Nhạc Vô Nhai bất ngờ phát hiện.Người hận chàng, ba nghìn có lẻ.Người yêu chàng, thế mà cũng được mấy ai.…

Trăng Sụp Dưới Vực Vong Linh

Trăng Sụp Dưới Vực Vong Linh

87 17 24

Trong Vong Linh Giới tăm tối, nơi ánh sáng cũng biết sợ, hai con người thuộc hai thế giới khác nhau vô tình bị trói buộc bởi một bí mật cổ xưa.Một người - Trần Dạ Hàn - nghèo khó, lạnh lùng, bị nguyền rủa từ khi sinh ra.Một người - Lâm Nguyệt Dao - tiểu thư quyền quý, mang trong mình huyết mạch yêu tộc đang dần thức tỉnh.Giữa hiểm nguy, phản bội, ám ảnh và những thế lực truy sát, họ buộc phải dựa vào nhau để sống sót.Đến cuối cùng... là tình yêu, hay là bi kịch?…

[Edit - AWM] - [Đam mỹ] Hắn không đáng yêu

[Edit - AWM] - [Đam mỹ] Hắn không đáng yêu

8 0 2

Hán việt: Tha bất thị khả ái.Tác giả: Giang Cửu Hề.Nguồn: wikidich, Tấn Giang, . . . .Tình trạng bản convert: Đang ra.Tình trạng edit: đang tiếp tục.Edit+Beta: AWM.Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, chủ thụ, vườn trường, nhẹ nhàng, tương ái tương sát, 1x1. Văn ánNgày nọ, Trần Tây Hàn hỏi: "Tôi chỉ đi tìm nhà ăn, cậu đi theo tôi làm gì?"Nhậm Nam Khiêm: "Tôi lo lắng bạn cùng bàn mới của tôi không tìm được nhà ăn, sẽ chết đói."Cậu tuy là học bá nhưng lại có một nhược điểm đó là phân không rõ Đông, Tây, Nam, Bắc.Hắn còn thích lấy cho cậu biệt danh."Tôi tên Trần Tây Hàn."Nhậm Nam Khiêm mặt mày tươi cười: "Xin chào, Trần Cộc Lốc."Trần Tây Hàn: ". . . . là Hàn."Nhậm Nam Khiêm: "Trần Tây Khờ."Sau này, Nhậm Nam Khiêm nói: "Bởi vì cậu luôn không tìm thấy đường về, nên tôi phải đi theo cậu cả đời."Tìm đường chết tao công Nhậm Nam Khiêm x Ngụy đáng yêu giá trị vũ lực cao Trần Tây Hàn thụ.Nếu có điểm tương đồng với các truyện khác chỉ là do trùng hợp, xin đừng nặng lời, cảm ơn đã tôn trọng.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhậm Nam Khiêm, Trần Tây Hàn | Vai phụ: Tống Lâm, Miêu Dung | Cái khác:Một câu tóm tắt: Cả hai nhân vật chính đều có chuyện xưa, vừa lúc gặp được nhau.Lập ý: Giúp đỡ nhau, cùng nhau nỗ lực, cùng cố gắng đại học.…

Vạn Giới Phi Thăng

Vạn Giới Phi Thăng

205 20 20

Trong vũ trụ bao la, nơi Trái Đất chỉ là một hành tinh thấp kém, bốn con người bình thường bất ngờ bước vào con đường tu tiên sau một biến cố.Từ Luyện Khí - Trúc Cơ - Kim Đan - Nguyên Anh... họ không chỉ tu luyện để mạnh hơn, mà còn phải đối mặt với bí cảnh cổ xưa, sinh linh khắp vạn giới và những thiên kiêu Hồng Hoang có thể hủy diệt cả hành tinh.Khi tìm được truyền thừa của Bàn Cổ - kẻ đạt đến đỉnh phong Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên, nhóm Lyra nhận ra số phận của họ không chỉ nằm trong một vũ trụ.Con đường trước mắt dẫn thẳng đến Đại Đạo - cảnh giới tối cao, nơi kẻ mạnh có thể tự tạo vũ trụ của riêng mình.Nhưng để đi đến đó... họ phải sống sót trước Lượng Kiếp, Ma Thần, Thiên Đạo và vô số âm mưu của các giáo phái lớn trong Hồng Hoang.Một lựa chọn sai lầm có thể khiến cả vũ trụ sụp đổ.…

Ánh sáng  sao đêm khuya

Ánh sáng sao đêm khuya

10 0 1

Không ngờ chỉ vài lần chạm ánh mắt nhau . Mà Nguyễn Linh Anh và Phan Gia Anh lại quấn nhau cả đời . Tôi Linh Anh là một người trầm tính ít nói , tôi không thích giao tiếp . Tôi bị gia đình ép làm mọi việc ,mà tôi không muốn làm . Thật ra tôi biết tôi bị trầm cảm , nhưng gia tình tôi không biết điều đó . Mọi thứ trở nên tồi tệ vào lúc tôi không muốn thi trường công, mà muốn thi trường tư . Áp lực thi vào lớp 10 , khiếp tôi trở nên càng trầm lặng hơn , tôi biết mình học không được giỏi lắm , nhưng gia đình luôn nghĩ tôi học giỏi và có thể thi vào trường công . Ngày lên trường lấy giấy dự thi , tôi vào phòng thi để lấy giấy . Có mấy bạn cùng lớp của tôi cũng thi chung, nên tôi cũng bớt ngại hơnSau khi vào đủ hết rồi , tôi thấy một bạn nam đi muộn vào đến chỗ ngồi rồi , mà bị mẹ gọi tự nhiên bạn nam đó "ơ" một tiếng . Mấy bạn nữ phía dưới cười tít cả mặt Khi khoảng khắc bạn quay xuống dưới , cùng lúc tôi ngâng đầu lên , chạm mắt bạn đó thấy bạn đấy cười với tôi một cái xong ra ngoài nghe điện thoại . Không nhìn cũng biết lúc đấy mặt tôi đỏ bừng Cũng từ ánh mắt đó mà sau này đã cứu tôi ra khỏi bóng tối . Phan Gia Anh " Nguyễn Linh Anh nếu em chìm vào bóng tối vô tận , vậy anh sẽ là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời , để soi sáng cho em " Sau này Phan Gia Anh " Nàng thơ này có buồn không bảo tao " Nguyễn Linh Anh " Hừ Gia Anh bật cười nhẹ chọc má Linh Anh " Thương em Nhím kết Bin , Bin mua tiểu thuyết cho em Nhím nha" Lính Anh " Bin nói thật à , Nhím muốn ạ " Gia Anh " Ừm Bin nói thật mà đã bao giờ lười Nhím chư…

hi du hoa tùng

hi du hoa tùng

185 0 1

“ Đương nhiên là càng thêm lợi hại. Tầm bắn thì xa, uy lực lại lớn, hơn nữa trọng lượng không nhiều .... Có doanh đại bác như thế chẳng phải là như hổ thêm cánh sao. Sau này đế quốc phân tranh, còn ai có thể là đối thủ của Thần Thánh Quân Đoàn. " "Đáng tiếc hiện giờ Phong Thành còn không có kỹ thuật rèn được loại thép đại bác chất lượng tốt ( trong truyện này pháo là chỉ thần công nòng đúc bằng gang. Còn đại bác – cương pháo thì nòng đúc bằng thép). Cho nên bây giờ việc thành lập Tây Dương học viện là chuyện phải làm. Đợi một thời gian nữa khi thế cục kinh thành tạm ổn định, ta phải trở về Phong Thành một chuyến để quyết định chuyện thành lập học đường mới được. Nàng tận lực tuyển một ít đệ tử tuổi còn trẻ, hết sức trung thành đi Phong Thành trước để học tập. Mặt khác ta cảm thấy tất yếu phải giải tán trưởng lão hội, bọn họ có dã tâm rất lớn, ta muốn cho bọn họ biến mất. " Trong mắt Lưu Phong thoáng một đạo sát khí.Thân thể Mộ Dung phu nhân khẽ run vội vàng hỏi: "Phong nhi, ý của ngươi là giết sạch đám trưởng lão? Bọn họ dù sao cũng là những trưởng bối của Mộ Dung thế gia a. "Lưu Phong nhẹ nhàng nói: "Phu nhân, nàng đừng vội. Có chuyện ta muốn nói với nàng. Căn cứ vào tin tức tình báo từ Nữ Nhân Hoa, có một vài trưởng lão của Mộ Dung thế gia đã bị Tĩnh Vương gia âm thầm mua chuộc . Vì đại cục, cho nên nàng không thể nương tay. Nếu không đến lúc đó thì phía bị hại chính là gia tộc của nàng đó”"Có việc này ư ? " Mộ Dung phu nhân nhướng mày, tựa hồ đã hiểu ra rất nhiều,…

Nam Khánh | Một nửa ngổn ngang, đến bao giờ?

Nam Khánh | Một nửa ngổn ngang, đến bao giờ?

946 71 8

Nếu vào lần cuối cùng gặp em, Anh kịp nói điều gì thêm để mình khỏi cần lặng im...Nếu anh kịp tới ngồi cạnh em,Khi em với gọi anh trên chặng đường nối lại niềm tin ...Và nếu những lúc rối bời anh kéo tay em tới,Nhẹ nhàng nói cho em nghe câu chân tình,Nếu lời nói dối bị nhìn thấu,Và anh mới là người đau khi phải giấu cho riêng mình..."Dòng kí ức viết vội vàngGiấu đi từng tiếng thở thanNhững điều nuối tiếc muộn màngĐến bao giờ hết ngổn ngang?""Anh cũng không biết nữa, anh không biết mình sẽ ngổn ngang trong nỗi nhớ em đến bao giờ...""Có lẽ... là tới khi mình gặp lại nhau, thêm một lần nữa."Sau một tuần suy đi nghĩ lại, tui quyết định mang tới, những mẩu chuyện ngổn ngang, dang dở... mà có lẽ, phải có thật nhiều quyết tâm, mới dám đăng tải.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

[HoseokJoon][Hanahaki] Flowers

[HoseokJoon][Hanahaki] Flowers

320 31 1

hoa hồng đen.hoa hướng dương.…

Kế Hoạch Của Bảo Bối: Người Mẹ Này Con Muốn

Kế Hoạch Của Bảo Bối: Người Mẹ Này Con Muốn

663 34 33

Một câu truyện tình yêu ngược trước sủng sau có sự xuất hiện của bảo bối đáng yêu trong cuộc tình này.Trích đoạn ngắn:[ Cố Hành Thâm là người giám hộ]"Buông tay tôi ra nhanh lên!""Có buông ra hay không thì trả lời đi?""Nếu còn không buông ra tôi sẽ cắn đấy!""Tôi sẽ thực sự cắn đấy!""Nói cho anh biết tôi từng bị chó cắn!"Không đợi tiểu quái thú mở miệng, cầm thú đã chế trụ cái gáy của cô ngăn chặn lại cái miệng độc kia.Sáng sớm hôm sau."Cố Hành Thâm, anh có biết đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?""Hửm? Chuyện gì?""Qủa thực là chuyện điên rồ thiên lý bất dung!" Tiểu quái thú bi phẫn không thôi nắm chặt quả đấm nhỏ."Em thừa dịp anh uống say chiếm tiện nghi của anh? Ừm, quả thật điên rồ""..." Hộc máu bỏ mình.[Người yêu cũ Tần Nghiêu]"Bạn học Tần tiểu Nghiêu, anh biết không? Trước lúc gặp được anh, thế giới của tôi xen lẫn giữa trắng và đen...""..." Tần Nghiêu có chút kích động nhìn cô."Sau khi gặp được anh, oa... toàn đen...""..."[Bảo bối Cố Tiểu Niệm]◆Kế hoạch A của bảo bối---- mỹ nhân kế◆"Mẹ, tiểu Niệm rốt cuộc cũng tìm được mẹ. Sau này Tiểu Niệm sẽ là ánh mắt của mẹ""Ta có Coke là đủ rồi""Mẹ, mẹ lạnh không, Tiểu Niệm cho mẹ ấm áp""Không cần""Mẹ, mẹ có sợ không? Tiểu Niệm ngủ với mẹ""Không cần""Mẹ, hôn hôn...""...""Con trai à, con phụ trách bán manh là được rồi. Loại dụ sắc này là công việc cần tính kỹ thuật cao, giao cho cha là được!" Cố Hành Thâm khuyên nhủ."Mẹ hiện tại không nhìn thấy, cha không có bất luận ưu thế gì cả, ngay cả xúc cảm cũng là Tiểu Niệm mềm…

[ Mặc Cảnh Thâm - Quý Noãn ]

[ Mặc Cảnh Thâm - Quý Noãn ]

1,802 22 2

Tên: Gió ấm không bằng anh thâm tìnhTác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuSố chương: 737Văn án:Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.Note: đăng với mục đích để…

nk; gió lướt qua tay, mây bay ngang trời

nk; gió lướt qua tay, mây bay ngang trời

147 26 2

Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

[Truyện ngắn] Ngôi nhà không tiếng cười

[Truyện ngắn] Ngôi nhà không tiếng cười

11 4 2

Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…

Nam Khánh | Nơi chân sóng chạm sương mờ

Nam Khánh | Nơi chân sóng chạm sương mờ

113 15 1

Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…