종료점 - Điểm kết
Anh đã ngàn lần quay đầu. Nhưng em chỉ ngoảng mặt mà làm ngơ. "Sanghyeok! quên em đi" "Nếu mẹ trả Jihoon lại cho con, con sẽ quay trở về làm Lee Sanghyeok của năm 18 tuổi"…
Anh đã ngàn lần quay đầu. Nhưng em chỉ ngoảng mặt mà làm ngơ. "Sanghyeok! quên em đi" "Nếu mẹ trả Jihoon lại cho con, con sẽ quay trở về làm Lee Sanghyeok của năm 18 tuổi"…
Namjoon và Yoongi đều là những người làm nghệ thuật với một cuộc sống bấp bênh, và việc ném một đứa bé vào mớ hỗn tạp đó chỉ khiến họ trở thành 'những bậc phụ huynh làm nghệ thuật với cuộc sống bấp bênh', vậy nếu ném thêm tình yêu vào họ, ta chỉ khiến hai người thêm khổ sở mà thôi.…
Tác giả: Thẩm Tử NghiĐộ tuổi: 13+ (Thanh xuân vườn trường trong sáng, ngọt ngào)Trong mắt học sinh trường Trung học số 1, Thẩm Kiêu chính là định nghĩa của hai chữ "cấm dục". Cậu lạnh lùng, ưu tú, và luôn giữ khoảng cách với tất cả mọi người như một tảng băng vĩnh cửu.Còn Ứng Dao? Cô là một tia nắng nhỏ, xinh xắn, dẻo miệng và có một "da mặt" dày đến mức đạn bắn không thủng.Vì một lần được Thẩm Kiêu giúp đỡ, Ứng Dao đã lập ra kế hoạch "cưa đổ" nam thần. Cô không chỉ mang sữa dâu đến lớp cậu mỗi ngày, mà còn "mặt dày" bám theo cậu mỗi ngày chỉ vì chút tâm tư nhỏ nhen của mình - được ở bên cậu nhiều hơn chút!💗"Thẩm Kiêu, tớ mua dư một hộp sữa dâu, cậu uống hộ tớ nhé?" "Thẩm Kiêu, bài toán này khó quá, cậu chỉ tớ được không?"Mặc cho Thẩm Kiêu luôn trưng ra bộ mặt thờ ơ và câu cửa miệng "Cậu phiền quá", Ứng Dao vẫn kiên trì như một chú thỏ nhỏ, từng bước một đào hang ngay trong tim cậu. Cô không biết rằng, đằng sau vẻ lạnh lùng ấy, Thẩm Kiêu đã bắt đầu để dành một sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.Cậu có thể không nói lời ngọt ngào, nhưng cậu sẽ ghen đến nổ mắt khi thấy cô cười với người khác, và sẽ lặng lẽ đứng che ô cho cô giữa cơn mưa bóng mây mùa hạ.Sự dịu dàng ấy, Thẩm Kiêu nói: "Đó là độc quyền của một mình Ứng Dao."…
Min Yoongi có một bí mật không thể nói cho ai biết.Bí mật đó chính là... em cực kỳ mê cơ bụng.…
hương hoàng đàn cùng hoa hồng trắng.…
Sau ca phẫu thuật mắt, Yoongi phát hiện mình có thể nhìn thấy sợi dây tơ hồng định mệnh. Ban đầu chỉ tò mò, em dần sốc khi thấy sợi dây của mình nối với cả sáu thành viên BTS. Tình cảm ấm áp, ghen tuông và yêu thương ngày càng rõ rệt, định mệnh thực sự gắn kết họ.…
- Mịn như bơ- Drabble là những câu chuyện ngắn 100 chữ.…
đã bảo đừng để bị lừa rồi mà…
allGA trong quan hệ fwb,ons.Namgi nảy sinh tình cảm.18++Truyện hư cấu.…
Đối với Yoongi: "Tiêu tiền là nguồn sống!". Tiền từ đâu ra? Tất nhiên là từ các chồng của em.…
Đừng vì thế mà trách hờn Jin hyung, Yoongi nhé...…
chuyện là, thằng nào lại lấy lốc sữa thẻ bài của em tài nhà anh hách rồi đấy?…
"Namjoonie-hyung, ngày hoàng tử mỉm cười sẽ là ngày hyung biết hyung có cho mình một cơ hội."Như thể đang lắng nghe, hoàng tử Yoongi dừng chân và ngoảnh về hướng hàng rào đá nơi hai người lính đang chuyện trò. Chàng liếc nhìn qua vành ô và Namjoon bắt gặp ánh mắt chàng. Tựa hồ cả vũ trụ bao la được họa trong đôi mắt ấy.(hay câu chuyện về người lính hoàng gia namjoon và hoàng tử yoongi phải lòng nhau).…
ăn giấm cũng phải có "đồng bọn" =)))Truyện trans phi lợi nhuận, chưa được sự cho phép của tác giả gốc, vui lòng không mang ra ngoài!!…
Yoongi mặc dù anh lớn nhưng lại là bé cưng của BTS, được sáu người yêu thương, bảo vệ và cưng chiều đến mức vô dụng!…
"Nếu cậu thích người khác, xin cậu đừng kể tôi nghe."…
Truyện được viết dựa trên suy nghĩ của tôi - vui lòng không áp dụng lên người thật. Không thích xin lướt qua."Cảm ơn chị vì đã chấp nhận em, đó là may mắn của đời em.""Cảm ơn em vì đã sưởi ấm chị, làm bến đỗ cho đời chị."…
Yoongi chỉ mới vừa tròn 22 tuổi khi cha gả em cho nhà họ Kim. Là một omega, Yoongi luôn biết em sẽ chẳng bao giờ được phép tự lựa chọn bạn đời mà phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc. Em không dám ôm giấc mộng được kết đôi với người mình yêu, nhưng ít nhất nếu gả cho nhà họ Kim em sẽ được rời khỏi ngôi nhà đã sống từ thuở ấu thơ.Chỉ có điều Yoongi chẳng thể lường được những người bạn đời của thiếu gia nhà họ Kim lại chẳng hề cần em như cách em cần họ.…
"Cứ theo đuổi đi! Em cứ làm giá đấy thì sao?"…