Tui trở lại rồi đây và lần này là một short fic của một tác giả không ai khác là NauConCảm ơn bồ rất nhiều vì đã cho phép mình chuyển verMấy bà ủng hộ truyện này nhe ❤️(HE, sinh tử văn, tiểu mật)Fic gốc: https://my.w.tt/7Dt2o4ct0Y…
Trần Minh Hiếu x Lê Thành Dương Kiều Minh Tuấn x Phan Lê Vy ThanhĐây là truyện mình chuyển ver từ fic Em là của riêng tôi của bạn NauCon. Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ mình nha❤fic gốc: https://my.w.tt/IXLJ7zatOY…
Mình tìm thấy một vài truyện của tác giả NauCon và có suy nghĩ reup lại truyện cho đến khi tác giả quay trở lạiMình thề là mình vã hàng Nhân Duy đến phát khóc luôn rồi, nếu tác giả comeback thì mình sẽ tự động ẩn truyện điCó thể phần tên sẽ không giống bản gốc 100% vì mình chuyển từ couple khác, nếu ai nhớ thì hãy nhắc mình :))))• Pairing: Nhân Duy.• Setting: Unknown.• Tags: 1x1, Hiện Đại, Boys Love, OOC.• Idea: Fic này thuộc về tác giả NauCon• Chapters: 14• Start (Edit): January 6, 2022• End (Edit): ??• Họ thuộc về nhau, cấm cãi.⚠ This is just fictional.⚠ Truyện này không thuộc quyền sở hữu của mình, mình chỉ reup lại vì account Wattpad của tác giả NauCon đã không còn.…
TRUYỆN ĐƯỢC CHUYỂN VER TỪ NAUCON VÀ ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.fic gốc : Em là của riêng tôi ( NhânDuy)chuyển ver thành: Em là của riêng tôi ( SingtoKrist)🚫Chưa có sự cho phép không được mang bất cứ nơi nào[ 4/9/2021- 7/8/2022]…
"Tại sao lại thả Thuần Phương đi?!""Tại sao phải phản bội ta?!""Nếu như ngươi đã thả Thuần Phương đi, những thứ huynh ấy nợ ta, sẽ do ngươi trả!"Thanh Duy hồi thần lại.Lại là mơ, một giấc mơ kéo dài ba năm, quá chân thật nên quá đau đớn. Cảnh trong mơ cũng như ba năm trước, ngày mà y thả Thuần Phương huynh đi, cũng chính là ngày ác mộng thật sự của y bắt đầu.Cơn ác mộng dường như không bao giờ chấm dứt đó mang tên Trần Đại Nhân...___________Tác giả gốc: Ức Ngưng MaiOwner của bản chuyển ver: NauConĐây chỉ là bản re-up! Vui lòng không mang đi đâu khác…
Đây là truyện mình chuyển ver từ fic EM LÀ CỦA RIÊNG TÔI của bạn NauCon. Nhân đây mình cũng cảm ơn bạn rất rất rất nhiều ❤️Và mong các bạn ủng hộ tui nhennnnFic gốc: https://my.w.tt/lXLJ7zat0Y…
Lời xin lỗi có quá muộn màng lúc này?Lời xin lỗi vụng về của emHãy cho em một lần được nóiMình còn yêu, hãy tha thứ cho nhauEm biết em đã sai, biết bao đêm dài để anh đợi mongAnh đã đi xa đủ rồi, về đây trong vòng tay của emLời xin lỗi có quá muộn màng lúc này...?Cp chính: Quân AP x Lou HoàngCp phụ: Dương Domic x Quang Hùng MaáterDNội dung fic được sốp edit lại dựa trên fic "Anh là của riêng tôi" của tác giả Naucon ạ…
quế ngọc hải × nguyễn văn toànlương xuân trường × nguyễn quang hảichuyển ver có sự cho phép của tác giả!📎bản quyền thuộc về @nauconfic gốc: https://my.w.tt/IXLJ7zatOY…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?…
Kiếp trước, nàng là một con bệnh dặt dẹo, quanh năm suốt tháng triền miên trên giường bệnh, để rồi ngày xuân phơi phới đã phải hồng nhan bạc mệnh.Được trọng sinh một đời, nàng bước đi thận trọng nhưng cũng sống đầy trương dương, tùy ý. Những kẻ ngày xưa từng hãm hại nàng, bất luận giờ là Chiêu nghi hay chủ vị phi tần, đều đừng hòng làm tổn thương nàng thêm mảy may nào nữa.Đây là lịch sử phấn đấu của một đích nữ nhà phe phái sa sút, cũng là con đường thăng tiến của một sủng phi chốn thâm cung.Cảnh Hòa Đế: "Ái phi, xin nàng hãy để tâm một chút, chúng ta nghiêm túc yêu đương có được không?"Quý phi nương nương: "Thật ngại quá, thần thiếp còn đang bận cung đấu."Cảnh Hòa Đế: "Người đâu! Nâng Quý phi vào Tuyên Hòa điện cho trẫm, cấm các phi tần khác tới làm phiền. Trẫm muốn vừa phê tấu chương vừa ở cạnh Quý phi."…
Khương Uẩn thiện mưu lược, thấu tâm kế, là đại cung nữ thân tín vô cùng đắc lực bên người Lệ Tần.Từ trước đến nay, nàng một lòng một dạ chỉ ngóng trông đến ngày được xuất cung. Thế nhưng người ở trong cung ngồi, họa từ trên trời rơi xuống. Vị chủ tử mà nàng tận tâm tận lực hầu hạ lại muốn đem nàng dâng cho lão hoàng đế để đổi lấy ân sủng......Khương Uẩn lập tức không chút chần chừ, vội vã tìm đường lui mới cho chính mình.Tạ Tế là trữ quân đương triều, tôn quý vô cùng, lại gặp phải vị phụ hoàng hôn quân vô đạo. Một ngày nọ ở trong cung, chàng bắt gặp một nàng tiểu cung nữ to gan lớn mật, bèn thuận tay giúp đỡ một phen, muốn thành toàn cho ý nguyện của người đẹp.Sau này, vào một đêm nọ,Mỹ nhân khí tức như lan: "Điện hạ, nô tỳ tâm duyệt người......"…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?Một khi cục diện đã là như vậy, thì phương thức sinh tồn duy nhất của nàng chính là phải biết tiên hạ thủ vi cường, ra…
Đây là truyện mình chuyển ver từ fic EM LÀ CỦA TÔI RIÊNG TÔI của bạn NauCon. Nhân đây mình cũnacảm ơn bạn rất rất rất nhiều ❤❤❤Và mong các bạn ủng hộ nhennnnÀ, còn chuyên này tôi muốn nói cho mấy kô biết có H và ngược thụ nha tui nói trước rồi đó Đừng có nói là tui không nói nhaCó gì tui không chiệu trách nhiệm nhaTui nói rồi đó Mấy bà nhớ ủng hộ chuyện tui nha ❤❤❤❤❤❤Bây giờ tui thông báo lịch đăng nè 2 ngày 3ngày tui Sẽ đăng 1 chap nhaNếu lâu quá tui không đăng thì tui sẽ ra 2 chap 1 lượt luôn Chịu khôngCó lẽ một thời gian dài nữa tui không viết chuyện này nữa mong mọi người thông cảm nhiều Tại vì dạo này tui nhiều việc lắm Tui xin lỗi nhiều thông cảm cho tui nha Tui xin lỗi nhiều hẹn gặp lại mọi người Yêu mọi người ❤❤❤…
Văn án:# ngươi là ta chấp kiếm cũng tưởng ôm người #Phục Nhan xuyên vào một quyển nam tần tu tiên hậu cung văn, chính là nam chủ một bên tu tiên thành thần một bên thu hoạch hậu cung chuyện xưa.Tuy rằng bị nguyên cốt truyện lôi ngoại tiêu lí nộn, bất quá cũng may Phục Nhan một không xuyên thành nam chủ hậu cung chi nhất, nhị không xuyên thành cái gì tìm đường chết ác độc nữ xứng, mà là xuyên thành một người người qua đường Giáp.Chỉ là nàng lại gặp vị kia Đại sư tỷ Bạch Nguyệt Li.Bạch Nguyệt Li, thư trung Thuần Âm Chi Thể, là tông môn tận tâm tận lực bồi dưỡng lô đỉnh, chỉ vì cướp lấy nàng trong cơ thể âm nguyên, bất quá thân là nam chủ hậu cung chi nhất, nàng âm nguyên tự nhiên là trời xui đất khiến bị nam chủ cầm đi, thuận tiện còn bị thu vào hậu cung.Phục Nhan: "......"Chỉ là tuy rằng Phục Nhan có thể ngăn cản sư tỷ cùng nam chủ tương ngộ, nhưng là lại ngăn cản không được tông môn đối lô đỉnh sư tỷ khuy liếc.Tất cả mọi người quên không được ngày đó, tân tấn thiên tài thiếu nữ Phục Nhan, chấp kiếm che ở toàn bộ tông môn trước mặt, quay đầu nhìn phía sau Bạch Nguyệt Li.Nàng nói: "Sư tỷ đừng sợ, ta mang ngươi rời đi."① Đứng đắn trường thiên huyền huyễn tu chân thăng cấp lưu, tư thiết như núi.② Song nữ chủ đều là trưởng thành hình, không có gì đặc thù bàn tay vàng cùng ngoại quải, tu vi đều là một bước một dấu chân bay lên.③ Toàn bộ hành trình thể xác và tinh thần 1v1, cự tuyệt bất luận cái gì cái khác ái muội.…
Ở một huyện nọ, nhà họ Trịnh vang danh khắp nơi là giàu có, quyền thế, khiến bao nhiêu người vừa kính vừa sợ hãi. Cái nhà vừa có tiếng vừa có quyền ấy, lại có một cậu Ba sinh ra đã mang bệnh ngày ngày phải uống thuốc như cơm bữa, tính tình theo đó cũng biến sắc theo. "Khó ở , khó chịu, khó gần" là ba từ mà người đời giành cho cậu Ba nhà họ Trịnh này. Vì hãy có người hầu nào mới là y như rằng chẳng vừa ý cậu , từ đó cậu Ba Hữu Khôi thay hầu như thay áo.Không ai hầu cậu được quá lâu vừa vào đã bị đuổi ra ngoài. Đến khi nó xuất hiện - Hoài AnMột kẻ với thân thế thấp hèn, không quen không biết đã dám xắn tay bảo vệ cậu giữa bùn đất và roi vọt năm nào.Từ ngày nó đến, cậu Ba lại chịu uống thuốc do nó nấu. Miệng thì càm ràm nhưng lại tự tay tha thuốc dán keo cho nó, chịu để một người khác chạm vào lớp vỏ bọc khép kín mà cậu dày công gây dựng.Người ngoài chỉ thấy một cậu chủ ốm yếu và một thằng hầu lẽo đẽo theo sau như hình với bóng.Nhưng họ không biết..Có những mối nhân duyên bắt đầu từ một nụ cười như nắng mùa hạ.và có những ràng buộc, dù là chủ tớ, nhưng cũng đủ khiến lòng người rung động đến khó tả.Giữa những ngày thuốc đắng, đêm dài lắm mộng và những lời chưa thể nói raliệu rằng tình cảm ấy sẽ là liều thuốc an thần tốt nhất cho người bệnh?…