[ATVNCG/JunSoo|Thuận Sơn]Dị ứng
Đổi gió =)))…
Đổi gió =)))…
Hương rượu đưa mũi, đá leng keng trong ly.…
Mưa như nước mắt…
Kiều Minh Tuấn là ba Đỗ Hoàng Hiệp là mẹ Nhưng 2 người không phải vợ chồng, cũng chẳng phải người yêuHọ nuôi chung 4 đứa con mà thôi.…
Say đi em! Say đi em!Say cho lơi lả ánh đèn,Cho cung bực ngả nghiêng, cho điên rồ xác thịtRượu, rượu nữa! và quên quên hết!…
Tui xin ý tưởng của 1 người,cp thì tui xin của người khác:)))OOC,không liên quan đến đời thực,thô,răm😈😈🌂☂️☂️☂️…
Fic mới nhưng có thể coi là phần tiếp theo của "Chân tình" và "Đại Minh Tinh" ạ🥰…
lowcase.cảm hứng từ phim "đêm nay dẫu tình yêu này biến mất khỏi thế gian"…
Title: Chiếc nhẫn bạc và chú thỏ bông. Author: Me. Pairing: Ngô Kiến Huy x Jun Phạm. Summary: Món quà Phạm Duy Thuận tặng Lê Thành Dương vào lễ tốt nghiệp bị con gái Thành Dương làm hỏng.…
Nghe "Những năm tháng đó có tôi yêu người" vào mood suy quá, nổi hứng viết SE hic😩…
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa.Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đườngLặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương…
"Từ khi nào vậy?" - Duy Thuận đột ngột hỏi"Từ khi nào em thích anh?""Không, từ khi nào em nhận ra?""À, từ khi em vẽ tranh về anh."Duy Thuận ngẩng đầu lên, nhìn em tò mò."Em có thể nói dối, em có thể diễn, nhưng tranh của em thì không. Khi em vẽ anh, và khi em nhìn vào bức tranh đó, em đã biết em không thể nào tự mình lừa dối mình nữa rồi. Ngòi cọ của em chưa bao giờ nói dối, em biết điều đó."…
❤Câu truyện về chàng chiến sĩ những năm đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến. Câu truyện được viết khi lấy cảm hứng từ những anh hùng đã ngã xuống ở Công viên Lê Thị Riêng và hậu phương vẫn mãi đợi chờ. ❤Bác Sĩ + Giao Liên & Chiến Sĩ Quân Đội Cộng Sản Việt Nam ✅ Sản phẩm do trí tưởng tượng của tác giả .❌Không gắn với thực tiễn.…
Một chút chua, một chút cay, một chút đắng, nhưng nhiều chút ngọt ngào.Mỗi ngày của anh và em.Mỗi ngày của chúng ta.Vị khác thì có thể thiếu, nhưng vị ngọt thì chắc chắn luôn đong đầy.…
Mẹ tôi bảo, trăng mười sáu là tròn nhất, đầy đặn nhất.Chúng tôi gặp nhau vào ngày trăng tròn nhất, thế mà chẳng thể viên mãn.…
Ừ, Kyoto thương nhớ. Bởi vì ở tận trấn cổ Kyoto, anh vẫn không ngừng nhớ thương một người.Nắng vẫn giòn tan trên sân đền, gió nhẹ lay hàng cây, và trái tim Duy Thuận chưa bao giờ an yên đến như vậy. Về thôi, về với Sài Gòn, có người đang đợi mình. Kyoto à, hẹn một ngày không xa nhé.…
Cứ thế im lặng dần, cứ thế phai nhạt dầnTình yêu là thế, đâu có dễ nói cho nhau…
Cậu cả trường sơn nhà tri huyện được cậu duy thuận nhà Phủ doãn ngỏ lời lên kinh đo chơi hội..…
Mỗi ngày một loài hoa, mỗi ngày một lời nhắn em gửi tới người em nhớ mong...…
hay kí sự về cậu trai ca nhạc sĩ....| rika |…