[HIEUGAV] Kệ Tao | Fronav.
Tao thích em!• Focus on HieuGav.•Textfic.• Toàn bộ câu chuyện đều là hư cấu, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.…
Tao thích em!• Focus on HieuGav.•Textfic.• Toàn bộ câu chuyện đều là hư cấu, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.…
Câu chuyện diễn ra sau khi Ju Seok Gyeong được Shim Suryeon cứu ra khỏi trung tâm cầu nguyện..…
"Dù là 300 năm sau hay bây giờ, thứ duy nhất không thay đổi chính là tình yêu ta dành cho nàng.."Sẽ như thế nào nếu Ju Seok Gyeong là Công Chúa, còn Bae Rona là Thái Tử Phi?[Xuyên không, cổ đại][Tất cả sự kiện, triều đại, địa danh, nhân vật...đều là hư cấu]…
Ghét anh à, chắc chưa?• Focus on Rhycap.• Toàn bộ câu chuyện đều là hư cấu, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.…
Cún chíp iu iu :3…
Mười năm đối đầu, cuối cùng lại vì cậu mà thay đổi.…
series drabbles#1 baerona 1/11/2021…
Bae Rona mình đã từ bỏ cậu một lần rồi, mình sẽ không để vụt mất cậu một lần nữa đâu.Seokyung à, mình cũng thích cậu lắm nó đã như vậy từ năm 16 tuổi rồi nhưng mình sợ sẽ không đủ can đảm để yêu cậu...…
Địt mẹ! Tôi yêu Ron Weasley botHãy mang Ron bot đến với tôi…
• textfic, lowercase, fluff• có những từ ngữ vi phạm nguyên tắc cộng đồng, cân nhắc trước khi đọc.• toàn bộ câu chuyện đều là hư cấu, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả…
Tình đẹp nhất khi nào Phải chăng đẹp nhất khi dở dang.....…
Dành tặng Mou, chúc em tuổi mới với nhiều niềm vui <3 Ông trùm Sukuna x luật sư MegumiFanfic này là câu truyện mở đầu cho chuỗi fanfic SUKUFUSHI IN RETRO FILM…
• Quyển 𝐈• Không có KakaCris [sẽ có tổng hợp đoản riêng]• [Có thể] Đề cập đến nhiều yếu tố gây khó chịu [NC17/18+/R@pe/Pedophilia/...]• Có PWP• 500-1400 Words• Các đoản không có liên hệ gì với nhau, tất vả đều là các idea, plot T vô tình nghĩ được và viết theo cảm giác nên có thể không đồng đều về chất lượng và thời lượng• Cuốn này T cố ý viết mỗi Couple một đoản, sẽ không trùng nhau______________________________________• VIẾT ĐỂ PHỤC VỤ SỞ THÍCH CÁ NHÂN, KHÔNG HỀ LIÊN QUAN ĐẾN THỰC TẾ VUI LÒNG KHÔNG LIÊN HỆ ĐẾN ĐỜI THỰC!KHÔNG ĐĂNG LẠI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP! ______________________________________!BÌA TRUYỆN ĐƯỢC THIẾT KẾ BỞI CHRISTIANA ANDREW!…
"đừng có dạy nó chửi thề!"textfic, bad words, ooc, hate first love later.…
"...có khó không?""Vâng?""Ý anh là khó để chấp nhận nó""Tất nhiên là có rồi. Em đã phải lập kế hoạch từng bước đấy nhưng điều khó nhất em đã làm được rồi, vậy nên giờ là lúc em chấp nhận cái kết cho bản thân mình""Điều khó nhất""Vâng, chính là rời bỏ anh"…
Tình yêu đơn thuần vốn dĩ rất đáng sợ nhưng tình yêu không lời hồi đáp tàn ác gấp một vạn lần. Tình yêu đơn thuần là một sự trao đổi có qua có lại, có mất mát, có đau thương, có hạnh phúc rồi sẽ có chín mồi. Trong mối tình ấy tồn tại kẻ cho người nhận và cả hai sẽ luôn là kẻ được yêu. Nhưng với một mối tình đơn phương sẽ chẳng có sự trao đổi nào hết, cũng không có đổ vỡ hay hạnh phúc, tất cả chỉ là sự chờ đợi đến mòn mỏi, là sự hy vọng rồi vụn nát và suy cho cùng để nuôi dưỡng một mối tình không hồi đáp, thứ luôn sẵn sàng không phải tình cảm mà chính là sự ảo tưởng về một tương lai đôi bên cùng hạnh phúc. Chính sự mơ mộng ấy khiến kẻ đơn phương trở nên héo mòn và cứ như vậy nó bào mòn tâm trí như con sâu đục khoét một khúc cây béo bở.…
"Em có còn yêu tôi không? Dù chỉ một chút. Em biết không tôi nghĩ em sẽ khó xử khi tôi ghé thăm Copacabana nhưng nỗi nhớ luôn trào dâng trong tôi nên mỗi khi em trở về từ Club tôi thường đứng rất lâu dưới ánh đèn đường và ngước lên cửa sổ phòng em cho đến khi đèn tắt hẳn.""Hôm nay tôi thấy một gã đàn ông đứng trên cửa sổ, tôi đã nghĩ rằng em đang trong một mối quan hệ mới. Tôi từ bỏ hi vọng rồi bước về nhà. Sau đó tôi gặp em lao ra khỏi cửa với bộ quần áo xộc xệch, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với em chỉ biết rằng đó là chuyện chẳng tốt đẹp gì. Mang em về văn phòng và cứ thế ôm em đến khi em tỉnh dậy.""Tôi chỉ muốn nói rằng tôi muốn em tha thứ cho tôi sau những lời ngu xuẩn tôi từng thốt ra. Tôi đã thề rằng sẽ yêu em cả một đời thì vĩnh viễn sẽ là như vậy. Megumi em có yêu tôi giống như tôi vẫn yêu em?"Fanfic này là câu truyện kết thúc khép lại chuỗi fanfic SUKUFUSHI IN RETRO FILM…
"Tại sao lần đó lại là em?""Ta không hiểu.""Tại sao ngay ngày đầu em ra mắt ngài lại quyết định trở thành người bảo trợ của em?""Tại vì em nhíu mày.""Nhíu mày?""Ta chưa gặp một maiko nào nhíu mày cả, gặp điều đó trên khuôn mặt em khiến ta thích thú. Ta mong rằng mình có thể ngắm những biểu cảm khác ở em nên đã quyết định trở thành Danna của em. Và ta nghĩ rằng đó là một quyết định sáng suốt." Ngài yêu cách em cười khi nhận được những đồng tiền từ ngài, ngài yêu cách em chìm trong khoái cảm trong lễ Mizuage và ngài yêu cả biểu cảm ngờ nghệch khi ngài cố ý trêu đùa. Ngài đã yêu một đoá huệ mang trên mình ước mơ sở hữu một đôi cánh, bay về phương Nam tránh rét khi trời trở lạnh.…
Mình đảm bảo mình là đứa đầu tiên viết về couple nay tại VN, vì mình tìm đỏ mắt trên Gg mà không thấy một cái fic nào , tìm bên nước ngoài thì có nhưng cũng thuộc dạng hiếm , mà khổ nỗi mình toàn ship những cặp hiếm ng ship, tìm mãi mình mới tìm được một fic tiếng anh nội dung hay nhưng tác giả miêu tả hơi lan man nên mạn phép mình dịch nó không được sát nghĩa cho lắm , sửa nhiều chỗ và viết thêm một chút( thực ra là nhiều) để sang lời việt được mượt mà hơn.Mình rất tôn trọng tác giả nhưng trình tiếng anh hạn hẹp nên đành vậy . Xin vui lòng không copy dưới mọi hình thức.…
Dành tặng Mou yêu quý của chị <3 ---------------------------------------------------------------------Thầy Huệ vùng lên, đánh đổ ly thuốc nóng hổi trên bàn. Nước nóng vương lên bàn tay gã, nhuộm màu mảng thịt hồng. Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của gã chẳng vương một tia đau đớn, tức giận trùm lấy đôi đồng tử màu máu. Tôi thấy bàn tay rắn chắc gã đấm mạnh xuống bàn, nghiên mực của thầy cũng theo đó vương vãi khắp nơi. Y gục mặt xuống bàn nghẹn ngào trong từng cơn nức nở, hô hấp đình trệ khó khăn khiến những tiếng ấm ức trong cuống họng hoà cùng tiếng thở đứt quãng. Người lớn chỉ bi thương như vậy khi trong nhà có người mất. Tôi nghĩ rằng nỗi đau chất chứa trong lòng thầy cũng đau đớn như mất đi một ai đó. Tôi cứ nghĩ Túc Na sẽ ở lỳ trong phòng của gã cho đến khi trời tối nhưng có vẻ như tôi đã nhầm. Bàn tay vẫn phồng lên vì vết bỏng khi nãy lại cẩn thận dâng lên một ly thuốc mới, lần này gã còn mang theo một chiếc khăn lông thỏ trắng ngần. Có lẽ thứ này đã khiến gã dành nhiều ngày trên núi rừng hoang vu. Bàn tay không bị thương khẽ nâng gương mặt người nọ, thấm khô những giọt nước mắt. Cẩn trọng quàng vào chiếc cổ mảnh dẻ một tấm khăn choàng mà gã đã nhờ người thêu dệt từ nhiều tấm lông thỏ ghép lại với nhau. Sầu bi cùng đau khổ đã rút cạn sinh lực của y, tôi biết rằng Túc Na đang nén lại cơn đau nơi bàn tay mình để nhẫn lại từng giây, kiên nhẫn từng phút múc từng thìa thuốc nóng, đổ vào miệng y như một đứa trẻ-T-ta xin lỗi…