[Keonhyeon] Dẫu chỉ là giấc mơ
"Vì cuộc đời chẳng mấy khi đối xử dịu dàng nên chúng ta hãy tìm điều ngọt ngào ở những thứ khác, chứ không phải nhau? "(Cất cho tôi những ngày xanh nắng hạ)tag: keonhyeon, thanh xuân vườn trường, oneshot.…
"Vì cuộc đời chẳng mấy khi đối xử dịu dàng nên chúng ta hãy tìm điều ngọt ngào ở những thứ khác, chứ không phải nhau? "(Cất cho tôi những ngày xanh nắng hạ)tag: keonhyeon, thanh xuân vườn trường, oneshot.…
- Câu chuyện này là một diễn biến khác cho mối tình gà bông của Anya Forger và Damian Desmond- Chuyện đầu tay của mình mọi người nhớ đọc ủng hộ nha ^^- Ảnh mình lấy trên Pinterest nha- Chúc mọi người đọc vui vẻ :3…
Người ta nói " Chỉ cần nhìn người mình yêu hạnh phúc là mình cũng cảm thấy hạnh phúc". Có phải vậy không, thật sự sẽ thấy hạnh phúc chứ, tại sao lúc này tôi lại thật muốn khóc, trái tim lại đau đớn và khó chịu như vậy....Nội dung vô thực, không xem là thật! Cân nhắc trước khi đọc vì có chứa thuỷ tinh 🥲…
kẻ tội đồ dành cả sinh mạng để say đắm một linh hồn lương thiện.…
Khi còn nhỏ, cô từng tin có thể làm dịu trái tim của một đứa trẻ bị bỏ rơi.Nhưng cô đã nhầm.Hắn lớn lên thành kẻ giết người, và chính cô trở thành thứ ánh sáng duy nhất mà hắn không thể tha thứ.Từng là bạn, từng là kỷ niệm, rồi hóa thành xiềng xích.Trong vòng tay hắn, cô bị trói buộc bởi hận thù, bởi những nỗi đau, bởi tình cảm méo mó đến tàn nhẫn.Và khi nhận ra trái tim hắn cũng chỉ còn tro tàn, cô đã quá muộn để quay đầu.Đây không phải chuyện cổ tích.Đây là bi kịch của một đóa hoa không thể cứu nổi con quỷ mà mình từng thương.…
Truyện ngắn…
Cậu là người xách lồng bắt chim, là dãy núi trùng điệp.Anh là chú chim bay cao ngoài lồng, là vầng trăng treo cao trên đỉnh núi.…
-Roseanne- Sự chấp vá của linh hồn mục rữa - Người là người quý giá của em, xếp sau những vạt nắng, gió và ngọn đồi xanh mướt... - Thế thì có chút buồn cho tôi. - Làm sao đây, những thứ đó đã đến trước người và trái tim em cũng cần biết ai đã đến trước. Trái tim cũng cần sự gọn gàng và trước sau.…
"Tạm biệt, Giyuu"…
''Cậu à...Cảm ơn vì đã ở cạnh tớ suốt bao năm qua.Tớ sẽ nhớ cậu lắm.Thương''…
Pháo hoa nở rộ từ xa, thần linh không rơi nước mắt, nhưng nước mắt của con người đã làm mờ chữ viết trên trang giấy.Dưới ánh pháo hoa năm nay, vẫn có người nói "Yamaguchi, anh yêu em.""Tsukki, em cũng yêu anh."…
Mùa nắng ấy, cái mùa mà cả người rạo rực những tuổi 17 còn ngây, còn thẩn và thơ trên cánh ruộng ươm vị của trời.…
một chút tâm sự của cô gái ấy...LGBT🏳️🌈…
Tình trạng truyện : HOÀN THÀNH Mặt trăng và Mặt trời không thể cùng mọc nhưng cũng có thể xuất hiện cùng một thời điểm. Chỉ là thời điểm này thật ngắn ngủi, không kéo dài được cả ngày. Giống như tôi và em, đã có những năm tháng bên nhau bên cái tuổi học trò nhưng lại không thể cùng bên nhau cả cuộc đời này !…
Tôi yêu em, em hãy yêu và thông cảm nếu ngày nào đó tôi bảo vệ em, bảo vệ tổ quốc Việt Nam hùng vĩ ta bằng cách khác.…
Bạn thắc mắc về Tra nữ?Bạn tin vào real love?Tra nữ là người phụ nữ tồi tệ thế nàoMời bạn vào đọc nhé.…
Một gia đình vỡ nátMột số phận tủi hờnMột mảnh đời cô đơn hiu quạnhTôi tự hỏi người ta đã mất bao lâu để có thể tự tìm được hạnh phúc cho riêng mình? Cảm ơn vì đã cưu mang tôi khỏi nơi tăm tối ấy, Ego_san. Tôi sẽ không khiến anh thất vọng đâu.Lưu ý:- Đây là truyện đầu tay của mình, ý văn có lẽ sẽ hơi lủng củng nên mong các bạn thông cảm- Nếu có điểm gì cần chỉnh sửa, xin hãy góp ý nhẹ nhàng, tớ không nhận gạch đá- Lịch đăng sẽ không cố định nhưng tớ sẽ cố gắng đăng ít nhất 1 tuần/ chap cho các cậu- Truyện chỉ được đăng trên wattpad, tác giả: RikoKimura…
Một câu truyện ngắnNguồn ở một đâu đó ko nhớTruyện này Mèo đọc thấy hay nên muốn share cho các bạn~Enjoy~…
Tình tiết trong truyện là hư cấu, vui lòng không liên tưởng lên người thật. ----------------------Martin Edwards từng nói rằng nếu có chết, cậu muốn chết dưới ánh đèn sân khấu.Không ai biết đó không phải một câu đùa.Khi CORTIS đứng trên đỉnh cao nhất của thế hệ mình, Martin bắt đầu nghe thấy tiếng ù trong tai trái. Rồi đến những cơn run ở tay. Những nhịp beat bị lỡ. Những nốt cao không còn chạm tới được nữa.Một căn bệnh thần kinh hiếm gặp đang từ từ phá huỷ cơ thể cậu - lấy đi thính giác, giọng hát, và cả thứ Martin yêu nhất trên đời:âm nhạc.Nhưng idol được sinh ra cho sân khấu thì làm sao biết cách rời khỏi nó?Vậy nên Martin tiếp tục hát.Hát qua những cơn đau. Hát cho đến khi cổ họng bật máu. Hát ngay cả lúc chính cậu cũng không còn nghe rõ tiếng nhạc nữa.Và dưới ánh đèn đỏ của encore cuối cùng, giữa biển lightstick đang khóc gọi tên mình, Martin cuối cùng cũng phải học cách buông micro xuống.Lần đầu tiên.Cũng là lần cuối cùng.…
Một hành trình dài với những khúc quanh tiếp nối nhiều cung đoạn cảm xúc khác nhau qua các oneshot. Hãy cùng họ trải nghiệm những cung bậc ấy c;…