|| Seongtae || Sủng ái.
geum seongje có một sủng vật, và gã chỉ độc sủng cho riêng mình.…
geum seongje có một sủng vật, và gã chỉ độc sủng cho riêng mình.…
_chuyện tình dở dang lúc bóng muộn đêm tàn.…
một câu truyện tình đầy hài hước nhưng cũng có phần tinh tế và đáng iu giữa gã sói và bé cừu của gã…
geum seongje không có bạn, vậy nên gã phải lôi cổ một đứa nào đó về làm bạn.…
⚠️ tục cỡ vi phạm nặng tiêu chuẩn cộng đồng. tao thích bom sếch.- thằng seongje nó điên nó bệnh lắm, gặp ngoài đời tao xách hyuntak chạy 8 hướng. mà đại đại đi, đỏ choét nhưng ngon. 🚫 nhân vật chưa đủ 18 tuổi nhưng người đọc nên đủ 18 tuổi. (13) thì nhân vật trưởng thành rồi haha.- all in seongtak, một chút xíu? bakujin, chỉ đề cập đến susi.- mọi tình tiết đều là giả, không theo tác phẩm gốc.- tình trạng: 13/13.- thành tích: viết tháng 7/2025, tháng 1/2026 vẫn trong top 10 tag #seongtak…
chỉ là một câu chuyện chữa lành giữa hai tâm hồn lạc lõng nơi cuộc sống bộn bề ngoài kia…
Đoá hồng kỷ nở rộ nơi đất chết.…
Mỗi một chap là một lần sex bùng nổ của Juntae…
geum seongje không phải là một người tốt, gã là một thằng điên cọc cằn khó động. dây vào thì mệt.gã nhìn đời bằng nửa con mắt, dường như chẳng lưu luyến gì đối với cái thế giới này, sống cũng được, mà không sống thì cũng chẳng sao.gã chẳng luyến tiếc.bỗng một ngày, gã nhặt được cho mình một con chuột nhỏ, nhìn thấy gã sẽ vẫy đuôi chạy tót đi.gã bỗng cảm thấy,gã luyến tiếc cuộc sống này rồi.…
"C-Cảm ơn anh." - Em nói khẽ, chân thành đến mức khiến gã vừa muốn bóp nát cái dịu dàng ấy dưới tay, lại vừa muốn nghe nó thêm lần nữa - rồi thêm nhiều lần nữa.Gã cúi đầu thấp hơn, hơi nghiêng về phía em, giọng trầm lại, khe khẽ như thể sợ dọa em giật mình:"Thế... em định cảm ơn tôi bằng cách nào đây?""E-Em... em không có gì để-""Không đúng."Gã cười, nụ cười đầy ranh mãnh và dịu dàng đến kỳ lạ."Tôi sẽ nhận phần thưởng của mình ngay bây giờ nhé, cừu nhỏ."...Geum Seongje cứu một chú cừu nhỏ, và tiện tay lấy luôn chút phần thưởng.…
'tình yêu cũng giống như những giọt mật ong lấp lánh ngọt ngào - nhưng một khi đã lỡ sa chân vào nó, bản thân ta sẽ mãi chìm đắm trong nó mà chẳng thể nào thoát ra'…
Mang thai khiến Juntae hay trằn trọc, nhưng chỉ cần có gã bên cạnh, em lại thấy lòng dịu đi từng chút một.…
Em là người bị ốm cơ mà, vậy tại sao... tim gã lại đập loạn lên mới được chứ?…
OTP này hiếm người đu quá và cũng ít fic nên mình quyết định viết ngẫu hứng vui vui. Nếu mọi người thích OTP này giống mình thì hãy ghé vào đọc thử nhé ! Xin cảm ơn ạ !!!!Warning!Đây chỉ là fanfic , hoàn toàn không có thật !Không có mục đích áp đặt lên phim ảnh hay đời thật.…
hihi txf nho nhỏ của nội và e bécó chứa cả văn nha😞🫰🏻…
Bối cảnh: Dựa theo phim Weak hero class 2, nhưng chắc chắn sẽ không đi theo mạch phim.PAIRINGS: Seongje x Gotak (main), Baekjin x Baku, Sieun x Suho⚠️ Warning:OOC Nói tục chửi thề như hát hayBạo lựcEND: ??? Cre ảnh: Pinterest---❗️Fic được viết nhằm mục đích giải trí, đu couple, không có ý xúc phạm đến cá nhân hay tổ chức nào khác.❗️Ship nhân vật trong phim, không ship diễn viên.❗️Tất cả tình tiết, sự kiện, thời gian, địa điểm trong fic đều do mình bịa ra.…
Geum Seongje lại tìm thấy con mồi.…
"Ê, Eunjang. Cứ nghe lời bọn nó đi. Không là chết thật đấy." - Gã buông lời, hờ hững như chẳng bận tâm.Ánh nhìn bướng bỉnh bắt đầu bùng lên trong đôi mắt chú cừu nhỏ - mờ nhòe, run rẩy, nhưng tuyệt nhiên không lùi bước.Em gục dưới đất, người gần như chẳng còn nhúc nhích nổi, vậy mà vẫn cố ngẩng đầu. Môi run bần bật, nhưng ánh mắt thì không lay chuyển, kiên quyết đến lạ thường. Rồi em chỉ đơn giản đáp:"Không muốn.""Gì cơ?" - Gã buột miệng bật ra câu hỏi, chẳng kịp kìm lại. Vừa dứt câu đã khựng lại một nhịp - tưởng mình nghe nhầm. Phải công nhận, hơi bất ngờ thật. Chỉ một chút thôi.Em hít sâu, như gom góp nốt can đảm còn sót lại - rồi bật ra, lần này dõng dạc và không chút do dự:"Không muốn!"Ồ... đáng yêu chưa kìa.Gã bật cười khẽ, chẳng buồn giấu vẻ ngạc nhiên. Máu trong người sôi lên, từng đợt hứng thú rần rần len lỏi dưới da. Con mẹ nó... cái kiểu lì lợm non nớt thế này - đúng kiểu gã mê. Nhìn mà chỉ muốn giữ lại chơi lâu một chút.…