Nói về nobita 18 tuổi doraemon quay về tương lai và cậu ko tốt nghiệp lên đại học đc cũng tổ tình với shizuka nhưng bị từ chối... cậu buồn và nằm ngủ trong tủ giường nằm của dora và cậu đã thấy một chiếc khăn rất quen và cậu đã biết nó là khăn trùm thời gian do dora bỏ quên từ lúc đó cậu đã thay đổi và kiếm tiền.....xem là biết…
Xen lẫn quá khứ và hiện tại, đây là hành trình phá án của cặp đôi cảnh sát Nguyễn Hoàng Thanh và Trần Hạ Nhi tại quận An Lương./ Không có bông tuyết nào là trong sạch, nhưng năm đó tôi đã nhìn thấy một bông tuyết thuần khiết cao quý đến mức khiến cho một kẻ dơ bẩn đầy ham muốn như tôi không dám vươn tay chạm vào./ Tác giả: Ngọc Tư Phúc.Thể loại: Đời thường, phá án, trinh thám, kinh dị, từ trắc trở đến nên duyên đôi lứa, nam chính lớn tuổi, bối cảnh Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh.Tất cả các sự kiện trong truyện đều không ở ngoài đời thật.…
Tác giả: PhươngThể loại: fanfic, ooc, ngược tâm, hắc bang, cảnh sát, hiện đại nhưng quan trọng là HE aThuộc tính: thâm trầm âm hiểm bất chấp thủ đoạn nhị đương gia hắc bang thích giả thư sinh công x gian manh trong ngoài bất nhất nằm vùng giả ngây thơ ngốc ngốc thụTình trạng tiến hành: sẽ cố gắng hết mức có thể!!!!!…
Câu truyện kể về một cô gái, tên Thu Nguyệt. Sống lại một đời, cô phải làm cách nào để tìm lại ánh sáng cho mấy chục năm sống tăm tối của mình? Có ai bằng lòng đồng hành cùng cô trên con đường này không? Đón đọc ủng hộ tớ nha cả nhàaa iuuu <3…
Xin chào mọi người lần này mình quay lại với tên mới là Bạch Liên và cũng là cái tên cuối cùng . Lần này mình quay lại với "Light under the ocean" tên tiếng Việt là "ánh sáng dưới đáy đại dương " Cp chính là PondPhuwin . Mong mọi người đón nhận…
Cứ thế có khi yêu mất thôi...Lyhan x Han Sara, thanh xuân vườn trường, bối cảnh học đường những năm 2014-20162025. để lại ký ức về một mùa hè rực rỡ cùng LYHANSARA và EXSH…
nobita tỏ tình shizuka nhưng bị từ chối và cậu đi xem sâu nhạc một mình và thức tỉnh hệ thống và từ đó cậu bước lên con đường của mình....xem là biết nhưng lần đầu mình viết loại hệ thống như này ko hay cho mình thông cảm hoặc bình luận phía dưới mình sẻ sửa.....…
đêm giao thừa vui vẻ bỗng hóa thành đêm giao thừa đẫm máu khiến một cô bé 13 tuổi ngây thơ phải tự làm chính bàn tay mình nhuốm máu vì đã bất tin với thứ gọi là "công lý"...cùng với tiếng xả súng hàng loạt người ngã xuống trong vũng máu. Nguyên Anh đứng đó nhìn mọi thứ dần biến mất từ bạn bè gia đình không một ai sống sót trong lúc trốn chạy bố và mẹ cô vì bảo vệ cô mà bị bọn chúng xả súng đến chết, trước khi nhắm mắt họ vẫn còn mỉm cười lẩm bẩm "chạy...đi con" Nguyên Anh đã cố gắng sống sót chạy sâu vào rừng cô chỉ biết chạy và chạy vì biết rằng nếu quay đầu lại cô sẽ chết, nén những giọt nước mắt lăn dài cô cắm đầu chạy không may cô bị một viên đạn bắn vào vai làm bất tỉnh...Cô được anh - Nhật Hào cùng là người thôn Đại Ngàn cũng là người anh chơi từ nhỏ với cô, anh cũng như cô bố mẹ cũng đã chấm dứt sinh mệnh của mình vì bảo vệ anh. Hai con người cô đơn dựa vào nhau mà sống vì người thân của họ đã không còn một ai...…
*Tác giả: Tina*Cp chính:+Nguyễn Khải Anh (thụ) +Bùi Anh Tuấn (công)*Thể loại: 1×1, cường × cường, hành động, tội phạm, cảnh sát, ngọt, ngược.*Mô tả: Nguyễn Khải Anh là đội trưởng đội cảnh sát, là một người thông minh, tài giỏi, và không kém phần lạnh lùng. Vì phải hoàn thành nhiệm vụ nên tiếp cận Bùi Anh Tuấn - một tên buôn bán vũ khí xuyên quốc gia. Hắn nổi tiếng là một người tàn nhẫn, lạnh lùng, được mệnh danh là thiên tài trong lĩnh vực kinh doanh. Bề ngoài hắn là một tổng tài người người ngưỡng mộ, làm ăn trong sạch, nhưng thực chất hắn là đại ca của một băng đản lớn, khiến ai nghe danh cũng phải khiếp sợ. Cậu từng bước tiếp cận hắn, khiến hắn tin tưởng cậu, từng bước sa vào cái lưới cậu giăng sẵn, nhưng cậu đâu biết rằng hắn đã thật lòng yêu cậu rồi: " Anh yêu em như vậy em lại phản bội anh, vậy thì đừng trách anh tàn nhẫn. "*** Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên vẫn còn non tay, mong mọi người góp ý ***…
Lần đầu tiên trong lịch sử trường THPT Thịnh Quang có thủ khoa vào 10 với số điểm 49,5/50. Thật là số điểm khủng khiếp. Và người đạt được số điểm ấy chính là Đào Huy Anh - kẻ khiến cho mọi người cảm thấy bị sỉ nhục về IQ.Đào Huy Anh là một cậu ấm chính hiệu, cậu sở hữu cho mình hàng loạt các thành tích khủng và gương mặt điển trai góc cạnh, điều ấy khiến cậu vô cùng nổi tiếng ở trường và các trường lân cận, điều đó đã khiến cho cậu trở thành "đối tượng yêu đương hàng đầu " của hàng loạt nữ sinh. Cậu được mệnh danh là "kẻ cầm đầu Thịnh Quang"Cậu có nhiều fan nữ nhưng đa số chẳng ai dám đứng ra tỏ tình. Bởi vì sao? Đương nhiên mọi người đều nghĩ cậu tài giỏi như vậy thì phải là "tiên nữ phương nào" mới có thể khiến cho cậu hạ mình xuống làm "người phàm trần." Tuy nhiên vẫn có những trường hợp thiểu số như hoa khôi trường hay nữ sinh trường khác đều ảo tưởng muốn trở thành "ngoại lệ" của kẻ cầm đầu Thịnh Quang nhưng đều bị cậu từ chối thẳng thừng. Nhưng cho đến một ngày ........ Tại sân trường diễn ra một trận bóng rổ sôi động, trong hàng ghế đầu của đội cổ vũ, một nữ sinh vô tình bị quả bóng ném trúng giữa trán với lực ném vô cùng mạnh khiến nữ sinh đó ngã ra sau.Trước mặt mọi người, Đào Huy Anh - người luôn bình tĩnh, trầm lặng lúc này lại vội vàng lao tới.…
Văn án: Trần Anh Huy-thiếu gia của tập đoàn Trần thị, là 1 người vô cùng kiêu ngạo với tính tình cứng đầu, ích kỉ và đào hoa. Gia đình giàu có nhưng cuộc sống của anh luôn không như anh mong đợi. Cha mẹ anh lấy nhau không vì tình yêu mà do lợi ích của cả đôi bên gia đình. Vồn dĩ cuộc sống vô vị như thế cha anh lại trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài. Và mẹ anh đã trót yêu ông. Một đêm mưa gió mẹ anh vì muốn tìm cha anh về thì....tai nạn ập đến. Lúc ấy anh chỉ 6 tuổi. Nhưng không vì vậy mà cha anh thay đổi đổi tình tình. Người ta bảo giang sơn dễ đổi bản tình khó dời, cha anh luôn sống trong trụy lạc, mỗi đêm lại đem về những người đàn bà khác nhau. Anh từ khi mẹ chết đã sớm ghét ông ta. Anh bắt đầu cuộc sống phóng túng, xa hoa của mình.Kim Nhã- một cô gái hậu đậu, ngốc nghếch. Cô thương ba nhất trong nhà nhưng cha cô bị bệnh không may qua đời, lại nghĩ tình yêu giữa cha và mẹ cô là vĩnh cửu nhưng ngờ đâu cha cô chết đi bà đã đi thêm bước nữa. Không thừa nhận sự thật, không gọi người đàn ông ấy là cha, cô liền bi mẹ đuổi ra khỏi nhà với số tiền. Cô tự lập, trang trải cuộc sống và mua được căn nhà nhỏ.Định mệnh đưa đẩy, cô và anh gặp nhau trong tình cảnh trớ trêu. Từ đó hai người trở thành oan gia. Cứ tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại nhau ai ngờ lại học cùng lớp. Và từ đó số phận của họ rẽ ngoặc sang một hướng khác. Đến cuối cùng, sau bao trở ngại họ có bên nhau hay chỉ là oan gia rồi lướt qua nhau như người lạ. Hãy theo dõi câu chuyện để xem kết cục của họ.…
Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều."Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..."Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô.Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống.Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cảcuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần.…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Lộng lẫy như một nàng công chúa khuê các, thuần khiết như đóa hoa sen nở rộ, trong veo như mặt nước mùa thu, chính là nàng vũ công ba lê Thuần An. Nhìn nàng nổi bật trong chiếc váy đính cườm lấp lánh đó, ngẩng cao chiếc vương miện quý phái mà tinh tế, nhìn mọi người khi dõi theo từng bước chạm của đôi chân thiên nga đó phải thốt lên rằng: " thật đẹp, thật thanh thuần " như vậy, nào có ai thấu được nỗi đau tuổi thơ của nàng, hiểu được quá khứ không trọn vẹn của nàng thiên nga bé nhỏ ấy.…
Đôi mắt của em chính là thứ khiến em bị thế giới ruồng bỏ. Vậy nhưng, em có biết rằng, chính đôi mắt đó đã khiến tôi được gặp em? Vậy nên, xin hãy tự hào vì nó nhé!…
Tên truyện: YÊU NHAU DÀI LÂU - 久久爱Tác giả: 魔卡少女雪Nguồn: bilibiliCũng kiểu show thực tế nhé.Mình không biết tiếng trung, dịch hoàn toàn dựa vào tiếng anh và sự hỗ trợ của AIVới mục đích lưu trữ và chưa xin phép tác giả.Xin đừng mang đi đâu nhé ~…
Nói chung là câu chuyện xoay quanh cuộc sống của 4 chị em (Bích Phương, Hoàn Mỹ, Diễm Hằng, Mỹ Chi) đó.Sau khi ra trường hết thì 4 người vẫn rất thân với nhau và ở chung 1 khu chung cư, thường xuyên sang nhà nhau."Chuyện hài nên vui vẻ thôi nha mấy má"…
từ những ngân nga, mình viết cho diễm hằng và thanh thảo, về những điều mình thương.mình thích lowercase, thích gọi tên thật, thích cả cách mà diễm hằng và thanh thảo trân trọng nhau.cảm ơn vì đã đọc, và, vì đã cùng mình thương thảo và hằng.…
Gia đình rạn nứt khiến Thảo Linh dần trở nên bất cần, đưa mình vào những đêm ăn chơi trong bar. Ở trường, cô và Phương Lan luôn đối đầu không thể hòa hợp. Cho đến khi Thảo Linh phát hiện Phương Lan thầm thích giáo sinh Trần Dung và chấp nhận một vụ cá cược, oan gia ngõ hẹp bỗng hóa thành ván cờ trái tim. Trò chơi tưởng chừng vô hại ấy lại kéo cô lún sâu vào tình cảm thật. Khi không còn đường lui, liệu cái kết nào sẽ được diễn ra?…