truyện pha 1 chút nuthong nữa, trong truyện ngắn nì dylan mỏ không hỗn tính không cục súc mấy đâu ạvì mình tìm hố mà không có nên mình tự đào, tự đẻ tự hưởng ạtruyện viết không hay, nếu được hãy đọc với tâm trạng vui vẻ nhe, lưu ý là lowercase ạ…
Nội tâm Lạc Lạc: Bầu không khí căng thẳng mấy ngày qua làm em với Trà Sữa sợ muốn chết, cứ tưởng cái nhà này sắp tan rã tới nơi rồi. Cuối cùng mới té ngửa, tụi em chỉ là khán giả bất đắc dĩ của bộ phim drama do một mình ba lớn tự biên kịch kiêm luôn nam chính.…
Văn nghị luận về cảm xúc của Lê Duy Lân và Tạ Hoàng Long trong buổi livestream "On Trending". Ke láo nhét chữ, oneshot one kill, chính quyền né càng xa càng tốt hộ em. Ngày viết: 16/03/2026…
Sau trận chiến cuối cùng, Sanemi rơi vào trầm cảm và Giyuu đã ở bên cạnh hắn. Hai tâm hồn chằng chịt sẹo và thương đau, khác biệt và xung đột nhưng sẽ ở bên nhau muôn đời, vì trên tất cả, tình yêu luôn thắng thế.IDYLL trong tiếng Việt là thơ điền viên, trữ tình dịu ngọt trong tiếng sơn ca. Và ở tiếng Anh là khoảng thời gian tươi đẹp, yên bình, nhuốm màu nắng hạ thương yêu.Phần truyện sẽ có cảnh bạo hành bạo lực, cân nhắc trước khi đọc. TOP/Seme/Công/Nằm Trên: Tomioka Giyuu BOT/Uke/Thụ/Nằm Dưới: Shinazugawa SanemiTrạng thái: On-GoingThể loại: Truyện Dài, có R18, từ từ nảy sinh tình cảm, cường-cườngSLOW TO UPDATE‼️ 📎NOT BETA READ 📎…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
Laxus Dreyar - người thừa kế của hội Fairy Tail - được người ta biết đến như một trong những pháp sư mạnh nhất của hội quán. Anh ta kiêu ngạo và rực rỡ như ánh dương nhưng cũng xa cách tưởng chừng không thể với tớiTrong khi đó, Freed Justine, một pháp sư tài giỏi với ma thuật ký tự mạnh mẽ, là một tín đồ trung thành bậc nhất của Laxus. Nhưng điều mà Freed chưa bao giờ nói ra, chính là những cảm xúc phức tạp trong lòng cậu dành cho hắn- sự kính trọng, lòng trung thành... và một thứ tình cảm mơ hồ mà cậu không dám gọi tên.…