J tôi chỉ dịch từ 0-8 đi thôi. Tại tôi thích thế hêh.Tôi dịch cũng chưa mượt lắm, mn đọc góp ý hen.Vl anh em ạ tôi quên mất phần nàyCaster: Thuật sĩDenfender: Trọng trangGuard: Cận vệVanguard: Tiên phongSupporter: Phụ trợSpecialist: Đặc chủngSniper: Xạ thủ/Bắn tỉaỦa thế tôi cứ giữ nguyên nhé? Hay dịch hán việt ta?…
Tóm tắt đại khái chính là, một câu chuyện ngắn ngủi ngọt ngào của hotboy trường Kinh doanh và bạn trai là cầu thủ bóng bầu dục của anh ấy."Nếu để miêu tả về anh, chính là bánh quy vị đào."…
Ầu mennnnnn ! Người yêu anh là thực tập sinh mà anh không biết :Dcái truyện này sinh ra chỉ để giải trí. =))completed.trẻ trâu từ 2018, xin bỏ qua 100% sự phán xét (mặc dù tôi cũng tự phán xét cái này dữ lắm😀)do not take out without permission.…
JaVio | 24/7Written by: C_LannnStart: 20.03.24"Hai cậu chàng ấy à, thôi khỏi phải nói! Chúng nó bám nhau như sam ấy, tận hai tư trên bảy chẳng buông bao giờ" JaVio | 24/7 nổi lên với những câu chuyện ngắn ngủi (hoặc dài lê thê) xoay quanh về cuộc sống hằng ngày giữa anh cảnh sát nóng tính và cậu đồng nghiệp nghiện kẹo bông. Không tôn sùng, cũng chẳng thánh thần biến hóa trong mắt kẻ sa đọa tội lỗi như bên nọ. Ở đây thì chúng ta hãy cứ đơn giản thôi: những điều nhỏ nhặt bình dị và bình thường xuất hiện qua mỗi chương truyện của hai con người yêu nhau này.…
"Cậu không buông thì em chẳng đi đâu cả."Một công tử phủ quan kiêu ngạo và một thiếu niên thợ may lạnh lùng. Từ chiếc "đuôi nhỏ" năm xưa thành mối nhân duyên trọn đời, tất cả được kết nối trong từng đường kim mũi chỉ và chiếc áo cưới thành duyên .…
" Tằm con giăng tơ , thì nhện cũng giăng tơ nhưng mấy đời tơ nhện được như tơ tằm ? " Giữa chốn hào môn sóng gió, Anh Khoa - chính thất danh chính ngôn thuận - bị kẻ thứ ba trơ tráo mang thai tới tận cửa phủ khiêu khích. Nhưng tưởng sẽ nhẫn nhịn, mợ cả lại thẳng tay đáp trả bằng lời lẽ sắc bén và những cú tát trời giáng, khiến cả cậu cả lẫn kẻ chen chân đều cúi đầu câm nín.Khi danh dự bị xúc phạm, tình yêu bị phản bội, Anh Khoa không chọn chịu đựng mà đứng dậy, giành lại quyền uy và trật tự trong nhà.…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
Ba tháng sau khi kết hôn, Giản Hàng và Tần Mặc Lĩnh vẫn phân chia phòng ngủ. Mối hôn nhân này là do ông cụ nhà họ Tần quyết định, Tần Mặc Lĩnh không có tình cảm với cô. Trong mắt người ngoài, người có gia cảnh bình thường như cô gả đến nhà họ Tần là bay lên cành cây cao biến thành phượng hoàng.Không ít người trông chờ cô trở thành chuyện cười vì bị người chồng giàu có ruồng bỏ.Mối hôn nhân này cô cũng không thiệt thòi, Giản Hàng quyết định cùng Tần Mặc Lĩnh sống chung với nhau.Đêm đó, cô chủ động tìm anh nói chuyện, nói về một chủ đề nào đó trên hotsearch.Tần Mặc Lĩnh trả lời qua loa mấy câu với cô. Giản Hàng trông bộ dạng thờ ơ đó, ngay tức khắc đứng dậy trở về phòng ngủ.Không lâu sau đó, tiếng gõ cửa phòng vang lên.Giản Hàng không mở cửa, ngữ khí lạnh nhạt: "Có chuyện thì nói!"Tần Mặc Lĩnh: "Hotsearch mà em quan tâm ban nãy mới đứng thứ 22, trạng thái là "mới", bây giờ lên tới vị trí thứ 2 rồi, phía sau còn có "bạo" màu tím".Giản Hàng: "..."Lưu ý: Vì thích truyện và muốn chia sẻ cho mọi người nên đăng. Cảm phiền không bình luận những từ không hay. Cảm ơn.…