Nội dung fic không đi quá sâu vào quá trình Joseph thích Aesop do câu chuyện được kể ở ngôi thứ ba là Aesop - một người tẩm liệm có sở thích kỳ dị nên có thể điều này sẽ khiến mọi người khó chịu. Vì vậy nếu mọi người không thích thì có thể click back hoặc góp ý bên dưới nha.…
Cậu là một kẻ u ámKhuôn mặt thì xấu xí cùng vết sẹo hung tợnĐôi mắt thì vô hồn như một kẻ sắp chếtMiệng lưỡi thì giả dối của một kẻ mục rỗngTính cách thì vặn vẹo tràn ngập sự đen đuốcTâm hồn thì ảm đạm đầy một vẻ chết chócNhưng cậu lại quyến rũ đến kì lạSự quyến rũ từ đôi mắt tĩnh lặngSự quyến rũ từ những vết sẹo đầy nam tínhSự quyến rũ từ những lời nói ngây thơ của một kẻ muốn sống nhưng lại mất niềm tin vào nóÔi, Norton~…
Mặc cho hắn đe doạ, Norton vẫn chẳng có vẻ quan tâm lắm. Ánh mắt vẫn hướng về phía biển khơi. "Ngươi có nghĩ... Những con sóng rất tự do không?" Y thì thầm, giọng khản đặc. "Thoả thích vẫy vùng trên biển lớn, trong khi cả ta, và ngươi, và cả Tạ Tất An nữa, cả đời trói buộc mình vào trò chơi vô nghĩa không hồi kết này" "Kết thúc tất cả đi Phạm Vô Cứu. Ở tại nơi đây, ngay lúc này. Hãy để cái chết của ta được hoà vào biển lớn. Và ta sẽ được tự do." Cp: Phạm Vô Cứu x Norton CampbellWarning: OOC, có vẻ hơi deep, cân nhắc trước khi đọc. Mình bỏ bê fd một thời gian khá lâu thế nên sẽ có vài chi tiết hoặc thông tin sai sót, mong mọi người góp ý cho mình nha.Có gì mọi người ghé page bánh Oreo kẹp cục vàng be bé để ủng hộ bọn mình nghen ^^…
"Ước gì cuộc sống bớt điên lại.." - "Gì? Ước thì ước, nhưng nó sẽ không có thật đâu cô nương ạ" "Chả sao, nếu tôi chết, tôi sẽ được sống 1 cuộc sống mới" - "Thôi, để tôi cho cô sống cuộc sống cô mong muốn nhé..Cô muốn như nào? Nói tôi nghe"…