Bạn Đồng Nghiệp
Những câu chuyện đời thường của hai bạn đồng nghiệp…
Những câu chuyện đời thường của hai bạn đồng nghiệp…
Sau 3 năm yêu nhau, Jihoon - chàng nhân viên công nghệ bận rộn - và Sanghyeok - thầy giáo tiếng Anh dịu dàng - đã dọn về sống chung. Không có kịch tính ồn ào, chỉ là những buổi sáng lười biếng, những ngày mưa bên nhau, những cái ôm sau giờ làm, và một tình yêu trưởng thành, dịu dàng nhưng đủ sâu sắc để chữa lành cả những vết mỏi của đời thường...Một chuyện tình nhẹ nhàng giữa hai người đàn ông trưởng thành. Lối sống chậm, cảm xúc thật, và một chút ngọt ngào trong từng khoảnh khắc.…
bóng của kình nằm trong chữkình rời làn nước - chữ cũng rạn theo…
Hic giáng sinh này Lúm không đi với kẹo…
Dưới trận nhưa rào rả rích những chú gà con vẫn đang ngủ say trong căn nhà ấm áp...…
Jong Hoon nghe thấy tiếng sụt sùi ở ban công bên cạnh. Thế nên anh ra ngoài, gõ cửa phòng. Một cậu trai trẻ tuổi đi ra mở cửa, mắt vẫn còn đỏ hoe. Nhưng nhìn đồng phục thì cho thấy cậu ta bằng tuổi Jong Hoon."Có chuyện gì vậy?"- anh lúng túng gãi đầu. Cứ tưởng là một cô gái nào đó đang khóc chứ?"Không có chuyện gì đâu" - cậu nói"Nhưng tôi nghe thấy gì đó ngoài ban công...""Chắc anh nghe nhầm thôi"- cậu cắt lời anh"Chỉ là tiếng gió thôi"Và Jong Hoon gật đầu trở về phòng. Nhưng anh biết nào phải là tiếng gió đâu...…
chia tay người yêu vì cô ấy đu idol, bỗng dưng tôi hốt luôn idol của cổ lúc nào không hayvận động viên bơi lội và công chúa của anh ấy ⊹…
Ib: Shared Account - M1NU feat. Jayci yuccaWarning: OOC…
- nghiêm sơn hoàng về quê ngoại và gặp lại - bạn thuở nhỏ tên an khánh huy mười một năm chưa gặp - nhưng có vẻ cả hai người chẳng ai nhớ gì hết thì phải..- theo lời mẹ kể thì hồi nhỏ hai đứa dính nhau như hình với bóng, thiếu điều không thể ở cạnh nhau 24/24 thôi- một fic ngắn của tuiii =))…
Tiến thiếu gia không thích bị gò bó x Hoàng đã nghèo còn khổ muốn bay xawarning: OOC, ít ng đọc quá t xóa…
"tuổi gì yêu bố" và "em không có gây" đang hẹn hò với nhau - câu chuyện của khó dỗ dành và đéo thích dỗ truyện dựa trên sự ảo tưởng của tôi, ai tâm lý móc dễ out thì có thể yếu, cảm ơn vì đã đọcsinh ra với mục đích giải trí và thỏa mãn bản thân, ai khó chịu thì cứ out ạ 🤗author : pupuanan…
"Thế này được chưa? Như vậy anh sẽ không bao giờ quên em. Hôn một cái nữa nhé?"Nước mắt anh vẫn tiếp tục rơi. Tất cả mọi người đang rời bỏ Hwang MinHyun rồi."Anh đừng khóc nữa. Em đau lắm."…
"Hai người đừng lén ôm nhau nữa" "Con thấy hết rồi!!!!"- trích từ NHẬT KÝ NUÔI CON CÙNG CRUSH của @zhenyuannnnnnnn -x Tên khác: Từ Chung Nhà Đến Chung Giường=))))))x Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, điền văn, chữa lành, đời thường, ngọt sủng, nuôi con, niên hạ, HE,...X Couple: Chung Sanghyeon × Zhou Anxin(niên hạ dính người photographer × mỹ nhân lạnh mặt nhưng cực kỳ biết chăm người)X CP phụ: Kim Yul × Hai Papa của em bé <3X Warning / Lưu ý: Truyện chỉ được đăng tải tại: Wattpad, vui lòng không reup, chuyển ver hoặc mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép, nhân vật chỉ dựa trên người thật và tình tiết đều là hư cấu, truyện thiên về chữa lành, sinh hoạt đời thường, nhịp chậm và rất nhiều đường, không drama lớn, không ngược chia tay, không tranh giành toxic, có trẻ nhỏ xuyên suốt truyện nên độ dễ thương vượt mức cho phép.…
Họ đồn rằng: Eom thiếu gia đi đến đâu cũng có một cái đuôi to lớn lẽo đẽo theo phía sau.…
trai văn phòng emo x trai quê lần đầu lên phố…
nụ cười như mùa xuân của em, liệu anh sẽ gặp lại nó?…
Lần đầu tiên cậu gặp em là ở trong ký túc xá của tổ thi đấu, phòng em cạnh phòng cậu, cách một bức tường, lúc nào cũng luôn im lặng, như thể căn phòng bên đó không có người ở. Lần đầu tiên chạm mắt em là khi cậu nhặt cho em chiếc khăn tay rơi dưới đất quấn một đồng tiền xu để mua nước. Cậu nhìn em chằm chằm, như thể dò xét, cũng như thể đánh giá. Là một người đáng yêu, có vẻ khá ít cười, đôi mắt tròn long lanh, cậu cao hơn em nên em phải ngẩng đầu nhìn. Đôi tay trắng trắng cầm lấy khăn tay trong tay mình, nhỏ giọng cảm ơn rồi quay người rời đi. Cậu đã nhớ mãi bóng lưng ấy, cái bóng lưng chầm chậm khuất xa tầm mắt mình vừa mảnh mai vừa cứng rắn, tựa như tuyết đầu mùa, mỏng manh, dễ vỡ đến khó tưởng, nhưng bông tuyết trắng lại rơi xuống lặng lẽ, không chờ sự đón lấy của cậu, cậu cũng chẳng vươn tay, thời khắc ấy, lần đầu tiên cậu thấy mình chậm chạp, thấy thắc mắc. "Ước gì mình chìa tay thêm chút nữa"…
Chỉ là những mẩu truyện oneshot nhỏ ngẫu hứng nghĩ ra. Sẽ có cả HE lẫn SE. Mong mọi người ủng hộ ahhhh!!!!! Yêu couple này lắm lun <3…