JungKook đã ngủ với "Bố" của bạn trai của mình..."Bố không đồng ý ""Tại sao chứ ? "" Đều có lí do của nó cả"________"ưm...Taehyungie, Kim Taewoo đang ở bên ngoài đó""kệ nó"🍊: KHÔNG CHUYỂN VER - REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC @By: goociess…
Tên truyện: Phố dàiTác giả: Thù VỉNam nữ chính: Cận Phù Bạch & Hướng DụThể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, duyên trời tác hợp, ngọt ngào, lãng mạn, nữ chính gia cảnh bình thường.Người dịch: Giang HạTình trạng: Đã hoàn thànhP/s: Truyện mình dịch chỉ được đăng duy nhất ở trên wattpad và wordpress của mình. Mong các bạn không reup và chuyển ver dưới bất cứ hình thức nào. Lịch đăng sẽ không có lịch cố định. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều!…
▪Tác giả: Tiêu Thất Gia▪Converter: Diên Vĩ (truyen.org)▪Editor: Tường An (Anna1412)▪Thể loại: ngôn tình cổ đại, xuyên không, dị giới, huyễn huyễn, HE▪Tổng số chương: 1568 chươngTình trạng bản gốc: Hoàn thành▪Văn án: Mộ Như Nguyệt, truyền nhân thế gia y học Trung Hoa, bị kẻ thù hãm hại mà xuyên đến đại lục Thần Vũ trở thành tiểu thư phế vật Mộ gia bị người ta đánh đập đến chết. Trên Kim Loan điện, một thánh chỉ tứ hôn, nàng bình thản tiếp chỉ gả cho Quỷ Vương gia nổi danh nhất Tử Nguyệt quốc. Người đời đều biết Quỷ Vương gia đần độn ngu ngốc, bộ dạng lại như quỷ, nào ai biết hắn chính người phúc hắc, thâm tàng bất lộ? Mọi người đều cười nhạo phế vật xứng ngốc tử là tuyệt phối, lại chẳng ai biết nàng là thiên tài tuyệt thế? Mộ Như Nguyệt nhìn nam nhân tuấn mỹ như thần trước mắt, nghiến răng nghiến lợi: "Dạ Vô Trần, ngươi dám gạt ta, dáng vẻ ngươi bây giờ giống kẻ ngốc sao?" Quỷ Vương gia cười cười, cưng chiều ôm nàng vào lòng: "Ở bên cạnh nàng, ta cam nguyện làm một kẻ ngốc mặc nàng sai khiến."…
Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…
Tác phẩm: Cô mèo của hắnTác giả: Nhất Khối Ngũ Hoa NhụcSố chương: 66Nguồn: VespertineEditor: CindyThể loại: H, Hiện đại, Ngọt sủng, 1x1--------------------Văn án:"Chủ nhân, cuối cùng người đã tới để mang ta về nhà..."Sau khi kết thúc một vụ án, trong nhà Hoắc Liệt thừa ra một người phụ nữ trần như nhộng, tự xưng là mèo của hắn.Một con mèo Ba Tư ngực to eo thon, da thịt trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, dung túng hắn tuỳ ý kinh nhờn nó.***1x1, Đại mỹ nhân PTSD thân thể yêu kiều mềm mại x Đại đội trưởng Bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ.(PTSD: Hậu chấn tâm lý hay Rối loạn stress sau sang chấn, là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó khi sự kiện đã kết thúc từ lâu)Những việc cần chú ý:1. Nữ chủ sạch.2. Nữ chủ sẽ cảm thấy bản thân là một con mèo, bởi vì đã chịu nhiều tổn thương và kích thích đau khổ. Thời điểm khi làm mèo cô cảm thấy hạnh phúc hơn khi làm người, nên cô vẫn luôn lựa chọn làm mèo, chỉ xoay quanh chủ nhân của cô.--------------------Ngày đào hố: 05/05/2020Ngày lấp hố: 14/12/2020***Truyện chỉ được edit và đăng tải ở duy nhất một nơi là wattpad HoaKyDiem. NGHIÊM CẤM CÁC TRANG WEB KHÁC ĂN CẮP CÔNG SỨC CỦA EDITOR!!!…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…