Thể loại: Trọng sinh, Sủng-------------------Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành dụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại,ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra.Nguồn:https://dihuongvien.wordpress.com…
Hán việt: Di châu (1v1 cao H)Tác giả: Oản Đậu Giáp Tình trạng raw: Hoàn thành Converter: VespertineEditor: Dương Minh Thư (Thư Thư) Số chương: 74 ( 70 chương chính văn + 4 ngoại truyện)Ngày mở hố: 20/4/2020 - 8/9/2021Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, cao H, HE, tình cảm, báo thù, song khiết, trọng sinh, cung đình hầu tước, duyên trời tác hợp, sảng văn, nhẹ nhàng, ấm áp __Văn án:Đời trước, làm mất nàng, hắn hối hận nửa đời Có thể trở lại một lần nữa hắn nhất định trân trọng nàng như viên ngọc trong tay_ Nam chính trọng sinh, ngọt sủng, H văn, sạch*Di châu: Viên ngọc trong tay bị lạc mất…
Tên truyện: Lạc Nhi Ý Tác giả: Tuyết Sơn Tiểu Lộc Thể loại: Xuyên không Số chương: 400 Nam chính: Hách Liên Y ( Nhiếp Chính Vương) Nữ chính: Vân Tử Lạc Truyện này cũng tình cờ đọc được từ trang dịch truyện của 1 chị,khá hay nhưng do là truyện phụ chị ấy dịch nên ra khá chậm .mình chỉ edit từ phần 2 trờ đi, phần 1 mọi người có thể tìm Lạc Ý Nhi và đọc nhé. Lần đầu mình edit truyện văn phong có nhiều chỗ nó không mượt mong mọi người góp ý :)…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…