Tác giả: Lý Tùng NhoThể loại: Trọng sinh, tu chân, cường cường, tình hữu độc chung, 1x1, HEChuyển ngữ: Lightraito (Huyết Phong - Light)Truyện không mang tính chất thương mại và chưa xin phép tác giảNguồn: http://huyetphong.blogspot.com/p/blog-page_33.htmlP/S: Đã xin phép nhà edit.…
Truyện troll. mang tính giải trí, không đả kích bất kì ai. Không dành cho người già mang thai và đàn ông cho con bú. Thanh niên nghiêm túc dưới mọi hình thức.Đã Full Quyển 1 này rồi, mời các bạn đón đọc tiếp vào quyển 2 nhé. Ahihi…
Tống An Cửu sinh ra trong gia đình quyền thế nhưng cha mẹ lại ly hôn, không ai quan tâm tới cô, khiến cô tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, phá phách, cô lại thích học lại lớp 12 không muốn lên đại học. Cũng vì vậy mặc cho cha mẹ phản đối kịch liệt cô vẫn quyết định kết hôn với Phó Thần Thương một người mà cô không quen biết chỉ mới gặp một lần.Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi tới đâu?Trích đoạn nhỏ: (1)"Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!""An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?""Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!"(2)"Hút thuốc lá?""Tuyệt đối không có!""Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.""Tại sao a a a!""Uống rượu cắt một ngàn.""Anh không phải người!""Mắng chửi người một chữ ba trăm.""...""Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.""..."…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Mình không phải tác giả của truyện nha. Mình đọc và thấy hay nên reup lại cho mọi người cùng đọc!!!!Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định dành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Lúc đầu truyện tác giả viết không được cuốn cho lắm nhưng mà về sau chị tác giả có vẻ viết thuận tay hơn nên đọc hay hơn kha nhiều nha mọi người ^^…
Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn BạchThể loại: Hiện đại, trùng sinh/trọng sinh, bá đạo thâm tình công, lãnh đạm khả ái thụ, công sủng thụ, 1×1, HE,Nvc: Giản Quân Khải x Dư HạcVăn án:Giản Quân Khải chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến như thế.Yêu một người mà trong lòng người ấy chỉ có tên nam nhân khốn kiếp kia.Anh khó khăn lắm mới đợi được đến giây phút cậu nhận ra sự phản bội của hắn, thế nhưng cậu lại nói... sẽ không bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu nữa.Giản Quân Khải không hiểu, chẳng phải chỉ là người nọ gặp em sớm hơn anh vài năm thôi sao ?Giá như, giá như... Anh gặp em vào cái lúc em còn là một thiếu niên phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh của thói đời, vào cái lúc trước khi em gặp được người duy nhất đã cho em ấm áp rồi lại phản bội em kia, và vào cái lúc em vẫn chưa cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này...Nếu như anh theo đuổi em, thương yêu em trước tên khốn kia, như thế phải chăng sẽ không có kết cục như bây giờ ?Đây là một câu truyện ngọt ngào. Công từng bước một theo đuổi thụ và sủng thụ vô cùng.…