Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2.

jung woojin -> lim louis

woojin
nàyyyyy
lim louis

louis
dạ?
a gọi tên e bth thôi là được mà ạ.

woojin
khôn thít
thít gọi z đok
này lim louisssss

louis
dạ? 😕

woojin
chuyện vừa nãy í
a k có cố ý đâu
tại má e mềm quá chứ bộ
ncl
tại e cả đấy
😠😠
sau cất kỹ cái má đi cho tôi


louis
????

ô? bị gì? hỏi thật.

lim louis phụng phịu tắt máy đi, rõ là jung woojin làm sai. tại sao qua một hồi lại thành tội của em rồi.

jung woojin hồi nhỏ đáng yêu biết bao, người có một tí, nhưng lúc nào cũng đứng chắn trước mặt để bảo vệ em (dù cho anh là người hay ghẹo em nhiều nhất).

nhớ ngày xưa, mẹ em từng kể là, jung woojin đã từng cạp má em một cái như thế này. lim louis cũng chẳng nhớ rõ lắm, chỉ nghe nói là, jung woojin đã phải xin lỗi em rất lâu em mới chịu làm bạn cùng.

sự thật có phải vậy chăng?

...

jung woojin đứng ở trước cửa nhà hàng xóm mới chuyển tới một lúc lâu, tay nó cầm hộp bánh mà mẹ jung mới mua.

bình thường mẹ jung chỉ cho nó ăn một miếng bánh thôi, thế mà hôm nay mẹ lại cho nó tận hai miếng.

woojin vui lắm, mở hộp bánh ra, nhìn vào miếng mochi trắng mềm kia, nó lại nghĩ ngay tới hai má bánh bao của thằng nhóc nhà bên. gò má trắng trẻo sạch sẽ, thế mà dạo này lại kèm thêm vết cắn của jung woojin, trông đến là tội nghiệp.

nó đóng hộp bánh lại, lóc cóc chạy ra bếp, mẹ jung vẫn đang cặm cụi nấu nướng.

"mẹ ơiiiiii"

"sao vậy con?"

"cái anh hôm qua đến nhà mình ấy, anh ấy sao hôm nay lại không sang nhà mình nữa rồi hả mẹ?"

"àaaa"

mẹ jung phì cười, jung woojin lại tưởng thằng bé nhà bên cạnh lớn hơn nó. nghĩ cũng phải, dù thằng bé trông non choẹt thơm nức mùi sữa thế, nhưng vẫn to hơn woojin một vòng cơ mà.

nghĩ lại sầu, nhìn con nhà người khác bụ bẫm như thế, lại nhìn thằng con nhà mình, người gầy rộc đi, má thì hóp. nguyên đôi mắt thôi chắc chiếm cả nửa khuôn mặt, nhìn chả khác gì chú khỉ con.

cơ mà mẹ ơi, mắt to thì đáng yêu mà. nhìn jung woojin tròn xoe đôi mắt nhìn mình, mẹ jung tắt bếp, khom người xuống đối diện tầm mắt con. tay khẽ vuốt lại nếp tóc rối.

"con nói em louis à? hôm qua con cắn em một cái nên giờ em sợ con lắm, chắc em sẽ không qua nhà mình nữa đâu."

"em louis ạ?"

"ừ đúng rồi con, em louis nhỏ hơn con 2 tuổi đấy. nên em sẽ là em của con."

nó há hốc mồm, thất vọng khi thằng nhóc đấy lại nhỏ hơn mình. nhìn sang đứa em trai đang tập nói miệng bi bô toàn nước miếng, lại nhìn đứa em gái mới sinh đỏ hỏn nhăn nheo. jung woojin thấy phấn chấn trở lại.

em thì sao? kệ. dù sao em louis nhìn cũng đáng yêu vậy mà.

người thì to xác, thế mà bị nó doạ tí đã sợ. tự nhiên jung woojin thấy tội lỗi quá chừng.

"mẹ ơi, bánh."

"ừ con?"

"con đem chia bánh cho em để xin lỗi nhé."

bình thường bảo jung woojin nhường em thằng nhóc này toàn lăn ra hạnh hoẹ, dù có nhường thật đấy, nhưng mặt cứ bí xị ra cơ. hôm nay lại đổi tính ăn thảo.

"được, để mẹ dẫn con đi nhé."

mẹ jung nhoài người dậy, dắt tay woojin định dẫn thằng nhóc đi. nó vùng tay ra, ưỡn ngực kiêu hãnh.

"con không cần đâu, con đã là đàn ông rồi. con sẽ tự chịu trách nhiệm cho những gì mình làm."

vậy nên giờ chúng ta có tình huống này đây.

nó dè dặt bấm chuông, cái thằng ranh vừa nãy mạnh mồm chạy biến đi đâu rồi không biết.

mẹ lim nghe thấy tiếng chuông liền mở cửa. thấy ngay một thằng bé đang cầm một hộp bánh, mắt lúng liếng nhìn mình.

thằng nhỏ dè dặt bước đến, lắp bắp chào hỏi.

"c-con chào cô, em louis có nhà không ạ?"

mẹ lim nhìn cảnh này mà lòng mềm nhũn, cô mở cửa chào đón jung woojin, dẫn nó đến phòng em louis.

phòng em louis to ơi là to nhé. cái giường phòng em chắc phải to gấp đôi giường phòng nó mất. đồ chơi thì bạt ngàn luôn, con robot em cầm trên tay còn là con robot nó năn nỉ mãi mẹ jung cũng không chịu mua cho nó. kệ tủ còn bày bao nhiêu là đồ ăn vặt. nhìn hộp bánh bé xíu của mình, bước chân của jung woojin có hơi chùn xuống.

em thẫn thờ nhìn nó, mắt tự nhiên lại hơi rơm rớm. vết răng trên má em vẫn còn rõ mồn một.

jung woojin tự dưng thấy thương em ghê gớm.

nó hồi nhỏ nào biết thế nào là thương, thế nào là yêu. jung woojin năm 7 tuổi nhìn thấy em khóc, chỉ biết chạy tới ôm em vào lòng cho thoả đi cái bức bối trong người.

em louis bị nó ôm lấy thì cứng đờ người, chả biết đáp lại như thế nào.

mẹ lim nhìn hai đứa như vậy thì thấy yên tâm hẳn, cô đóng cửa, để lại không gian riêng tư cho hai nhóc.

ô mà hình như cô quên mất điều gì ấy nhỉ?

jung woojin cầm lấy tay em, thủ thỉ bao điều, nào là anh xin lỗi vì đã cắn em, em dễ thương lắm, jung woojin rất muốn làm bạn với em.

em louis thì cứ thẫn thờ nhìn anh, mắt đảo qua đảo lại, không biết có vào được chữ nào không.

nói một hồi lâu mà mãi jung woojin không nghe được giọng em. nó đành ngồi xuống cho bằng em, mặt đối mặt một lúc lâu. woojin nhìn em chằm chằm mà em cứ né tránh ánh mắt của nó.

thấy hơi tủi thân, nhưng dù sao mình cũng là người sai. jung woojin đã ở thế hèn rồi.

ngó sang hộp bánh bị mình vứt chỏng chơ nãy giờ. jung woojin mới nhận ra lý do nó sang đây. mở hộp bánh ra, mùi đồ ngọt thơm lừng toả ra khắp phòng. em louis cuối cùng cũng dời tầm mắt sang chỗ nó.

lòng vui như mở cờ, jung woojin đã đưa em hết cả hai miếng bánh.

em louis nhìn hộp bánh bị nó dúi vào trong tay, rồi lại nhìn nó. một lúc lâu sau, em mới bặp bẹ nói vài chữ:

"m-merci-...beaucoup."

ô, hoá ra là em không biết tiếng hàn.

...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net