Author: Lạc NguyệtAnh kinh thường cậu vì cậu là một thằng gay. Còn cậu dù biết anh ghét mình , khinh bỉ mình nhưng cậu vẫn cứ yêu anh . Tình yêu trong cậu ngày càng lớn . Cậu luôn lẽo đẽo theo anh chỉ mong có một ngày anh chú ý tới cậu . Nhưng cái cậu nhận được là sự khinh miệt từ anh...Có chap HE và Chap phụ là SE…
Một ngày kia mẹ tôi phát hiện ra rằng tôi là gay. Bà ấy đem tôi quẳng cho một vị bác sĩ tâm lí và bây giờ anh ấy là người yêu của tôi!Start: 10.7.2018Finish 10.7.2021Số Chương: 50C•Brough to you by Somethinintherain•?Do Not Edit In Any Form?…
Nê Đản HoàngThể loại: Đam mỹ, hài,1vs1, ngược công,xuyên khôngDịch: PhongBụiTình trạng bản gốc + dịch : 111 + 5PN (hoàn) Dạo này viết văn không hiếm, cái hiếm là viết ngược văn không ngờ lại khiến cho nhân vật chính dưới ngòi bút của mình trở thành có thực -> Kết quả là bị nhân vật chính nguyền rủa thê thảm.Dạo này xuyên việt không hiếm, cái hiếm là thân là tác giả lại xuyên vào văn của mình làm nhược thụ -> kết quả là gặp vô số quỷ súc.Dạo này nhược thụ không hiếm, cái hiếm là làm nhược thụ nhưng lại gánh vác sứ mệnh bi thảm - áp đảo từng tên quỷ súc công -> Kết quả....Nói tóm lại:Chính là một cha kế khoác da nhân vật chính nhược thụ dưới ngòi bút của mình, bắt đầu hành trình ngược quỷ súc gian nan và trường kỳ.Theo phong cách của tạp chí "Tri âm" làm tổng kết cho câu chuyện như sau."Nhân vật chính thảm quá đi, nguyền rủa tác giả xuyên thành mình hận chồng chất như núi!""Nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao, tác giả xui xẻo bị ép xuyên qua lệ đổ thành sông!""Một tia hy vọng cuối cùng, oán hận biến mất mới thấy đường trở về!""Ngược công không thương lượng, hãy trả lại hiện thực, trả lại cuộc sống dân đô thị cho ta!""Chúng quỷ súc vô tội bị ra tay tàn nhẫn, cha kế giả heo ăn hổ ngược thân ngược cả tâm!""Nhân gian tự hữu gian tình tại, một mảnh tình thâm của chúng mỹ nam có níu chân nổi ngụy nhược thụ?""Đi hay không đi, câu chuyện phía sau một tiểu thụ lạt thủ tồi công..." (Bụi: Lạt thủ tồi công, gốc Lạt thủ tồi hoa, tức dùng thủ đoạn tàn nhẫn với phụ nữ.)…
Tác giả:Dạ MạnThể loại: Hiện đại, HE Số chương: 79 chương Convert: Ngocquynh520Editor: Nhóm Edit Diễn Đàn Lê Quý ĐônNguồn:Diễn Đàn Lê Qúy ĐônGiới thiệu:Khương Hiểu sắp tốt nghiệp đại học, lại mang thai ngoài ý muốn, ba của đứa bé là Chu Tu Lâm. . . Đây là ước vọng tuổi mười tám của cô! Nhưng khi ước muốn biến thành sự thật, cô chỉ muốn giả chết. . . Chu Tu Lâm nhìn bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ ở trên bàn, rất lâu mới ngẩng đầu lên: "Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?" Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt lóng lánh màn sương. Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt: "Vậy thì kết hôn đi." Khương Hiểu nhíu mày: ". . . Nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?"Chu Tu Lâm nhìn cô, chậm rãi nói: "Em không muốn đứa bé à?" Khương Hiểu cúi đầu không trả lời câu hỏi này của anh. - - - - - - Một ngày kia, trong lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu: "Nếu tôi không có cảm giác với em, em có thể ngủ với tôi sao?"Đây là truyện mình thích nhưng wattpad ko ai up full nên mình up để tiện đọc nha!!!…
Tác giả : Giang Sơn Như Họa Nguồn : Thể loại : Cao H, NP , xuyên không, cổ đại.Vô cùng bất ngờ, Mộ Thiển Thiển trong truyện Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô không ngờ bản thân chỉ viết bộ truyện cao H thôi mà lại xui xẻo đến mức xuyên không trở thành nữ phụ độc ác - Thất công chúa.Nhưng mà nữ phụ ngôn tình sắc sao? Sao lại bị thịt như nữ chủ vậy?Những tên nam nhân băng thanh ngọc khiết này không phải là cùng nữ chính dây dưa không rõ sao? Tại sao lại vẫn là xử nam, tinh lực dư thừa như vậy? Lại còn một đám đến muốn tự mình dạy dỗ ta?Giường, hồ tắm, núi tuyết, bụi hoa...còn cả những dụng cụ khiến người ta đỏ mặt kia nữa.Mặc quần áo thì đều là người tuấn dật vô song, cởi quần áo sao lại biến thành sói rồi?Truyện online này NP, nữ chính thân mềm thể nhẹ dễ dàng đẩy ngã, các bạo quân, ôn nhu một chút......1 nữ nhiều nam, nam chính mỗi ngưòi đều phúc hắc cường đại, nữ chính có thể phản kháng sao?Cốt truyện và H đều được coi trọng như nhau, tình cảm theo H mà thăng hoa, hiểu mà ha.... *che mặt*…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…