238
Chương 238
Điền Chính Quốc phải về Điền Viên, chưa nói đến cái khác mà năm nay cậu đã hai mươi lăm, trong đó đã sống ở Điền Viên mười lăm năm, sao có thể muốn đi thì đi dễ vậy được. Huống chi, hát hí khúc là một phần trong cuộc sống của cậu nên cậu phải có đi có về.
Đối với Kim Thái Hanh mà nói tất nhiên sẽ tôn trọng quyết định của Điền Chính Quốc, cũng như bản thân hắn, hắn cũng sẽ không từ bỏ việc bảo vệ quốc gia, đây là sứ mệnh của hắn cũng là nguyện vọng của hắn. Ngay cả khi họ là người yêu thì cũng sẽ không yêu cầu phải nhường nhịn vì lợi ích của riêng họ.
Họ sẽ tôn trọng sự lựa chọn và ủng hộ sự nghiệp và quyết định của nhau.
Về việc Điền Chính Quốc "về nhà", lúc đầu bà cụ đã phản đối, dù sao chuyện của hai người cũng xử lý xong, hơn nữa trên dưới dinh thự Đại Soái đều biết bọn họ ở bên nhau, cứ như thế cho nhà gái về thì nghĩ thế nào cũng thấy không hợp quy tắc. Chẳng qua đây cũng là chuyện của mấy đứa nhỏ, bà cụ Kim nghĩ lại cũng thấy yên tâm. Nhưng bà còn cần phải giải quyết bên Tôn Thiến Dĩnh.
Ngày Điền Chính Quốc rời khỏi dinh thự Đại Soái, Tôn Thiến Dĩnh cũng ra tiễn cậu, Điền Chính Quốc rất bội phục cô gái này, đến bây giờ vẫn chưa từ bỏ, hơn nữa bây giờ còn ra dáng như vợ cả ra tiễn cậu. Chẳng qua cậu không có hứng thú với mấy chuyện xích mích, thay vì phân tâm vào chuyện này thì không bằng nghĩ về Kim Thái Hanh còn hơn.
"Bà nội, con đưa Chính Quốc về, hai người về đi."
"Ừm, sau này Chính Quốc cứ đến nhà chơi."
Điền Chính Quốc mỉm cười gật đầu, "Cảm ơn lão phu nhân đã tiếp đãi trong khoảng thời gian này."
"Không sao, dù sao cũng là người một nhà rồi."
Bà cụ Kim liếc nhìn Kim Thái Hanh đang đứng bên cạnh Điền Chính Quốc ý cười trên mặt khó có thể giấu nỗi, bất đắc dĩ lắc đầu mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, hai đứa hiểu rõ là được rồi, bà cũng mặc kệ, về trước đây."
Đã quen với thái độ không lạnh không nóng của bà cụ, bây giờ thoải mái như vậy làm Điền Chính Quốc thấy hơi lạ, cúi đầu lộ ra vành tai ửng hồng. Kim Thái Hanh yêu chết dáng vẻ ngượng ngùng này của cậu, bàn tay ôm eo Điền Chính Quốc càng siết chặt.
Bà cụ liếc nhìn Điền Chính Quốc với ánh mắt thâm sâu, vẻ mặt cũng phức tạp nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì, ý cười trên khóe miệng cũng không giảm.
Khó chịu nhất chính là Tôn Thiến Dĩnh, lúc trước vốn là nhà cô chủ động tìm bà cụ nói để cho hai đứa nhỏ ở chung, tuy bà cụ đã đồng ý nhưng bà cũng nói tính Kim Thái Hanh lạnh lùng, chuyện kết hôn cũng phải tùy duyên. Cho nên dù hiện tại Kim Thái Hanh không để ý Tôn Thiến Dĩnh thì nhà họ Tôn cũng không thể trách.
Nhưng cô lại thích Kim Thái Hanh, dựa vào cái gì mà Kim Thái Hanh lại chọn Điền Chính Quốc, tại sao không chọn cô?
Cô cắn môi, nước mắt lưng tròng, liếc nhìn Điền Chính Quốc rồi nhìn Kim Thái Hanh, sau đó xoay người vào cửa lớn.
Kim Thái Hanh không quan tâm cô khóc hay cười, tính cách của hắn không tốt như họ nghĩ, tuy đối xử với phụ nữ vẫn đúng mực nhưng hắn sẽ không làm ra chuyện khiến người ta hiểu lầm, huống chi tiểu thư Tôn có tình cảm khác với hắn, nếu thật sự trêu chọc thì hắn mới là người "có lỗi". Hơn nữa vợ còn đang đứng bên cạnh đây.
"Không đi an ủi người ta à?" Bên ngoài không có ai nên Điền Chính Quốc dùng thẳng giọng thật của mình, âm thanh dịu dàng mang theo ý cười, ánh mắt cũng đầy vẻ trêu chọc.
Kim Thái Hanh chớp mắt, giơ tay lên nắm chóp mũi Điền Chính Quốc lắc qua lắc lại, "Chọc anh? Nếu anh đuổi theo thật thì người khóc cũng là em."
"Em không thèm khóc." Điền Chính Quốc không còn là cô gái thẹn thùng nữa mà đã trở về là người trầm tĩnh ôn nhu, nắm tay Kim Thái Hanh lên xe.
Có lẽ do lâu rồi không thấy cách cư xử kiêu kỳ này của Điền Chính Quốc nên Kim Thái Hanh ngẩn người rồi lập tức mỉm cười, ánh mắt cũng càng thêm mềm mại. Mặc kệ Điền Chính Quốc như thế nào, mặc kệ dáng vẻ của Điền Chính Quốc là thế nào thì hắn đều thích.
Mỉm cười lên xe, đến nhà phụ tá Lưu đón Tiểu Thạch Đầu về rồi lại chờ Điền Chính Quốc thay đồ nam, Kim Thái Hanh mới đưa hai người về Điền Viên.
"Người Nhật sẽ không nghỉ quá lâu, muộn nhất là hai ba năm nữa, thế giới nhất định sẽ bùng nổ một trận chiến lớn."
"Em hiểu rồi." Điền Chính Quốc gật đầu, "Anh nhớ chăm sóc bản thân, em sẽ không sao đâu."
"Ừm."
Kim Thái Hanh đưa tay sờ má Điền Chính Quốc, liếc nhìn phụ tá Lưu, phụ tá Lưu hiểu rõ, dẫn Tiểu Thạch Đầu xuống xe ngăn cản tầm mắt của Tiểu Thạch Đầu, Kim Thái Hanh cúi đầu, một tay nâng cằm Điền Chính Quốc hôn xuống, môi hai người dính chặt nhau, Điền Chính Quốc cảm thấy giác quan của mình đều bị đối phương điều khiển, tùy ý để đối phương chiếm lấy, "Chờ anh tới đón em."
Điền Chính Quốc và Tiểu Thạch Đầu đứng ở cửa Điền Viên nhìn xe của Kim Thái Hanh càng ngày càng xa, cho đến khi biến mất gương mặt Điền Chính Quốc liền xụ xuống, khóe miệng cũng buông lỏng.
"Đi thôi, chúng ta vào."
"Dạ."
Điền Viên rất vui mừng, "ngài Quốc" có thể lên sân khấu hát kịch ai nấy cũng vui vẻ, lại có thể nghe được một vở kịch hay.
Chỉ có Điền Chính Quốc và Tiểu Thạch Đầu không cười nổi.
Mọi người đều cho rằng mình đang sống trong hoà bình nhưng lại không biết đằng sau sự yên bình này đang ẩn chứa một cuộc khủng hoảng. Họ chỉ quan tâm đến cuộc sống của họ, không biết những mối nguy hiểm đó là do ai đang chống đỡ cho mình.
Rạp hát vẫn diễn như bình thường, những cửa hàng trên đường vẫn rao bán như cũ, không ai biết cuộc sống như vậy còn có thể duy trì được bao lâu.
Ngài Quốc về Điền Viên, bà cụ cũng rất cao hứng, Tôn Thiến Dĩnh vẫn ở nhà họ chưa đi, tuy bà cụ thấy không thích hợp lắm nhưng cũng không tiện nói gì, nghĩ đến một cô gái xa nhà phải ở một mình bên ngoài thì cũng thật đáng thương nên dẫn theo Tôn Thiến Dĩnh đi nghe kịch.
Trên sân khấu võ sinh xuống đài, đột nhiên tiếng nhạc thay đổi, âm thanh uyển chuyển từ hậu trường vang tới, Tôn Thiến Dĩnh nhíu mày nhìn dáng người trên sân khấu, vốn bởi vì nghe không hiểu hí khúc nên cô càng thêm chán, cô cau mày cẩn thận quan sát gương mặt với lớp phấn dày của người trên sân khấu, ngay cả trà cũng đổ lên người.
Khi vở kịch kết thúc, dưới sân khấu liên tục vang lên tiếng khen ngợi, bà cụ cũng vỗ tay, Tôn Thiến Dĩnh hoàn hồn, trên người dường như đã ướt đẫm mồ hôi.
"Thiến Dĩnh, đi thôi."
"Bà nội, con...con muốn đi dạo một lát, được chứ?"
Trong lòng Tôn Thiến Dĩnh lo lắng nhưng gương mặt vẫn cố gắng bình tĩnh, hai tay cô nắm chặt cười cười, "Bà nội, cũng lâu rồi con chưa ra ngoài dạo chơi nên muốn đi xem một chút."
"Đi một lát? Cũng được, dù sao ở nhà hoài cũng không tốt, vậy bà cho vài người đi theo con, cũng an toàn hơn."
"Dạ, cám ơn bà nội."
Tôn Thiến Dĩnh gật đầu không từ chối. Đợi đến khi bà cụ và người hầu đi rồi, Tôn Thiến Dĩnh mới nhìn qua mấy người ở lại bên cạnh cô, hất cằm, "Mấy người canh ở đây đi, không cần đi theo, lát nữa tôi về."
"Được." Mấy người kia liếc nhìn nhau một cái rồi gật đầu, canh giữ ở bên ngoài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net