243
Chương 243
9 Tháng Một, 2022Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên
Điền Chính Quốc nằm trên giường không cách nào ngủ được, từ khi Kim Thái Hanh ra tiền tuyến, cậu không thể ngủ yên ngày nào, mỗi ngày nằm trên chiếc giường lạnh lẽo co mình vào trong chăn, nhắm mắt thật lâu cũng không thể vào giấc.
Tin tưởng Kim Thái Hanh là một chuyện, lo lắng cho Kim Thái Hanh lại là chuyện khác, dù Kim Thái Hanh có ba đầu sáu tay thì sự quan tâm và lo lắng trong lòng cậu cũng không thể nào giảm bớt.
Người yêu của cậu đang ở nơi nguy hiểm nhất sao cậu có thể yên tâm được chứ.
Nằm trong chăn nhắm mắt lại, Điền Chính Quốc ôm gối Kim Thái Hanh hít sâu hơi thở thuộc về Kim Thái Hanh đã sắp biến mất, giống như đang ôm Kim Thái Hanh đi vào giấc ngủ vậy.
Bên Điền Viên xử lý xong rồi nên Điền Chính Quốc không còn gì phải bận tâm nữa, hàng ngày đều đến toà soạn xem tin tức, chú ý hướng đi của dư luận để phòng ngừa gián điệp lợi dụng lời lẽ kích động lòng dân.
Kim Thái Hanh có giỏi đến đâu thì cũng không thể lo hết được mọi mặt, huống chi còn vướng chuyện quân vụ, để xử lý những vấn đề còn lại cũng cần rất nhiều thời gian và công sức. Điền Chính Quốc không phải là người có thể thảnh thơi hưởng thụ trong lúc này, cậu là người Trung Quốc nên trái tim vẫn hướng về đất nước, dù nơi này khác với Trung Quốc hiện thực nhưng cậu vẫn muốn cống hiến một phần của mình.
Mà ông chủ của tòa soạn là người quen cũ của Điền Chính Quốc cũng là người có lòng yêu nước, cộng thêm trước khi Kim Thái Hanh đi có để lại vài binh lính cho Điền Chính Quốc nên Điền Chính Quốc muốn đến đây xem cũng không khó.
Sau khi đọc những bài báo gần đây, Điền Chính Quốc rút ra được vài vấn đề, cho binh lính bên cạnh chú ý hướng đi của mấy người này rồi mới thở dài uống trà.
"Lão phu nhân! Ngài Quốc! Đại soái về!"
"Cái gì?!"
Điền Chính Quốc còn chưa kịp uống trà đã nghe được giọng nói vui mừng của quản gia, cậu lập tức đứng dậy xoay người, tất cả giống như một thước phim quay chậm, quân phục màu xám với những giọt nước mưa trên vai, Điền Chính Quốc lần đầu biết được cái gì gọi là liếc mắt nghìn năm.
"Bà nội."
Bà cụ vừa nghe cháu trai lớn trở về lập tức vội vàng từ trong phòng đi ra, thấy Kim Thái Hanh liền đi tới kiểm tra, Kim Thái Hanh để bà cụ kiểm tra, ngẩng đầu dịu dàng nhìn Điền Chính Quốc đang ngây người, "Bà nội đừng lo, mọi chuyện rất thuận lợi."
"Ừm, tốt lắm cháu ngoan."
Bà cụ nhận ra Kim Thái Hanh đang sốt ruột muốn gặp Điền Chính Quốc nên cũng không muốn làm bóng đèn nữa, mỉm cười vỗ vai Kim Thái Hanh, "Đi nói chuyện với Chính Quốc đi, mấy ngày nay Chính Quốc rất lo cho con."
"Dạ con biết rồi."
Kim Thái Hanh đỡ bà cụ ngồi xuống rồi đi từng bước tới trước mặt Điền Chính Quốc, hắn cởi găng tay, ngón tay hơi lạnh giơ lên vuốt ve má Điền Chính Quốc, "Chính Quốc, anh về rồi."
Điền Chính Quốc ngây ngốc đứng đó nhìn Kim Thái Hanh, cảm thấy hình ảnh trước mặt dần mơ hồ, một giây sau hai má được hai tay nâng lên, một nụ hôn nhẹ rơi xuống môi.
"Đừng khóc, anh về rồi, anh đã về."
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc lặng lẽ rơi nước mắt trong lòng có vài phần đắc ý, nhưng nhiều hơn là đau lòng. Hắn cười cười nắm cổ tay Điền Chính Quốc, ngón cái vuốt ve hai cái ở cổ tay Điền Chính Quốc, nhìn qua bà cụ, "Bà nội, con đưa Chính Quốc về phòng nghỉ trước, lát nữa xuống thăm bà."
"Ừm, đi đi." Bà cụ chỉ cười gật đầu, cũng không nói gì nhìn theo bóng lưng hai người, ánh mắt dần ôn hòa.
Vừa vào phòng, Kim Thái Hanh lập tức đóng chặt cửa phòng bế Điền Chính Quốc lên đặt xuống giường, cởi áo khoác giam cầm Điền Chính Quốc ở giữa ngực mình và giường.
"Chính Quốc, anh về rồi."
Điền Chính Quốc cắn môi dưới, giơ tay lên ôm cổ Kim Thái Hanh, tủi thân vùi vào lòng Kim Thái Hanh, "Thái Hanh, em rất nhớ anh, em nhớ anh rất nhiều..."
Cậu luôn bình tĩnh, ngay cả khi giải quyết chuyện tình cảm vẫn có thể kìm chế kích động trong lòng mình. Tuy cũng từng đùa giỡn, làm nũng với Kim Thái Hanh nhưng chủ động như vậy lại là lần đầu tiên.
Trái tim Kim Thái Hanh vừa ngọt vừa chua, hận không thể hoà tan Điền Chính Quốc thành máu thịt của mình, vĩnh viễn không thể chia lìa.
"Đừng lo, anh không sao, đã nói sẽ ở với em cả đời rồi. Không khóc nữa, anh đau lòng..."
"Ừm..."
Điền Chính Quốc mang theo tiếng nức nở ngẩng đầu, đôi mắt phượng đẫm nước càng thêm thâm tình, cậu mím môi kéo Kim Thái Hanh xuống, dâng môi mình lên.
Thợ săn chưa bao giờ buông tha cho con mồi chủ động tiến lại gần, từ da thịt đến xương cốt đều hưởng thụ.
Con mồi chỉ có thể nâng cần cổ mảnh mai kêu lên từng tiếng rên rỉ, giây sau lại bị thợ săn dùng răng nanh cắn vào phần cổ trắng nõn mong manh nhất.
Săn mồi hay hưởng thụ chỉ có con mồi và thợ săn mới biết được mùi vị thế nào.
Hai người vào phòng nói chuyện hết cả buổi trưa, bà cụ nhíu mày nhìn đồng hồ trên tường, "Xuân Mai, đi gọi đại soái và ngài Quốc xuống ăn cơm."
"Dạ."
Xuân Mai lên lầu, một lát sau đã xuất hiện tiếng bước chân nhưng chỉ có một mình Kim Thái Hanh.
"Bà nội, lát Chính Quốc sẽ ăn, con và bà ăn trước đi."
"Ừm."
Bà cụ ngồi vào bàn ăn với Kim Thái Hanh, sau khi ăn xong lén lút nói: "Con không biết kiềm chế à, mấy ngày nay đứa nhỏ không khỏe rồi, hồi sáng còn phải xử lý mấy bài báo, sao con không biết thương người ta vậy?"
"Bà nội, con khó kiềm lòng nổi, bà cũng biết tiểu biệt thắng tân hôn mà, huống chi tụi con chỉ mới kết hôn."
"Chỉ có cái miệng là giỏi, cũng không biết học từ ai!" Bà cụ bất lực lắc đầu nhưng nói cho cùng thì tình cảm của hai đứa nhỏ tốt trong lòng bà cũng có thể yên tâm.
Rốt cuộc Điền Chính Quốc đến tối mới ăn cơm, lúc xuống đã thay một bộ trường sam cổ cao hơn nhưng vẫn thấy được dấu hồng tím trên cổ. Cũng may người ở dinh thự Đại Soái biết giữ miệng sẽ không nói lung tung.
"Chính Quốc uống thêm canh đi, sắc mặt em..."
"Lão phu nhân! Đại soái, ngài Quốc, bên ngoài có đoàn người xưng là người của tổng thống phương Nam." Quản gia vội vàng chạy tới, nghiêm túc nói.
Kim Thái Hanh nhíu mày, lúc này tổng thống phương Nam cho người tới làm gì?
"Cho bọn họ vào đi."
"Được."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu lo lắng nhìn Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh nắm chặt tay cậu, "Không sao, có anh đây."
"Ừm."
Đoàn người kia rất nhanh đã vào, đều mặc đồ bình thường, âu phục đen và đội mũ, ăn mặc không quá bắt mắt nhưng cũng không thấp kém.
"Ngưỡng mộ đại soái Kim lâu rồi, chúng tôi là uỷ viên của chính phủ phương Nam, trễ thế này còn đến làm phiền. Thật xin lỗi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net