Zero
Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, hơi nước nóng cuộn lên đặc quánh, bò dọc theo tường rồi quấn chặt lấy tấm gương như một lớp sương mù cố tình che giấu sự thật phía sau. Huỳnh Hoàng Hùng đứng lặng ở đó, bất động, tựa một pho tượng thạch cao bị thời gian lãng quên trong một góc khuất của thế giới.
Cậu đưa tay lên. Những ngón tay gầy guộc miết một đường dứt khoát lên mặt kính ướt đẫm. Lớp sương tan chảy, để lộ ra dung mạo phản chiếu bên trong. Một khuôn mặt trẻ trung, tuấn tú, nhưng lại mang vẻ trơ trọi đến rợn người. Đôi mắt đen láy ấy sâu thẳm nhưng tuyệt nhiên không có chút ánh sáng nào của sự sống. Nó giống như ống kính của một chiếc máy quay phim: ghi nhận tất cả sắc thái của trần gian bằng sự sắc nét đến tàn nhẫn, nhưng hoàn toàn vô cảm.
Tổ chức gọi cậu là Zero. Zero là con số tròn trĩnh, cô độc, đứng ngoài rìa của mọi định kiến và ký ức. Nó là một vật chứa rỗng tuếch, sẵn sàng đứng cạnh bất cứ con số nào để tạo nên ý nghĩa, nhưng bản thân nó mãi mãi là một khoảng trắng vô định. Hùng có thể là một sinh viên ngây thơ, một kẻ si tình dại khờ, hay một tay sát thủ máu lạnh. Cậu vay mượn nhân dạng của thế giới để tồn tại, cậu là tất cả, nhưng rốt cuộc cũng chẳng là ai cả.
Ting.
Màn hình điện thoại trên kệ đá sáng lên, phản chiếu ánh xanh nhợt nhạt lên bức tường ẩm ướt. Một tin nhắn duy nhất, như thường lệ không có tên người gửi cũng như không lời giải thích nào thêm.
Zero, đến căn cứ. Có nhiệm vụ mới.
Hoàng Hùng không buồn liếc nhìn thêm lần thứ hai. Cậu đã quá quen với việc không cần hiểu lý do.
Cậu với lấy chiếc khăn bông, chậm rãi lau khô những giọt nước còn vương trên trán. Hùng khoác lên người chiếc áo sơ mi trắng, những ngón tay cài từng nếp cúc một cách tỉ mỉ, chuẩn xác như đang lắp ráp từng mảnh giáp trụ để che đậy cơ thể xác thịt yếu mềm.
Cậu đứng trước gương lần cuối, ra lệnh cho các cơ mặt hoạt động. Khóe môi tự động kéo lên một góc 15 độ.
Vừa vặn để trông thật ấm áp.
Vừa vặn để che giấu vực sâu tăm tối bên trong.
Trong gương, một kẻ xa lạ đang dùng nụ cười hoàn hảo ấy nhìn lại cậu. Huỳnh Hoàng Hùng nhìn chằm chằm vào ảo ảnh đó, nán lại đúng một nhịp thở nặng nề.
Rồi dứt khoát quay lưng.
Zero chính thức được kích hoạt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net