1
≪ chào mừng đến với chuyên mục "những câu hỏi thường nhật". nơi tất cả những bí mật nhỏ nhặt nhất sắp sửa bị phơi bày ra ánh sáng. mời đến với câu hỏi đầu tiên. ≫
q: điều gì ở minseok khiến bạn dễ mềm lòng nhất?
--
lee sanghyeok: mỗi khi em ấy làm sai điều gì đó, em ấy sẽ không giải thích mà chỉ lặng lẽ đi đến bên cạnh, dùng hai ngón tay níu nhẹ gấu áo của tôi rồi ngước mắt lên nhìn. lúc đó, dù có đang nghiêm túc đến đâu tôi cũng không thể trách phạt em ấy được.
ryu minseok: anh sanghyeok là người thương em nhất, không như mấy người kia hở ra là mắng em.
lee sanghyeok: anh thương em là thật, nhưng lần sau không được tự ý thức khuya đọc truyện nữa nhé.
ryu minseok: ... vâng ạ.
;;
kim hyukkyu: khi em ấy ăn được món gì đó ngon. minseok lúc ăn đồ ngon hai má sẽ phồng lên như sóc nhỏ, vừa nhai vừa híp mắt cười mãn nguyện lắm. những lúc nhìn em ấy ăn như vậy, bao nhiêu mệt mỏi trong ngày của tôi đều tan biến hết. tôi chỉ muốn mua hết tất cả đồ ngon trên đời về cho em ấy thôi.
ryu minseok: tại anh hyukkyu cứ hay mua đồ ăn cho em nên dạo này em bị béo lên rồi nè, tại anh hết á!
kim hyukkyu: ừm, anh xin lỗi, tại anh hết. thế chiều nay em muốn ăn bánh dâu tây hay bánh phô mai để anh mua nhé?
ryu minseok: ... bánh dâu tây ạ, nhiều dâu một chút nha anh.
;;
kim kwanghee: là lúc em ấy đòi tôi ôm. bình thường thì bướng bỉnh lắm, nói một câu là cãi lại một câu. nhưng cứ hễ trời mưa sấm chớp một chút là tự động ôm gối mò sang phòng tôi, vừa dính chặt lấy người tôi vừa lầm bầm bảo "tại tiếng sấm ồn quá em không ngủ được chứ không phải em sợ đâu". bên ngoài thì giả vờ cứng rắn còn bên trong lại nhát gan như thế làm tôi vừa buồn cười vừa thương.
ryu minseok: anh kwanghee đừng có mà điêu nha, em sang phòng anh hồi nào? là anh tự qua bế em sang thì có!
kim kwanghee: rồi rồi, là anh tự bế em sang, em là dũng sĩ không sợ sấm sét, được chưa?
;;
han wangho: khi minseok say rượu. lúc tỉnh táo thì em ấy hay xù lông như nhím vậy, chạm vào là nạt liền. nhưng cứ hễ uống say vào là ngoan kinh khủng, ai nói gì cũng gật đầu, bảo hôn một cái là liền phối hợp ghé má lại gần, vừa mềm mại vừa thơm mùi sữa. lúc đó em ấy bám người lắm, ai gỡ ra cũng không chịu.
ryu minseok: anh wangho đừng có mà nói bậy bạ cho mấy người kia nghe nha! em say rượu rất là giữ mình đó!
han wangho: thế hôm trước bé cún nào say khướt xong ôm cổ anh khóc sụt sùi bảo là "anh wangho đẹp trai nhất trên đời, em yêu anh wangho nhất" nhỉ? cả nhà đều nghe thấy hết đấy nhé.
ryu minseok: ... em không có nhớ, không tính!
;;
choi hyeonjoon: chắc là những lúc em ấy làm nũng để đòi đi chơi game cùng. bình thường minseok toàn chê tôi chơi game dở, nhưng cứ hễ có sự kiện gì cần đấu đội lấy phần thưởng giới hạn là em ấy sẽ đổi giọng ngay. cứ gọi "anh hyeonjoon ơi, anh hyeonjoon à" bằng cái giọng ngọt sớt. nghe xong là chân tay tôi bủn rủn, em ấy bảo đi hướng đông tôi tuyệt đối không dám đi hướng tây.
ryu minseok: tại anh chơi game dở thật mà... nhưng được cái anh chịu làm bia đỡ đạn cho em nên em mới rủ thôi.
choi hyeonjoon: thấy chưa, vừa mới ngọt ngào được một chút là lại quay sang chê tôi ngay rồi.
;;
park dohyeon: mỗi khi em ấy ghen. minseok khi ghen không bao giờ nói ra đâu, cứ im im rồi phụng phịu cái mặt ra, ai hỏi cũng bảo "không có gì". nhưng cái tay thì cứ cấu cấu vào gấu áo của tôi đến nhàu nát, mắt thì lườm lườm mấy người đứng gần tôi. nhìn cái điệu bộ ghen tuông trẻ con đó trông đáng yêu chết đi được, chỉ muốn đè ra hôn cho đỡ ghét thôi.
ryu minseok: park dohyeon! anh bớt tự luyến đi! ai thèm ghen vì anh chứ?
park dohyeon: ừ, em không ghen, thế hôm qua là ai thấy anh chụp ảnh chung với bạn đồng nghiệp xong liền đem hết gối ôm của anh vứt ra ngoài sofa thế hả?
ryu minseok: ... tại cái gối đó bám bụi thôi!
;;
jung jihoon: khi em ấy ngái ngủ. buổi sáng lúc mới ngủ dậy, đầu tóc minseok sẽ rối bù xù như một cái tổ chim nhỏ, mắt thì nhắm mắt thì mở không định vị được phương hướng. lúc tôi đến bế em ấy vào phòng vệ sinh để đánh răng, em ấy sẽ tự động vùi đầu vào cổ tôi rồi ngủ tiếp, ngoan như một chú mèo con vậy. lúc đó trông em ấy vô hại lắm, chẳng giống ngày thường chút nào.
ryu minseok: jung jihoon, anh bớt kể mấy cái chuyện xấu hổ của em lên đây đi!
jung jihoon: anh nói thật mà, lúc đó em ngoan lắm, chẳng hay mắng anh như bây giờ đâu. hay là bây giờ em đi ngủ tiếp đi nhé?
ryu minseok: anh im miệng ngay cho em!!
;;
lee minhyung: là khi cậu ấy khóc. minseok là người có lòng tự trọng rất cao, bình thường có đau hay mệt cũng toàn tự chịu đựng. nhưng có mấy lần áp lực bài vở ở trường cao quá, cậu ấy chịu không nổi liền trốn vào một góc phòng tự ôm gối khóc thầm. lúc tôi tìm thấy và ôm cậu ấy vào lòng, cậu ấy liền nấc nghẹn lên rồi bấu chặt lấy vai tôi. khoảnh khắc nhìn nước mắt cậu ấy chảy dài, tim tôi như thắt lại, chỉ muốn gánh hết mọi mệt mỏi thay cho cậu ấy.
ryu minseok: ... lee minhyung, sao tự nhiên cậu lại kể cái này, sến súa quá đi mất.
lee minhyung: tớ nói thật lòng mà. sau này có chuyện gì cứ nói với tớ, có tớ ở đây che chở cho cậu rồi.
ryu minseok: biết... biết rồi mà.
;;
moon hyeonjun: mỗi lần em ấy cần tôi giúp đỡ việc gì đó mà trước đó hai đứa vừa mới cãi nhau xong. kiểu vừa muốn giữ giá mà vừa không tự làm được á. em ấy sẽ đứng ở cửa phòng tôi, hắng giọng mấy cái rồi nói kiểu "này moon hyeonjun, cái bóng đèn phòng tắm bị hỏng rồi, tớ cho cậu cơ hội lập công chuộc tội vào sửa cho tớ đấy". cái mặt thì cố tỏ ra vênh váo nhưng ánh mắt thì cứ lén lút nhìn phản ứng của tôi. nhìn mắc cười chịu không nổi, thế là tôi lại phải lạch bạch đi sửa cho em ấy liền.
ryu minseok: ê nha! tớ gọi cậu là tớ đang ban đặc ân cho cậu đó nha, ở đó mà trêu tớ!
moon hyeonjun: rồi rồi, cảm ơn đại vương ryu đã ban đặc ân cho thần tử moon hyeonjun này ạ. lần sau có hỏng hóc gì cứ gọi, thần tử phục vụ 24/7 luôn.
;;
choi wooje: là mỗi lần anh minseok đi mua sắm về xong sẽ mua cho em một bịch sữa sô-cô-la á. dù trước đó hai anh em có giành nhau cái điều khiển tivi đến mức suýt chút nữa là lao vào đánh nhau, thì lúc về anh ấy vẫn nhớ mua vị sữa em thích nhất. anh ấy sẽ vứt bịch sữa lên bàn xong bảo "mua dư nên cho em đấy, uống đi rồi cấm giành tivi với anh nữa". em biết thừa là anh ấy cố tình mua cho em rồi, anh minseok hay khẩu xà tâm phật lắm.
ryu minseok: choi wooje! em có thôi đi không! anh đã bảo là do tiệm bách hóa khuyến mãi mua một tặng một nên anh mới cầm về cho em rồi mà!
choi wooje: làm gì có tiệm nào khuyến mãi mua một tặng một quanh năm suốt tháng như vậy hả anh? anh thương em thì cứ nhận đi, em không cười anh đâu mà lo.
;;
kim soohwan: em thấy lúc anh minseok lén lút làm chuyện xấu là đáng yêu nhất á. có lần ảnh lén ăn vụng mì gói lúc nửa đêm vì sợ các anh lớn mắng, ảnh ngồi xổm ở xó bếp, vừa ăn vừa dáo dác nhìn xung quanh giống y chang một con chuột chũi nhỏ. em đi ngang qua bắt quả tang, ảnh liền giật bắn mình rồi gắp một đũa mì đưa lên trước mặt em, suỵt một tiếng rồi bảo "em im lặng ăn cùng anh thì anh cho em một miếng, cấm mách anh hyukkyu nha". lúc đó nhìn ảnh vừa tội vừa buồn cười.
ryu minseok: kim soohwan! em được lắm! em đã hứa là giữ bí mật cho anh rồi mà! thế mà giờ em lại khai hết ra trước mặt anh hyukkyu thế này hả?
kim hyukkyu: ryu minseok! tối hôm đó em bảo em đau bụng là vì ăn vụng mì gói nửa đêm đúng không?
ryu minseok: ... anh hyukkyu ơi em sai rồi, anh đừng tịch thu quỹ ăn vặt của em mà, hu hu... tại thằng nhóc soohwan dụ dỗ em á!
kim soohwan: ơ anh ơi?! em có dụ dỗ gì đâu ạ?!
tbc
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net