Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Chương 2: Đóa hoa mẫu đơn nở rộ giữa ngày thu (4)

***

Sáng hôm sau Shinichi lờ đờ tỉnh dậy bởi tiếng tin nhắn tít tít từ Hattori. Ngoài mấy câu châm ngòi khiêu khích cậu như thường lệ, rải rác không ít lời quan tâm, ngụ ý nhắc nhở cậu kiềm chế chút đi, đừng để ngày nào đó ở Osaka lại nghe tin cậu bị khẩu Shotgun bắn nát đầu bởi cái tật suốt ngày lảng vảng quanh hiện trường. Shinichi đọc xong chỉ cười nhạt, khinh bỉ bằng hữu không biết tự xem lại mình trước, gấp điện thoại xách cặp đến trường.

Chiều hôm đó tan học về, Shinichi giả giọng Mori gọi tới Sở cảnh sát hỏi thăm tiến triển vụ án, nhưng tình hình xem ra không mấy khả quan. Xét nghiệm pháp y không phát hiện thêm được gì hữu dụng, ngoại trừ việc xác nhận khẩu Shotgun bị vứt lại hiện trường đích thị là hung khí giết người. Takizawa không có di động cá nhân, và cảnh sát vẫn chưa tìm ra mối liên hệ nào giữa ông ta với cô người mẫu Shinamoto Scarlette.

"Đồng hồ bỏ túi của Takizawa thật sự đã biến mất." Takagi trả lời, khi Shinichi muốn biết thêm thông tin chi tiết về nạn nhân, "Tuy ông ta không có thân thích nhưng người giúp việc bán thời gian chuyên quét dọn nơi đó xác nhận ông Takizawa vẫn luôn nâng niu cẩn thận một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, còn đặt tên nó là Cardinal, khi bật nắp đồng hồ trong bóng tối sẽ phát ra sắc đỏ nhàn nhạt."

Những thông tin này cũng không sai biệt lắm với suy đoán ban đầu của cậu và KID --- Chiếc đồng hồ có liên hệ gì đó với mặt dây chuyền Lady Red của Shinamoto, hung thủ cố tình lấy đi hai món đồ này, rồi để lại biểu tượng của KID ở hiện trường.

Sử dụng phần mềm nhận diện gương mặt bước đầu cũng gặp không ít trắc trở.

"Không hề phát hiện bất cứ tiền sử nào về ông ta trong kho dữ liệu tội phạm FBI hay hồ sơ hình sự Nhật Bản. Hơn nữa thông tin cá nhân của ông ta ghi nhận trong Tổng cục Thống kê Dân số Nhật Bản hoàn toàn trùng khớp với những gì cảnh sát đã điều tra." Sáng sớm hôm sau trước giờ đến trường, Shinichi ghé qua nhà tiến sĩ, Haibara thở dài, nói cho cậu biết thông tin tra được, "Takizawa Morisuke, hay còn gọi Morris Takizawa, một ông già 63 tuổi sở hữu một căn hộ cao cấp ở khu Chuo, cách tầm 30 phút đi bộ đến cửa tiệm đồng hồ ở Kinza. Không vợ con nhưng có khá nhiều bạn bè ở nước ngoài, tốt nghiệp đại học ở Luân Đôn. Chưa từng dính líu gì tới bất cứ hoạt động phi pháp nào."

"Thật sao?" Shinichi buộc dây giày, ngẩng đầu thấy Haibara đang với lấy cặp sách, "Không gì cả ư?"

"Hoàn toàn trong sạch." Haibara gật đầu, mang giày vào, ngoảnh mặt nhìn cậu, "Mau đi thôi, Edogawa. Sắp đến giờ vào tiết rồi."

Đến tận ngày thứ Sáu vụ án mới có dấu hiệu khởi sắc, Haibara tìm được manh mối về địa chỉ hộp thư bưu điện kia. Bọn họ tập trung ở nhà tiến sĩ sau giờ học, đám trẻ tụ lại một chỗ nghĩ ngợi câu đố chữ nhảm nhí mà bác tiến sĩ đưa ra. Haibara như thường lệ ngồi trước bàn vi tính gõ gõ cái gì đấy, còn Shinichi nhàm chán ngồi trên ghế salong, chống tay xem tin tức trên tivi, thỉnh thoảng chỉ điểm vài gợi ý nhỏ cho tụi nhóc.

Đã 10 ngày trôi qua kể từ vụ án mạng đầu tiên được phát hiện. Ngoài trừ dư luận xôn xao mấy ngày đầu ra thì vẫn chưa có động tĩnh gì đáng chú ý cả. Bản tin hôm nay cũng vậy, chỉ là một vài sự cố giao thông, hay cảnh báo đợt rét lạnh bất thường sắp tới. Nghe tin này Shinichi chẳng mấy ngạc nhiên, khi mà nhiệt kế trong nhà đêm qua hạ thấp xuống tận 2°C và có lớp sương mờ bám trên cửa sổ lúc sáng sớm.

"Conan!" Ngồi bên cạnh Ayumi đẩy đẩy cậu, "Đừng mãi xem tivi thế chứ, tập trung giải đố với tụi tớ đi nào."

"Rồi, rồi." Shinichi lơ đãng đáp, "Chắc mấy cậu cũng để ý, nếu chúng ta đọc nối dãy chữ số cùng nhau thì nghe qua như một từ có nghĩa đúng không? Như chú Mori lấy mật khẩu máy tính để bàn là 5563, GO-GO-RO-SAN, nghe gần giống Kogorou-san ấy." Nghĩ lại Shinichi chán nản bởi đầu óc đơn giản của ông chú, quá dễ để bị hack. Ngay cả Bourbon, à phải nói Furuya Rei cũng có thể đoán ra dễ dàng rồi thản nhiên đột nhập vào đó đào thông tin.

"A, ra là vậy!" Mitsuhiko bừng tỉnh đại ngộ, cả ba lần nữa túm lại một chỗ đoán nghĩa, thành công giải ra từ khóa đầu tiên, Genta hớn hở la lên, cùng lúc Haibara đột nhiên ngừng đánh máy.

"Edogawa-kun, lại đây chút đi." Haibara gọi nhỏ.

Shinichi lẳng lặng đứng lên, cố không đánh động tụi nhóc, bước tới trước màn hình máy tính, "Cậu tìm được rồi?"

"Ừm." Haibara nói, "Hắn ta ẩn nấp không tệ đâu. Tớ phải sàng lọc rồi loại trừ hết 6 cái 'thân phận ma' khác mới phát hiện được danh tính thật hắn ta trong hồ sơ dữ liệu của CIA."

"Làm sao cậu xâm nhập vào được dữ liệu bảo mật của CIA?" Shinichi bật thốt ra, ngẫm lại một chốc liền lắc đầu, "Mà thôi, đừng để ý tớ. Nói cái cậu tìm được đi."

"Baal Villon ở đây thực chất là ngoại hiệu của Claude Arbogast, từng định cư ở vùng Cévennes, Pháp." Ngón tay Haibara gõ lách tách liên tục, "Hắn ta quả thật có tiền án phạm tội, chuyên chế tạo đồ giả và lừa đảo tài sản. Phải ngồi tù 10 năm đấy."

"Chế tạo hàng giả à? Ra vậy." Shinichi gật gù. Kỹ năng này hữu ích cho việc ẩn nấp của hắn lắm đây, bao gồm cả hồ sơ lẫn giấy tờ giả mạo.

"A." Haibara bật thốt, mắt mở to trân trối nhìn chằm chằm vào màn hình, "Ở đây ghi rõ, ông ta chết vào năm 1999." Trông cậu ấy có vẻ đáng sợ, Shinichi bản năng lùi một bước. Haibara định thần lại, tốc độ ngón tay liên hồi tàn sát bàn phím, hàng loạt ô cửa sổ kèm số liệu phức tạp liên tiếp nhảy ra, "Nhưng đến giờ vẫn có người nào đó chi trả hóa đơn và phí dụng duy trì tài khoản ngân hàng dưới 'thân phận ma' thứ 3 của ông ta."

"Cậu cho rằng ông ta vẫn còn sống." Shinichi nói, Haibara khép mắt hít sâu một hơi, trước khi quay sang Shinichi.

"Đúng vậy." Haibara nói, "Và chắc giờ này ông ta phải hơn 130 tuổi rồi. Ngay cả khi xét tới trường hợp hai chúng ta," Haibara tay chống má, vẻ mặt phức tạp nhìn đống số liệu trên màn hình, "Tớ vẫn không thể nào tưởng tượng nổi, làm sao điều này có thể..."

"Điều chúng ta không biết, không có nghĩa là chúng không tồn tại." Shinichi nhàn nhạt đáp, "Có lẽ liên quan đến viên đá trong mỗi món đồ bị mất cắp."

"Thế thì có liên hệ gì tới Kaitou KID?" Haibara gõ gõ ngón tay lên bàn, mất kiên nhẫn liếc Shinichi do dự, "Tớ dám cá trong đầu cậu biết nội tình, do vướng mắc lý do nào đó nên không tiện nói ra."

"Ừm. Tớ chỉ có thể tiết lộ với cậu một điều, Kaitou KID đời đầu bị ép buộc phải cướp lấy một viên đá có công năng tương tự, nhưng rồi đã bị sát hại sau khi khước từ yêu cầu đó." Shinichi chần chờ rồi nói, "Nếu bọn chúng ngộ nhận Kaitou KID hiện giờ với trước đây đều cùng là một người, ai biết bọn chúng dám dùng thủ đoạn khủng bố gì để đe dọa KID buộc phải xuất hiện hay không."

"Thủ đoạn khủng bố?" Ánh mắt Haibara trở nên sắc bén, "Cậu nghĩ, à không, cậu biết rõ tay bắn tỉa đã tấn công Tòa Thị Chính--"

"Tớ vẫn chưa khẳng định, chỉ mới hoài nghi thôi. Những lúc mấu chốt toàn bị cái tên đó giở trò đánh lạc hướng." Shinichi thở ra, "Tớ suy đoán kẻ đang truy lùng KID có mối liên hệ nào đó với Tổ chức, bằng chứng là Vermouth đang xen chân vào vụ việc này, và cả điểm tương đồng không thể bỏ qua giữa viên đá KID tìm kiếm với mục đích ban đầu chế tạo APTX 4869 cậu từng đề cập tới."

Vẻ mặt Haibara biến sắc, "Kudo, chuyện này quá--"

"Nguy hiểm, tớ biết! Nhưng tớ không thể bỏ qua chuyện này được, không gì tồi tệ hơn việc để viên đá có khả năng kéo dài tuổi thọ vào tay loại người tàn độc như bọn chúng."

"Rất có thể là một cái bẫy."

"Tớ biết." Shinichi nói, "Đã vậy thì sao? Khó khăn lắm Tổ chức mới lộ diện, chút mạo hiểm có là gì? Tớ nhất định sẽ đập tan mọi mưu đồ đen tối của bọn chúng." Shinichi nhìn xuống lòng bàn tay của mình, biết bao nhiêu tính mạng đã vụt khỏi tầm tay quá nhỏ bé này, "Bọn chúng vẫn còn nợ tớ rất nhiều." Nắm tay siết lại, Shinichi ngẩng đầu nhìn thẳng Haibara, "Hơn nữa tớ ghét cái cách chúng nhằm vào KID."

"Cậu lúc nào cũng mềm lòng với tên trộm đó, thám tử lừng danh à." Haibara nhướn mày châm chọc.

"Không có, nó-" phức tạp hơn nhiều. Shinichi mở miệng muốn phản bác, lại cảm nhận cái nhìn dò xét của Haibara, cứ như có thể xuyên thấu mọi lời nói dối dở tệ của cậu. Không được tự nhiên Shinichi xoay mặt, tìm cớ đổi chủ đề, chợt nhớ tới lời nói Haibara mấy hôm trước, "Mà không phải cậu còn có chuyện khác muốn nói cho tớ à?" Cậu nhíu mày, "Lúc chiều thứ 2 ở trường ấy, là chuyện gì thế?"

"À, chuyện đó..." Haibara hơi nhích người, liếc về phía đám trẻ một cái, "Giờ không phải lúc."

"Sao nhìn cậu căng thẳng vậy? Tin xấu lắm à?" Shinichi nghi hoặc, chẳng nghĩ ra gì tồi tệ hơn được tình hình bết bát hiện giờ.

"Không tính là xấu, nhưng--"

"Cậu làm gì đằng đó thế Conan?" Mitsuhiko đột ngột gọi, cả ba đứa nhóc từ khi nào đã chen chúc trước màn hình tivi. Nghe hỏi Shinichi còn chưa kịp kiếm cớ gì đó cho qua chuyện thì Ayumi đã hăng hái tiếp lời, "Mau lại đây Conan, trên tivi bảo Kaitou KID gửi thư thông báo này."

"Cái gì!" Shinichi đứng bật dậy, bước nhanh tới đó, đẩy cánh tay to béo vướng tầm mắt Genta qua một bên, "Mục tiêu của hắn lần này là gì?"

"Một bảo vật trong bộ sưu tập của ngài cố vấn Suzuki." Ayumi đáp, ánh mắt háo hức, "Là Trái Tim Quý Phi, một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc có đính viên đá quý tuyệt đẹp, nghe nói từng thuộc về vị công nương danh giá nào đó thời Heian thì phải."

"Thế mà cảnh sát lại không chịu công bố thời gian chính xác KID ra tay." Genta bất mãn bổ sung.

"Nói vậy nghĩa là họ vẫn chưa phá giải được gợi ý chỉ thời gian trong mật thư của KID." Shinichi cau mày.

Bác tiến sĩ Agasa từ cửa phòng bếp bước ra, tay cầm theo khay bánh ngọt cùng mấy cốc sữa, hỏi, "Mấy đứa giải ra câu đố của ta chưa?" Nhìn lại thấy cả đám tập trung quanh tivi, mảnh giấy câu đố bỏ dở trên bàn, "Ủa, mấy đứa bỏ cuộc hết rồi hả?"

"Tiến sĩ, Kaitou KID vừa đưa ra thông báo đấy." Đang hăng hái kể lể Mitsuhiko thoáng chốc xì hơi, "Mà, chắc chỉ mỗi mình Conan được mời tham dự thôi."

"Ahaha, chưa biết được mà." Shinichi gãi đầu thoái thác, chỉ tờ giấy câu đố bỏ dở trên mặt bàn, "Các cậu đừng bỏ cuộc sớm vậy chứ, ráng làm cho xong hẳn đi."

"Giờ đâu phải lúc giải mấy câu đố ngớ ngẩn này, siêu trộm KID vừa gửi mật thư khiêu chiến đấy, sao cậu lại có thể thản nhiên thế được chứ, Conan!" Ayumi bày vẻ mặt hùng hồn trách cứ cậu.

'Này này, cái tên đó muốn giở trò thì liên quan quái gì tới tớ chứ.' Khóe miệng Shinichi giật giật, muốn phản bác, lại cảm nhận được nụ cười nửa miệng mờ ám Haibara đằng sau, thức thời bảo trì trầm mặc.

Ayumi quay sang Haibara, "Ai-chan, cho bọn tớ xem thông báo đó được không?"

Còn ngồi trước máy tính Haibara gật gật đầu, ngón tay lách tách, chưa đến 2 phút máy in cạnh đó rẹt rẹt khởi động, tờ giấy cỡ A4 xuất ra, Haibara cầm lấy đưa cho Ayumi. Cả ba hớn hở tranh nhau xem, tiến sĩ Agasa bất mãn nhìn tờ câu đố tốn công chuẩn bị của mình bị ném xó qua một góc.

"Bộ cái này công khai trên mạng luôn à?" Thấy không có cơ chen vào được Shinichi lại gần Haibara hỏi nhỏ, cậu ấy cười nhạt.

"Ai biết, tớ hack trực tiếp vào email làm việc của thanh tra Nakamori cho nhanh đấy." Haibara điềm nhiên nhún vai, "Đừng tưởng tớ chỉ hack cho mình cậu."

Có tiếng chuông cửa. Shinichi nhìn quanh, bác tiến sĩ đang dở tay pha trà, tụi nhóc còn bàn tán rôm rả quanh tờ giấy in thông báo của KID, còn Haibara... Shinichi thở dài, nhận mệnh bước ra. Cậu cẩn thận nhón chân nhìn qua lỗ quan sát, xác nhận là người quen trước khi tháo dây xích cửa.

Okiya Subaru đứng bên ngoài, khăn choàng chặt chẽ bao lấy cổ, ánh mắt sắc bén khép hờ đằng sau cặp kính, "Chú Subaru!"

"Chào Conan." Subaru nói, "Tiến sĩ có ở nhà không?"

"Có ạ." Shinichi nghiêng người đẩy cửa, không tiếng động mời vào. Subaru cúi xuống tháo giày, thay bằng dép đi trong nhà. Khi hắn treo áo khoác gió ở bậc cửa, Shinichi chú ý đến trên tay Subaru có ôm một gói hàng, "Cái gì thế ạ?"

"Cái này mới được chuyển tới nhà sáng nay, người nhận là Kudo Shinichi. Bác tiến sĩ từng dặn chú, khi nào có hàng bưu phẩm gửi tới cậu Kudo thì cứ đem sang đây, tiến sĩ sẽ giao lại cho cậu ấy."

"À đúng vậy, dù sao bác tiến sĩ cũng là người duy nhất biết cách liên lạc với anh Shinichi." Shinichi vươn tay, "Để cháu đem nó đi cất cho. Chú có muốn ngồi lại ăn bánh ngọt với tụi cháu không? Bọn nhóc đang ngồi phá giải mật thư mới nhất của KID trong kia đấy."

"Chú tưởng cháu chỉ quan tâm tới mấy vụ án mạng giết người thôi chứ?" Subaru mỉm cười, thuận tay giao gói hàng cho Shinichi, đẩy đẩy gọng kính, "Hay là hứng thú nhất thời?"

"KID là ngoại lệ." Cậu là ngoại lệ đấy, thám tử. Nói xong trong đầu chợt vang lên ngữ điệu trêu chọc của KID, sực nhớ ra KID cũng từng nói lời tương tự, không hiểu vì sao gò má Shinichi nóng lên, cậu mạnh lắc đầu, luống cuống bổ sung, "Dù sao mấy màn trình diễn của KID luôn đặc sắc và rất thú vị, tâm trạng theo đó cũng thoải mái hơn nhiều, ít nhất không cần thấy ai phải bỏ mạng."

"Ừm, chú phần nào hiểu được ý cháu." Subaru phủi tay áo sơmi, theo Shinichi đi vào nhà, "Mà cháu đang bệnh à?"

"Trông cháu giống người bệnh lắm sao?" Shinichi tự thấy sức khỏe mình hôm nay không tệ, sắc mặt bớt xanh xao không ít, còn có thể thoải mái ăn sạch bữa sáng dưới con mắt theo dõi sát sao của Ran.

"Gầy." Chần chờ một lúc Subaru nói thêm, "Phải nói suy sụp mới đúng." Shinichi cứng đờ, Subaru cười cười, "Yên tâm, không quá rõ ràng đâu, chắc do chú nghĩ nhiều thôi."

Shinichi lơ đãng gật đầu, tay mở nắm cửa phòng khách, Haibara nhìn ra, nhướn mày khi thấy Subaru theo sau, cậu vội nói trước, "Chú Subaru đem bưu kiện sang cho anh Shinichi."

"Thế à?" Haibara nghi hoặc, nhưng cậu ấy đủ cẩn thận để không thể hiện ra mặt.

"A, chú Subaru cũng đến đây giải mã thông báo của KID với tụi cháu đi." Mitsuhiko nói.

"Hoan hô, có chú Subaru ở đây thì đỡ rồi." Genta reo hò, "Trình độ giải đố của chú ấy không thua kém gì Conan cả."

Đúng vậy, và Subaru còn là một trong số ít người đối xử ngang bằng với Conan, dù cậu chưa hé một lời nào về thân phận thật của mình. Shinichi hiếm gặp người nào được như vậy, khiến cậu chợt nhớ tới... Mà thôi, dẫu sao đi nữa, đó mới chỉ là suy đoán, hơn nữa cậu tôn trọng quyền riêng tư mỗi người, không có ý định phơi bày bất cứ điều gì, mặc dù cậu biết trong lòng Haibara có không ít nghi vấn tương tự.

"Tớ đem cất cái này lên lầu trước đây." Shinichi nói, hai tay ôm gói hàng trong ngực. Không nặng mấy, còn khá rỗng nữa. "Sẽ xuống liền thôi."

"Nhanh lên đó, Conan." Ayumi nói, "Thông báo này khó hơn cái của tiến sĩ nhiều lắm."

"Rồi, rồi." Shinichi đáp, chân bước nhanh lên cầu thang.

Trốn tạm vào phòng ngủ bác tiến sĩ, Shinichi chăm chú quan sát kỹ gói hàng trên tay. Khá mỏng, hộp chữ nhật dẹt, hình dạng khá giống một quyển sổ nhưng nhẹ hơn rất nhiều, được bao bọc kỹ lưỡng, đến tận 3 lớp băng dính. Mặt trước phần địa chỉ người gửi ghi bằng bút mực đã bị thấm nước nhòe đi gần hết, chỉ có hai ký tự M.H viết bằng bút lông còn thấy rõ. Chắc chắn là cố tình, Shinichi nhận xét, bởi phần ngoài gói hàng hoàn toàn khô ráo, và không có dấu hiệu bị tổn hại do nước trong quá trình vận chuyển.

Bưu phẩm này được gửi đi bằng đường hàng không, dấu tem đóng bên góc hàng chứng tỏ chi phí vận chuyển khá cao và yêu cầu đảm bảo nguyên vẹn tuyệt đối. Thói quen cắn nhẹ môi dưới, tay Shinichi lướt theo đường niêm phong, "Nhìn không giống món quà chút nào."

Cậu thử gỡ băng dính, nhưng chúng lại bám quá chặt, không còn cách nào khác phải lục tìm cái kéo trên bàn học, xé mở nó ra. Sau một hồi vất vả xé mở hộp, bỏ qua lớp xốp đệm, bên trong lộ ra một tấm thiệp dày được bọc bằng lớp nilong mỏng chống thấm nước. Trực giác dao động, Shinichi khẽ nhíu mày, rút khăn tay từ túi áo phủ lên, tránh để lại dấu vân tay cẩn thận lôi tấm thiệp ra.

Tấm thiệp trắng muốt không có bất cứ họa tiết dư thừa nào, làm nổi bật dòng chữ đen hiragana được đánh máy ở giữa:

"Coi chừng Tổ Chức, thám tử nhí. Có quá nhiều sự chú ý vào cậu hiện giờ."

Trái tim tưởng chừng như ngừng đập, Shinichi chấn kinh, mắt trợn to nhìn chằm chằm vào hai câu chữ đơn giản lại bao hàm lượng thông tin khủng bố này. Là ai...

"Edogawa?" Giọng Haibara từ hành lang vọng tới, Shinichi nghe tiếng bước chân cậu ấy đến trước cửa phòng, "Kudo, có chuyện gì thế?"

"Haibara..." Shinichi quay đầu, bắt gặp ánh mắt Haibara, có lẽ vẻ mặt cậu vô thức đã nói lên gì đó khiến sắc mặt Haibara biến đổi, tăng nhanh cước bộ bước vào, giật phắc tấm thiệp khỏi ngón tay run rẩy của cậu.

"Là ai gửi?" Haibara trầm giọng nói.

"Không biết. Người gửi chỉ ghi M.H, còn địa chỉ đã cố tình bị làm nhòe bằng nước."

"Còn thứ gì khác trong gói hàng không?" Haibara hỏi, ngón tay hoảng loạn vô thức siết chặt khiến lớp nilong ngoài đến nhăn nhúm, khiến cậu liên tưởng lại thời điểm cậu ấy bị dồn ép vào đường cùng ở tàu Tốc hành Bell Tree, thấp thỏm, sợ hãi đến cùng cực. Lời trấn an đến bên miệng nhưng rồi nuốt xuống bụng, Shinichi khắc chế tâm tình hỗn độn, nhặt gói bưu phẩm dưới sàn lên, "Mau kiểm tra, coi chừng có thiết bị định vị hay máy nghe lén cài phía trong!"

Gật gật đầu, Shinichi phủ khăn tay lật lật, có thứ gì rớt xuống lòng bàn tay cậu. "Một chiếc USB."

"Cái này có ý gì?" Lông mày Haibara nhíu chặt, Shinichi nhận lại tấm thiệp, xem xét kỹ hơn, "Sự chú ý ở đây ám chỉ ai? Là lời cảnh báo hay đe dọa?"

Đọc nghiền ngẫm lại dòng chữ trong đầu một hồi, Shinichi nói, "Không rõ nữa, nhưng trực giác của tớ mách bảo đây là một cảnh báo, từ một người muốn nhắc nhở tớ cẩn thận mối hiểm họa ngầm nào đó." Cậu bổ sung, "Nếu hàm ý đe dọa thì từ ngữ phải gay gắt hơn nhiều mới phải."

M.H.

Shinichi tự hỏi hai ký tự này có ý nghĩa gì. Là viết tắt của tên người nào đó? Cậu không loại trừ khả năng đây là một trong số vô vàn biệt danh chơi chữ của KID, để cung cấp gợi ý về địa chỉ hộp thư điện tử lúc trước họ điều tra. Suy xét lại Shinichi lắc đầu bác bỏ, xác suất này rất thấp, hắn ta chưa nhàm chán đến mức dùng phương thức vòng vèo như vậy để hù dọa cậu.

"Chúng ta phải mau quay xuống lầu thôi." Haibara rất nhanh bình ổn cảm xúc, giọng đều đều nói, Shinichi sực nhớ cái cớ ban đầu cậu lên đây chỉ để cất gói hàng rồi xuống ngay lập tức, "Nếu không tụi nhóc sẽ chạy lên tận đây hối thúc, còn cậu thì chẳng muốn chúng thấy mấy thứ này, đúng chứ?"

"Ừm." Shinichi nhét USB vào túi áo khoác, bỏ tấm thiệp lại vào túi nilong, để đó về sau phân tích. "Tớ sẽ đem chiếc USB này về mở thử ở laptop nhà tớ. Vẫn chưa biết chắc trong này chứa thứ gì, không thể dùng máy tính dưới lầu được, toàn bộ dữ liệu nghiên cứu của cậu từ trước giờ đều nằm trong đó cả, làm vậy quá mạo hiểm."

Haibara nhún vai, không phản đối, Shinichi đặt tạm tấm thiệp lên bàn tiến sĩ rồi theo cậu ấy xuống cầu thang, tụi nhóc đang đứng chờ sẵn ở đó.

"Geez, Conan, làm gì mà lâu thế?" Mitsuhiko oán giận, Shinichi cười cười, vò đầu kiếm cớ.

"Tớ nhận được cuộc gọi từ mẹ tớ." Cậu lúng túng đáp, "Bà ấy muốn...à.."

"Bà ấy muốn hỏi về lần hẹn khám bác sĩ hôm trước." Haibara đúng lúc giải vây, biểu tình rất tự nhiên, hoàn toàn không hình dung nổi vừa rồi cậu ấy hoảng loạn thế nào, "Lúc tớ lên gọi cậu ta vừa cúp máy."

"A, nếu là mẹ gọi thì cậu cứ thoải mái trò chuyện lâu hơn đi, không cần để ý bọn tớ đâu." Ayumi có vẻ áy náy. Dưới góc nhìn cô bé thì đây là chuyện vô cùng quan trọng.

"À không sao đâu, là điện thoại đường dài mà." Shinichi đáp, "Bình thường cũng không nói chuyện gì nhiều." Cậu hít sâu một hơi ổn định cảm xúc, ngồi xuống giữa Ayumi và Genta, "Quên vụ đó đi, các cậu giải thông báo của KID đến đâu rồi?"

"Chẳng hiểu mô tê gì cả." Genta thở phì phì, bất mãn nói, "Mọi khi có khó thế này đâu chứ."

"Không, vẫn thế đấy." Haibara nói, "Chỉ là Edogawa đây đã giảng giải xong nó trước khi mấy cậu kịp căng não suy nghĩ thôi."

Genta chán chường nằm lăn ra sàn, tạo thành hình sao biển, "Rồi rồi, vậy nói bọn tớ cách phá giải đi Conan!"

Tạm gác vụ chiếc USB nặc danh còn đè nặng trong đầu qua một bên, Shinichi cầm tờ giấy lên, tập trung vào động thái mới nhất của cái tên trộm bốc đồng tùy hứng này. Dù đã nghe chính miệng hắn thừa nhận đang âm mưu một phi vụ, cậu cũng chỉ mới nửa tin nửa ngờ thôi.

ATTENTION!

Gửi ngài cố vấn Suzuki thân mến,

Vào thời khắc thứ hai kẻ thù không đội trời chung của loài mèo tỉnh giấc,

Khi ngài thấy được toàn bộ chú thỏ, mà không chỉ là cái mũi,

Giống như Genji đã cướp lấy trái tim công nương Fujistubo khỏi Thiên hoàng,

Tôi sẽ đoạt đi Trái Tim Quý Phi trong tay ngài!

Từ bức họa chim chóc đến sắc tím màu hoa tử đằng dịu dàng thêu trên bộ hòa phục juunihitoe,

Mọi chứng cứ đều sẽ Tan biến vào mây!

Siêu trộm KID

Shinichi bất đắc dĩ đỡ trán, cảm thấy tên KID này hết thuốc chữa thật rồi, dám đưa cả 12 con giáp vào trong mật thư, ngầm ám chỉ vụ án Shinamoto. Cái đồ liều lĩnh ngu ngốc này! "Mitsuhiko, cậu có biết gì về lai lịch Trái Tim Quý Phi không?"

"Nghe nói là một viên đá quý gia truyền trong hoàng tộc thời Heian, sau này Thiên hoàng Suzaku đem tặng cho vị cung phi mình sủng ái nhất. Nhưng sau khi cô ấy qua đời, viên ngọc theo đó cũng mất đi tung tích, cho đến tận cách đây 15 năm, nó được phát hiện trong một ngôi đền cổ nằm ở ngoại thành Kyoto."

"Và sau một hồi đấu giá kịch liệt nó đã rơi vào tay ngài Suzuki với mức giá trên trời." Subaru bổ sung, tay lướt lướt tra cứu trên điện thoại.

"Được rồi, vậy bắt đầu giải theo thứ tự nào!" Đặt mảnh giấy xuống sàn, Shinichi mỉm cười, "Kẻ thù không đội trời chung của loài mèo là chuột. Nhớ tới sự tích nào không?"

"12 con giáp! Chuột đã lừa mèo khiến nó không đến tham dự cuộc gặp mặt đúng ngày, cho nên không được lọt vào danh sách 12 con giáp." Ayumi hứng khởi vỗ tay, "Năm ngoái cô Kobayashi có kể cho chúng ta đó."

"Vào thời Heian người ta chia thời gian thành 12 mốc theo 12 con giáp, mỗi con giáp ứng với 2 tiếng đồng hồ, thay vì 24 giờ. Hẳn các cậu cũng có nghe qua điều này trên bản tin buổi trưa đúng không? Đấy là giờ Ngọ, nghĩa là thời điểm ban trưa 12 giờ. Tương tự, giờ Tí là từ 11 giờ khuya đến 1 giờ sáng." Cậu đưa 4 ngón tay, "Mỗi giờ còn được chia thành 4 giai đoạn, như vậy thời khắc thứ hai của giờ Tí nghĩa là..."

"11 giờ 30 tối." Mitsuko nói, Genta còn mờ mịt đưa ngón tay ra đếm đếm.

"Chính xác." Shinichi gật đầu, "Vậy khi nào ta sẽ thấy được toàn bộ chú thỏ?" Vẻ mặt đám nhóc đều nghệch ra, Shinichi chỉ tay ra màn trời đêm ngoài cửa sổ, "Cái gì cho hình ảnh chú thỏ vào ban đêm?"

"Mặt trăng." Mitsuhiko hào hứng nói, "Nói như vậy toàn bộ chú thỏ tức là..."

"Vào đêm trăng tròn!" Nãy giờ vẫn mù mờ Genta khó được xen vào, "Cứ đến mỗi dịp như vậy mẹ tớ đều mua rất nhiều bánh gạo về nhà cho tớ ăn." Nghĩ tới khóe miệng Genta liền chảy nước bọt, Mitsuhiko đẩy đẩy cậu ta chú ý lại trọng điểm.

"Phần còn lại phức tạp hơn nhiều." Shinichi gõ gõ tờ giấy, chống cằm suy nghĩ, "Ở đây có đề cập đến Genji Monogatari, một bộ tiểu thuyết danh tiếng thời Heian. Cụm từ "Tan biến vào mây" là tiêu đề chương cuối cùng của bộ tiểu thuyết này, điều đặc biệt là trong chương truyện không hề có chữ nào cả, thay vì đề cập tới cái chết hay sự biến mất đột ngột của Genji trong mạch truyện." Cậu lẩm bẩm, "Và juunihitoe là tên một loại kimono truyền thống vào thời Heian... Nếu KID đã viết ra hẳn phải có ẩn ý nào đó..."

"Kiến thức của cháu quả thật đáng kinh ngạc đấy, so với một đứa trẻ 8 tuổi mà nói." Subaru cắn một ngụm bánh ngọt, khẽ nhếch miệng nói, "Đến cao học năm 2 chú mới bắt đầu đọc Genji."

Shinichi khó chịu chậc lưỡi, trước khi đổi sang giọng trẻ con giải thích, "Ahaha, chỉ là cháu có tình cờ xem qua một chương trình tài liệu trên tivi về văn hóa thời kỳ này thôi."

"Thế à?" Shinichi có thể cảm nhận được tiếng cười ngầm trong câu nói này, dù sao Subaru biết rất rõ về năng lực của cậu, xét cho cùng kế hoạch giả chết của hắn cũng do cậu vạch ra. Subaru đặt dĩa bánh đã ăn sạch sẽ xuống bàn, "Còn phần bức họa chim chóc và hoa tử đằng thì sao, cháu có ý tưởng gì chưa?"

"Không chắc." Shinichi thừa nhận, "KID có huấn luyện chim bồ câu, có thể hắn ta sẽ dùng làm mánh khóe gì đó, nhưng..." Trực giác cậu không cho là đúng, và cả bộ juunihitoe...

"Còn đến hơn một tuần nữa để cậu suy nghĩ đấy." Tiếng Haibara vọng lại từ sau lưng, "Đêm trăng tròn gần nhất là vào ngày cuối tuần sau."

"Mà ngày hôm đó không phải cậu có kế hoạch với Ran, Sonoko và Sera cùng đi ngắm trăng ở Vườn Bảo Tồn Beika sao?" Haibara cười châm chọc, "Xem ra hắn cố tình tới đó phá đám đây mà."

"Ai chứ Sonoko nhất định mừng đến phát khóc." Shinichi làu bàu, tụi nhóc bên cạnh không ngừng hô hào oán giận cậu lại tham gia trò vui một mình, "Lại một đêm với đám fan cuồng của KID." Cậu khựng lại, cười tươi rói bổ sung, "À không, chị Sera cũng ở đó nữa, ít ra thì chị ấy không ưa tên trộm kiêu căng đó chút nào."

"Con bé không ư?" Sabaru thắc mắc, "Tại sao thế?"

"Có lần KID cố tình cải trang thành chị Sera, nhưng hắn ta lại phạm một sai lầm hết sức nghiêm trọng." Shinichi không chút khách khí tung ra hắc lịch sử của KID, nhớ lại cái má đỏ bừng bị in nguyên cả dấu chân của Sera lên mặt hắn rồi cuống cuồng tay chân chạy trốn khiến cậu không nhịn được cười.

"Mà, có cậu ở đó để mắt tới hắn ta cũng tốt." Haibara hàm ý liếc Shinichi một cái. Đó cũng là biện pháp tốt nhất, cậu gật đầu, thầm hi vọng phi vụ lần này KID sẽ không xảy ra chuyện gì. "Hắn ta rất cơ trí, nhưng mấy người thông minh nhất mà tớ biết chỉ toàn làm ra loại chuyện ngu ngốc."

"Này này." Khóe miệng Shinichi giật giật, cảm thấy bị xúc phạm không nhẹ.

"Lần này Conan nhất định sẽ tóm được KID, dưới danh nghĩa Đội Thám Tử Nhí!" Mitsuhiko đặt tay lên vai cậu, trịnh trọng nói, Ayumi và Genta đồng loạt gật đầu, ánh mắt trông mong nhìn cậu.

Thấy vậy Shinichi phì cười, thả người ngồi sụp xuống ghế sofa. Tiếng cười trong cổ họng cậu tắt ngúm khi vô tình chạm đến chiếc USB trong túi áo.

Cho dù Shinichi muốn tìm ra tên giết người và phá giải bí ẩn viên đá quý bị đánh cắp đến thế nào đi nữa, chưa một thời khắc nào cậu ngừng cảnh giác, thả lỏng phòng bị với Tổ chức. Để bảo vệ Haibara và những người xung quanh, cũng như chính bản thân. Nếu, nếu ai khác biết đến sự tồn tại và thân phận thật của cậu, Edogawa Conan là Kudo Shinichi, bất luận có phải lời nhắc nhở thiện ý hay không, mọi chuyện sẽ trở nên rất phức tạp đây.

______
Chú thích:
* Juunihitoe là một loại kimono phức tạp vô cùng tao nhã và quý phái mà chỉ có những cô gái gốc Nhật mới mặc. Theo đúng bản dịch có nghĩa là "Chiếc áo choàng mười hai lớp" hay còn gọi là "Thập nhị y".

Junihitoe xuất hiện lần đầu vào khoảng thế kỷ thứ X trong thời Heian, gồm nhiều lớp áo khác nhau đều được làm bằng lụa. Lớp trong cùng được làm bằng vải lụa màu trắng, mỗi lớp áo tiếp theo đều được mang một cái tên riêng và được kết thúc bằng một lớp cuối cùng hoặc là một chiếc áo choàng với tổng trọng lượng có thể lên tới 20kg. Màu sắc và cách sắp xếp các lớp áo là vô cùng quan trọng, qua đó  chúng biểu hiện rõ ràng nhất cho những người ngoài thấy được khiếu thẩm mỹ, sự tinh tế và phẩm giá của một người phụ nữ.

Ngày nay, Junihitoe chỉ có thể được nhìn thấy trong viện bảo tàng hay trên phim ảnh. Junihitoe gần như không còn được sản xuất nữa. Những chiếc áo choàng này là vô giá và là một trong những bộ y phục đắt tiền nhất ở Nhật Bản. Chỉ còn những người thuộc hoàng tộc vẫn sử dụng chúng trong những buổi lễ quan trọng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net