Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

12

Chương 2: Đóa hoa mẫu đơn nở rộ giữa ngày thu (5)

----

Shinichi lẳng lẽ vén chăn qua một góc, cố không đánh động ông chú Mori giường bên, thấp thỏm lẻn khỏi phòng ngủ, bước xuống cầu thang, dùng chìa khóa đã giấu sẵn trong người mở cửa vào văn phòng tối om. Cách đây 2 tiếng Ran và chú Mori đã tắt đèn đi ngủ, từ nãy giờ Shinichi vẫn giả vờ trùm chăn nằm yên, lòng bàn tay mồ hôi siết chặt chiếc USB, mắt hồi hộp nhắm nghiền, cho tới khi xác nhận hai người họ đã hoàn toàn ngủ say mới dám hành động.

Sau khi từ nhà tiến sĩ trở về, nói đúng hơn là từ lúc nhận được gói bưu kiện nặc danh bí ẩn kia, tâm trí Shinichi căng lên như dây đàn sắp đứt, buổi tối Ran trổ tài làm món beefsteak cậu yêu thích nhất, nhưng đầu lưỡi cậu tựa hồ không cảm nhận được mùi vị gì, ngoài cái cảm giác khủng hoảng nặng nề đeo bám trên từng hơi thở.

Có quá nhiều sự chú ý vào cậu hiện giờ. Vào cái gì của cậu? Edogawa Conan? Hay thám tử trung học Kudo Shinichi mất tích? Vào Haibara? Trong chiếc USB này có thể chứa những gì?

Sàn nhà lạnh lẽo dưới đôi chân trần, Shinichi cẩn thận tránh va vào cánh cửa nhà vệ sinh khi bước tới chỗ ghế dài, tiếng kêu kẽo kẹt của nó đủ to để trên lầu nghe thấy được.

Chiếc laptop còn khá mới của cậu đặt sẵn trên bàn, Shinichi ngồi xuống ghế, giật phích cắm sạc ra rồi bật nắp màn hình lên, ánh sáng lóe lên trong căn phòng tối tăm, giao diện khởi động đang chạy. Chiếc laptop này là quà sinh nhật bác tiến sĩ Agasa tặng cậu năm vừa rồi, đáng tiếc Shinichi không phải loại người thích dành nhiều thời gian lướt web vô bổ, thế nên bàn phím lẫn màn lướt chuột cảm ứng còn mới toang.

Đến giờ cậu mới nhận ra lợi ích không ngờ của thói quen này, bởi vì hiếm khi sử dụng nên chiếc laptop chưa từng kết nối với wifi văn phòng thám tử, hơn nữa máy cài mặc định tắt đi chức năng tự động dò tìm kết nối wifi. Nói tóm lại, cho dù có ai giở trò với máy tính bàn của ông chú Mori, điển hình là Bourbon, thì cũng không thể nào đột nhập dữ liệu trong chiếc laptop này thông qua mạng wifi được.

Shinichi cắm USB vào cổng kết nối, biểu tượng ổ đĩa ngay lập tức hiện lên, tên thư mục là S_B, cậu hít sâu một hơi rồi click đúp chuột vào nó.

Bên trong vỏn vẹn 7 file hình ảnh, đánh số từ 001 đến 007, định dạng đuôi là jpegs. Shinichi bôi đen toàn bộ nhấn Enter, hình ảnh hiện ra trên màn hình.

Bức đầu tiên chụp ở một bãi đỗ xe nào đó, Bourbon trong bộ đồng phục làm việc quán Poirot, đứng dựa người bên hông chiếc xe đen, đưa tay nhận lấy tấm ảnh có hình Edogawa Conan từ một người phụ nữ đứng đối diện. Góc độ chụp bị ngược hướng khiến cậu không thấy được khuôn mặt người phụ nữ này, trừ lớp sơn màu đen tím trên móng tay bà ta, hẳn ở độ tuổi trung niên. Điều khiến cậu ớn lạnh nhất là Chianti cũng ở đó, gác chân ngạo nghễ ngồi trên mui xe, trên mặt mang nụ cười tàn độc như dao găm.

Shinichi lướt qua bức tiếp theo, khung cảnh không thay đổi gì, chỉ khác lần này tấm ảnh Edogawa Conan rơi xuống tay Chianti, cô ta liếm môi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, hệt như sói đói nhìn thấy con mồi. Để ghi nhớ gương mặt cậu, có lẽ thế.

Trái tim lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng, Shinichi cắn chặt răng, khắc chế cảm xúc, ngón tay lướt qua mấy tấm còn lại, muốn nhìn rõ gương mặt người phụ nữ bí ẩn có móng tay màu tím đen kia, để xem thử mình đã từng gặp bao giờ chưa, hoặc biết để cảnh giác trước cũng tốt. Nhưng đến tận bức thứ 4, thứ 5 chẳng khác gì nhiều so với hai bức đầu cả.

Ít ra, trong mấy bức hình này, không cái nào có ảnh của Haibara cả. Shinichi tự an ủi, dù vậy cái cảm giác kinh hãi như sợi dây thừng siết chặt lấy cổ cậu vẫn không hề giảm bớt. Đến tấm thứ 6 có rõ hơn đôi chút, Shinichi nheo mắt, phóng to cái tòa nhà bối cảnh phía sau Bourbon và Chianti.

I L A

Shinichi cố động não nhớ xem mình đã thấy logo này ở đâu đó rồi nhỉ. 'I L A'...

Nhấn qua bức cuối cùng Shinichi thấy thêm được một ký tự 'O' phía trước, giờ cậu đã hoàn toàn nhớ ra. Là tên một cửa hàng bán văn phòng phẩm ở Ekoda, hồi cậu còn là Shinichi đã từng đi ngang qua khi đến đó cỗ vũ cho giải đấu karate của Ran. Cậu biết nơi này. VOILA. Gần ga tàu điện ngầm, giao thông xung quanh đông nghịt, bất kể cái người đã chụp những bức ảnh là ai, hắn đã rất thông minh lợi dụng hoàn cảnh này để tránh khỏi tầm mắt nghi ngờ của thành viên Tổ chức.

Bourbon không nói, hắn ta hiện giờ vẫn còn khá an toàn, chỉ trở nên cực kỳ nguy hiểm khi bị kích thích vào trúng chỗ đau. Điều đáng lo là Chianti và người phụ nữ bí ẩn kia, Chianti là một quân bài hoang dã và có tính cơ động rất lớn, cộng thêm bản tính nóng vội sẽ khiến hành động cô ta trở nên khó lường trước được. Và... sự xuất hiện một thành viên khác của Tổ chức đang truy lùng thông tin về cậu.

'Có quá nhiều sự chú ý vào cậu hiện giờ 'là chỉ ý này sao?

Shinichi tốn thêm một giờ đồng hồ xem kỹ lại từng bức ảnh, rà soát xem còn chi tiết nhỏ nào bị bỏ sót không, chỉ xác định thêm được thời điểm chụp hình dựa vào độ dài bóng cây trên nền đất (tầm 1 đến 2 giờ trưa), phóng hết cỡ bức thứ 3 thấy được mái tóc bị che khuất gần hết dưới khăn choàng màu kem của người phụ nữ bí ẩn kia là màu đen.

Cậu chú ý mọi thứ có thể: từ áo khoác bà ta thuộc hãng Burberry, đôi giày Bourbon đang mang khá mới, cặp vợ chồng già dắt tay cháu trai khỏi cửa tiệm văn phòng phẩm đằng sau, cho đến cô nữ sinh trung học đang đứng ở bãi đỗ xe chờ bố ghé đón.

Thà dư thừa còn hơn bỏ sót, sau một hồi đường nhìn cậu về lại khuôn mặt Bourbon, ánh mắt hắn rực lửa nhìn đăm chiêu vào tấm ảnh Edogawa Conan trên tay.

Shinichi lao lực nhắm mắt, chống cự lại cái cảm giác buồn nôn luôn đeo bám dai dẳng, dạ dày xoắn chặt, lồng ngực như thắt lại khiến hơi thở dần nặng trịch, trong thoáng chốc cậu có xúc động muốn lấy vỉ thuốc xanh vẫn luôn mang theo bên mình nuốt vào để lập tức xua đi cơn đau quằn quại này, nhưng bàn tay đã mò đến vào túi áo kịp thời khựng lại. Không thể, giờ vẫn chưa phải lúc...

Đêm đó Shinichi gặp ác mộng, trong giấc mơ xuất hiện những ngón tay mảnh khảnh sơn màu tím đen siết chặt lấy cổ cậu, cái cảm giác bị bóp nghẹn khó thở đeo bám thẳng đến khi ý thức cậu rơi vào một mảnh đen kịt.

---------

Sáng hôm sau Haibara đứng đợi cậu ở sân trường tiểu học Teitan, người dựa vào tàng cây, vẻ mặt nhợt nhạt bị mái tóc màu trà che khuất, tầm mắt vừa nhìn đến Shinichi, lông mày cậu ấy càng nhíu chặt lại.

Shinichi thở dài, trong lòng tự biết rõ sắc mặt bản thân hôm nay tồi tệ thế nào, hai vành mắt dưới đen kịt do thiếu ngủ, cả sáng nay Ran không dưới 5 lần thuyết phục cậu nên nằm nghỉ ở nhà, kiểm tra nhiệt độ 2 lần, thậm chí còn định dắt cậu đi bệnh viện, may mà cậu xách cặp chạy trốn kịp thời.

Ánh mắt Haibara tối sầm, nhìn thẳng cậu, hỏi "Có gì trong đó?"

"Vài bức ảnh." Shinichi đáp, lôi ra từ túi áo, "Tớ có in một tấm ra cho cậu---" Cậu đưa tay ngăn lại trước khi Haibara kịp mở miệng, "Yên tâm, tớ không dùng wifi mà cắm trực tiếp vào máy in, phần cứng cũng đã xóa sạch, chiếc USB đem theo trong cặp, không còn sót lại gì ở văn phòng thám tử đâu."

"Không tệ, ít ra cậu vẫn có thể đào tạo lại được." Haibara nhếch môi, đưa tay ra, Shinichi cẩn thận quan sát xung quanh một lượt rồi đặt tấm ảnh vào tay cậu ấy, "Chỉ ảnh thôi sao?"

"Ừm, tổng cộng 7 tấm." Shinichi xác nhận, "Nội dung các bức hình không xê xích gì nhiều, nhưng mà, Haibara này... Xuất hiện thêm một gương mặt mới liên quan đến Tổ chức đang truy xét thông tin về Edogawa Conan."

"Chỉ mỗi cậu?" Nghe thế sắc mặt Haibara tái nhợt, ngón tay cầm ảnh khẽ rung lên.

"Mình tớ thôi, ít nhất trong mấy tấm ảnh đó là vậy. Tớ không biết cuộc gặp mặt này có diễn ra lâu hơn không hay chúng chỉ..."

"Chỉ hứng thú với mình cậu thôi, đúng chứ?" Haibara cau mày, "Vấn đề chính là ở chỗ đó đấy!"

"Nơi chụp trong ảnh là Ekoda." Shinichi bổ sung, "Tớ đã từng ghé qua đó một lần, cùng với Ran. Mấy tấm ảnh này cũng chỉ mới được chụp gần đây, bởi vì Bour-- Amuro chỉ mới bắt đầu mang chiếc khăn choàng cổ xám dành cho mùa lạnh đó từ tuần trước." Cậu đợi mãi mà không nghe Haibara bình luận gì thêm, quay đầu lại thấy ánh mắt cậu ấy chăm chăm vào bức hình, môi mím lại, "Sao thế, cậu biết bà ta à?"

"Không, tớ chưa gặp bao giờ." Haibara ảo não lắc đầu, "Có thể là thành viên mới, hoặc người thường, trường hợp tệ nhất là thành viên cấp cao đến mức tớ không có dịp thấy mặt hay nghe đồn gì về bà ta." Vẻ mặt Haibara phức tạp, "Cậu nhất định phải cẩn thận, Edogawa. Bourbon tạm thời có thể sẽ không làm gì cậu, bởi hắn là thành viên thuộc đội cảnh sát mật Nhật Bản, tuy nói vậy nhưng không thể lơi lỏng cảnh giác, ai biết hắn sẽ làm gì để bảo vệ bằng được lớp vỏ bọc này hay không."

Shinichi gật đầu. Cậu còn chưa quên việc Bourbon dẫn theo đồng đội thực sự tới biệt thự Kudo nhằm bắt sống Akai Shuichi giao nộp cho Tổ chức. Nếu lúc đó cậu không vạch kế hoạch chữa cháy kịp thời thì Akai đã... Bất luận lý do thế nào, thù oán cá nhân cũng được, muốn lập công tạo lòng tin về phía Tổ chức để dễ bề thâm nhập cũng tốt, một kẻ sẵn sàng dùng đến thủ đoạn hi sinh cả mạng người như hắn, khiến cậu rất khó lòng tin tưởng.

"Tớ biết." Shinichi đáp, "Bên cạnh đó Chianti cũng đáng lo ngại không kém, dù cái đầu nóng nảy thiếu suy nghĩ của cô ta rất dễ bị kẻ khác dẫn dụ, nhưng kỹ năng bắn tỉa tầm xa lại khó thể xem thường. Tớ cũng sẽ điều tra người nào đã gửi ảnh tới, Haibara. Nhất định không thể để bất cứ sai sót nào được, hứa đấy!"

"Lần đầu gặp cậu, tớ đã nghĩ chỉ có cái chết gần kề đang chờ đợi trước mắt chúng ta." Haibara gấp bức ảnh trả lại cậu, vẻ mặt trấn định dị thường, "Nhưng sau đó nhận thức cậu mới biết, mọi chuyện không hoàn toàn vô vọng như tớ tưởng. Tớ đã từ chối Chương trình Bảo vệ Nhân chứng, để ở lại chiến đấu cùng cậu, Kudo. Tớ đặt niềm tin vào cậu nhiều hơn cậu nghĩ đấy, thám tử trung học lừng danh à." Haibara cười khẽ.

"Cậu... tin tưởng tớ đến vậy ư?" Shinichi trợn tròn mắt nhìn Haibara. Khuôn mặt thường ngày lạnh nhạt cậu ấy hiện lên chút cảm xúc chân thật, bất giác lại khiến cậu mỉm cười. Dù đoạn đường phía trước hiểm nguy ra sao, ít ra bên cạnh cậu vẫn luôn có những người đồng đội đáng tin cậy, à miễn cưỡng tính thêm cả Heiji.

"Ồ, ra cậu không để ý à? Tính cách cậu ảnh hưởng người xung quanh không ít, đám nhóc và cậu bạn thám tử miền Tây kia có thể xem là một ví dụ." Haibara quay lại nhìn thẳng cậu, "Thế nên nhớ cho kỹ đây, trước khi niềm tin của tớ nhận được đền bù xứng đáng, tớ nhất định sẽ không để cậu chết đâu!"

Nói xong Haibara im lặng quay mặt đi, ánh mắt lơ đãng nhìn gì đó đằng sau cậu. Quả nhiên chưa tới vài phút sau Mitsuhiko thở hồng hộc chạy tới, sóng vai đi cùng họ.

"Chào buổi sáng." Mitsuhiko cười tươi, gò má hơi đỏ lên khi nhìn về Haibara, "Cậu đã giải ra thông điệp của KID chưa, Conan?"

"Vẫn chưa." Shinichi buồn bực, dù vậy tâm trạng u ám bao vây cậu từ sáng giờ đã được xua tan phần nào, lắng nghe mấy lời bình luận châm chọc của Haibara hay vô vàn giả thiết thú vị về vụ trộm của Mitsuhiko.

Mật thư của KID giờ trở thành một thú vui tiêu khiển khá tốt, xua bớt cơn buồn ngủ trong mấy giờ học chán ngắt, giúp đầu óc cậu thôi mãi chìm đắm vào những tư tưởng nặng nề khi nghĩ về người đàn bà bí ẩn kia, Bourbon hay Chianti, nhất là hiện giờ cậu vẫn chưa thể làm gì được bọn họ. Chỉ chú tâm giải mã thông điệp của KID nhẹ nhõm hơn nhiều, tâm tình háo hức khi mày mò một câu đố có thể phá giải, hơn là hoang mang vô định bởi con đường mịt mờ không thấy hồi kết dẫn tới Tổ chức.

Cho nên thành quả cuối cùng sau giờ học của Shinichi là một bản giấy nháp chi chít họa tiết kimono từ thời Heian, hơn 30 mẫu khác nhau từ màu sắc cho đến vị trí thêu hoa lá chim chóc. Ban đầu cậu cũng không rành mấy thứ này, đến khi bố cậu viết một quyển tiểu thuyết lấy bối cảnh Heian làm chủ đề, trong đó nạn nhân đã tận dụng màu sắc lớp áo kimono để lại lời trăn trối cuối cùng ám chỉ hung thủ. Sau khi đọc xong, vì quá tò mò nên cậu đã bỏ công tra cứu không ít, ai ngờ lại có ngày phát huy công dụng.

"Chim hạc?" Haibara nhìn lướt qua, tò mò hỏi. Shinichi gật đầu.

"Một trong số loài chim phổ biến được đưa vào làm họa tiết trên kimono. Có cả một sự tích về nó, tượng trưng cho..."

"Tượng trưng cho gì thế?" Ayumi hỏi.

"Sự trường tồn, hay thọ mệnh dài lâu." Nhìn bức vẽ khóe miệng Shinichi khẽ nhếch, tự hỏi có phải tên KID này cố ý hay không. Tuy thế cậu vẫn chưa dám khẳng định suy đoán của mình là đúng, Kaitou KID không hề nghi ngờ là một kẻ tài hoa, mỗi một từ ngữ hắn viết có không dưới 5 cách hiểu khác nhau, nếu không cẩn thận sẽ rất dễ bị hắn đánh lừa. "Nhưng chắc chưa phải là cái KID đang đề cập tới."

"Chim hạc còn là biểu tượng của hạnh phúc." Lông mày Mitsuhiko nhăn tít khi đọc đến phần chú thích phía dưới của cậu, Shinichi sực nhớ mình đã thuận tay ghi khá nhiều chữ kanji phức tạp mà trẻ con độ tuổi này chưa nên biết tới. Chắc không sao đâu nhỉ, trừ phi tờ giấy này rơi vào tay người lớn mới đáng lo thôi, "A, nó đại diện cho trí tuệ nữa này."

"Không phải trong thư ghi là 'bức họa chim chóc' sao?" Ayumi nghiêng đầu thắc mắc, "Tại sao lại là bức họa thế?"

"À, cái đó thuộc công đoạn làm ra một bộ kimono." Haibara thu xếp sách vở bỏ vào cặp, "Các họa tiết thiết kế được vẽ tay và tô điểm màu sắc lên nền vải trước khi thêu chỉ."

"Nghe phức tạp thế." Genta rối rắm gãi đầu, Shinichi bật cười, gấp lại tờ giấy nhét bừa vào cặp, không thèm để tâm nó có bị nhăm nhúm trên đường về hay không, dù sao tất cả đều nằm trong đầu cậu hết cả rồi.

"Chúng ta cũng nên ra về thôi." Shinichi nói, "Ngồi lâu hơn nữa coi chừng bị bắt ở lại quét dọn vệ sinh lớp luôn đấy."

Nghe thế đám nhóc liền cuống cuồng thu dọn đồ đạc, chạy ào ra khỏi phòng học như bị ma rượt, tới chỗ thay giày cả ba đều thở hồng hộc, Shinichi cười khúc khích cùng Haibara ngáp ngắn ngáp dài thong thả tới sau.

Trên đường ra cổng trường, Ayumi cùng Genta bàn tán sôi nổi về tình tiết tập phim mới nhất Thám Tử Samonji tối qua, Mitsuhiko đi lọt giữa hai người, thỉnh thoảng chen thêm vài suy đoán về thủ thuật hung thủ đã dùng khiến Genta thán phục không thôi.

Shinichi và Haibara lẩn thẩn theo sau, từ vụ việc sáng nay trong đầu hai người không thiếu tâm sự, nhưng cậu biết giờ chưa phải lúc thích hợp để đem sự tình ra thảo luận, khi mà đám trẻ vẫn còn quanh quẩn ở đây.

Trong sân trường còn khá nhiều nhóm học sinh tụ lại trò chuyện rôm rả trong lúc chờ bố mẹ đến đón, điều khiến cậu cảm thấy thú vị là phần lớn số đó đều bàn tán về vụ trộm sắp tới của KID.

"Hắn ta được nhiều người yêu thích hơn tớ tưởng." Haibara nói, "Chẳng hiểu vì lý do gì nữa."

"Vụ trộm của hắn cứ như màn trình diễn ảo thuật trên sân khấu ấy." Shinichi nhếch miệng, "Hắn tự nhận đấy mới là đỉnh cao nghệ thuật, rồi tìm cách thực hiện ngoạn mục nhất để khiến người xem tận hưởng cảm giác bất ngờ."

"Ra đó là lý do cậu thích chúng đến vậy." Haibara nhún vai, "Có thể hiểu được."

"Đã bảo là tớ không--"

"Ai thế kia?" Giọng Ayumi cắt đứt lời cậu định nói, "Oaa, chị ấy xinh đẹp như diễn viên ấy!"

Shinichi ngẩng đầu nhìn theo hướng Ayumi chỉ, thấy một gương mặt thân quen đang đứng dựa lưng vào cổng trường, mặc quần jean phối áo len rộng dài tay, mang đôi cao gót màu hồng phấn đặc trưng, đường nhìn không ngừng lướt qua từng nhóm học sinh ra về, đồng tử xanh dương sáng rực lên khi nhìn đến Shinichi, lập tức hăng hái vẫy tay về phía cậu.

"Cái tên ngu ngốc này!!" Shinichi che mặt, miệng rủa thầm, làm lơ Genta và Mitsuhiko đồng thời nhào tới trước mặt cậu, thay phiên truy vấn 'Conan sao chị ấy lại vẫy tay với cậu?' hay 'Conan, cậu có quen biết chị gái xinh đẹp đấy hả?'

"Edogawa, lại bận rộn sau giờ học?" Haibara lơ đễnh hỏi, ngược lại ánh mắt sắc bén liếc Shinichi thay câu hỏi gián tiếp xem thử có chuyện gì, hoặc cái người trưng nụ cười sáng lạn chào cậu đằng kia có phải là mối nguy hiểm không.

Sau vụ bức hình hồi sáng, cậu có thể thông cảm cho trạng thái bảo hộ thái quá hiện giờ của Haibara.

"Tớ không biết tại sao người này lại xuất hiện ở đây." Shinichi hạ giọng, tránh lũ trẻ đứng gần nghe thấy, "Tớ sẽ xử lý hắn sau. Yên tâm đi, không liên quan gì đến Tổ chức cả."

"Được rồi, nếu cậu đã nói vậy." Haibara nói, nét lo lắng trong đôi mắt lập tức thay bằng vẻ hứng thú cùng hiếu kỳ. Đáng sợ quá! Thời gian qua Shinichi phần nào hiểu được ác thú vị của Haibara, không tự chủ tách ra một bước, trong lòng bỏ 1 phút mặc niệm cho KID.

"Conan, chị đợi em mãi đấy!" KID hăng hái nói, khi bọn họ vừa bước tới cổng.

"Em không biết là chị sẽ đến đón đấy, chị Ka-tsu-mi!" Shinichi ngoài cười trong không cười lườm KID, vẻ mặt hắn tỉnh bơ, ánh mắt loạn phiêu, ngón tay nghịch nghịch lọn tóc dài bên má, "Chị nên nói trước mới phải, em có hẹn ở lại chơi bóng đá với mấy bạn rồi."

"Conan, giới thiệu bọn tớ nữa!" Ayumi tay chống hông nói, phồng má nhìn cậu, "Đừng bất lịch sự thế!"

"Đúng vậy đấy, Edogawa, phải nhớ phép lịch sự chứ." Haibara bên cạnh hát đệm, ánh mắt nghiêm túc đánh giá KID từ trên xuống dưới một lượt, vẻ mặt KID nhất thời nghi hoặc, nhưng rồi cũng cam chịu đứng yên mặc Haibara dò xét, cho đến khi trực giác cậu ấy xác nhận quả thật không phải Chúng mới hoàn toàn thả lỏng.

Shinichi buồn bực giới thiệu từng người bạn nhỏ của mình với KID, hắn ta rất thân thiện khen cài tóc mới của Ayumi, rồi thẳng tay cướp đi đồng bọn chơi đá banh của họ, "Xin lỗi mấy đứa nhé, cho chị mượn cậu nhóc này một buổi chiều nay thôi được không?" Hắn cười áy náy, ngón tay vuốt vuốt tóc Shinichi, lơ đãng dời xuống chạm nhẹ sau gáy. Là đang kiểm tra xem thử cậu còn bị sốt hay không?

"Không sao, chị giữ cậu ta luôn cũng được." Haibara không chút khách khí bán đứng cậu, "Thế còn đủ 4 người, chia thành 2 đội vừa khớp."

"Này này, theo lý phải nên hỏi ý kiến của tớ trước chứ." Shinichi yếu ớt phản kháng, bỏ qua Genta và Mitsuhiko đều bị mỹ sắc mê hoặc gật đầu tán thành, duy chỉ có Ayumi còn lương tâm bào chữa, "Đừng nói vậy chứ, Ai-chan. Conan cũng là một phần của chúng ta mà." Khoan khoan, trọng điểm đâu phải ở đó!

"Vậy thể theo nguyện vọng đa số, chị sẽ mang cậu nhóc này đi nhé." Không nhìn Shinichi vô lực giãy dụa, KID cười ngọt ngào vẫy chào tụi nhóc, dắt tay cậu đi hướng ngược lại Đội Thám Tử Nhí, về phía bưu điện, "Beika không tồi, Meitantei. Trước khi ghé trường đợi cậu tôi có đi dạo quanh một vòng nơi này, cảm nhận thử hoàn cảnh sống trước giờ của cậu ra sao."

"Rảnh quá ha? Bộ anh không phải đến trường đi học à?" Shinichi buồn bực, "Tới đây làm gì?"

"Chẳng phải tôi đã nói sẽ sớm liên lạc với cậu còn gì." KID vui vẻ huýt sáo, làm lơ bộ dạng cau có của Shinichi, "Thế nào, thích thư thông báo tôi gửi lần này không?"

"Anh nghĩ cái quái gì trong đầu thế hả?" Hai người họ rẽ trái, thoát khỏi tầm mắt Haibara, không hiểu sao Shinichi thở phào một hơi, cái nhìn chòng chọc xuyên thấu của cậu ấy khiến cậu sởn hết tóc gáy, lại có chút chột dạ. Vứt cảm giác kỳ quái đó qua một bên, giờ phải tập trung đối phó cái tên trộm phiền toái này trước đã. "Một phi vụ? Tại thời điểm này?"

"Khoan giận đã nào! Tôi làm vậy với hai mục đích. Thứ nhất là để bày tỏ thái độ không biết, không thèm quan tâm những gì hắn đang ra sức làm, ít nhất có thể tạm thời ngăn hắn tiếp tục ra tay. Thứ hai, để xem thử mấy vị khách mời không mấy thân thiện trong các vụ trộm của tôi có liên hệ gì tới tên hung thủ lần này hay không."

"Hóa ra anh có suy tính trước."

"Tôi lúc nào mà chẳng suy tính trước, Meitantei, cả việc xuất hiện ở đây trò chuyện với cậu cũng phải nghĩ kỹ rồi mới làm đấy." Sợi tóc giả dài lượn sóng rơi lả tả bên cổ khi hắn nhìn xuống cậu, "Một hồi mạo hiểm có tính toán."

"Vậy động cơ của anh là gì?" Đẩy gọng kính lên sóng mũi, Shinichi nhàn nhạt nói, "Mạo hiểm có tính toán đồng nghĩa với việc liều mình đánh cược nhằm đạt được thứ gì đó. Anh muốn gì từ việc trò chuyện với tôi?"

Shinichi bắt được một tia do dự thoáng qua mắt KID, trước khi hắn khôi phục vẻ nhàn tản vốn có, "À không, không phức tạp như cậu nghĩ đâu, chỉ là tôi có chút... cô đơn thôi, đại loại thế." Hắn lúng túng gãi đầu, "Ở cạnh bạn bè bình thường, tôi đâu thể sống đúng bản chất được. Lỡ chẳng may sơ hở sẽ bị lộ tẩy mất, mà tôi đây còn quá trẻ đẹp để vào nhà tù có bốn tường đá chán ngắt, cái mà mỗi lần gặp nào cậu cũng nhắc tới nhắc lui khiến tôi ám ảnh luôn ấy." KID bĩu môi ra vẻ đáng thương, Shinichi cười nhạt, quyết định không nhìn hắn trang.

"Anh mà cũng có bạn?" Xe tuần tra của cảnh sát Yumi đỗ ngay ngã tư đường đầu đường, Shinichi liền kéo tay KID quẹo trái vào ngõ nhỏ trước khi Yumi kịp nhìn thấy họ. Nếu không với cái miệng rộng của cô nàng giao thông này thì chưa đến sáng mai toàn sở cảnh sát sẽ biết đến KID mất. Shinichi khô cằn nói tiếp, "Chắc bọn họ toàn đám chịu ngược cuồng quá."

"Này này, cậu đó, đừng khinh bỉ tôi thế chứ! Cậu nên biết hầu hết ai cũng đều đánh giá tôi rất có sức hấp dẫn đấy nhé." KID nháy mắt, búng ngón tay cái tách, một nụ hoa hồng dâng trước mặt Shinichi, cậu cười lạnh không tiếp. "Tiểu thư Sonoko bạn cậu chẳng hạn." Cảm thấy bị tổn thương không hề nhẹ KID phồng má, kẹp bông hoa trên tay cân nhắc một hồi, rồi tự cài nó lên mái tóc giả màu mật ong của mình.

"Khẩu vị của Sonoko trước giờ đều rất có vấn đề." Shinichi nghịch đồng hồ đeo tay, đóa hồng trên tóc hắn dưới ánh trời chiều nhuốm một màu đỏ óng rực rỡ, đầu óc chợt nảy ra vô vị tự hỏi đó là hoa giả hay thật. "Được rồi, nói thẳng toẹt ra là anh thích tìm tôi tâm sự hơn là đám bạn mình, mặc dù tôi đây là một thám tử có nghĩa vụ phải tống anh vào t-" KID nhe răng, chợt nhớ tới mấy lời hắn mới nói xong, cậu lập tức sửa miệng, "phải bắt anh. Logic đâu ra vậy? Xem ra tôi phải lần nữa nhìn nhận lại chỉ số thông minh của anh quá."

"Lại độc miệng?" KID cười khẽ, "Tôi nghĩ cậu mới là người hiểu rõ hơn ai hết chứ, cái cảm giác cùng một lúc phải sống hai thân phận này."

Chẳng phải đó chính là điều cậu đã nghĩ tới sao, khi thú nhận thân phận thật của mình với KID... Shinichi im lặng thoáng chốc rồi nói, "Nếu điều đó khiến anh bận tâm đến vậy, ngừng làm trộm và sống thành thật đi."

"Bộ cậu ngừng làm thám tử được sao?" Không trả lời trực tiếp KID chỉ hỏi lại, dắt tay dẫn cậu đến một băng ghế dài ở ven đường, "Dù điều đó đã khiến cậu bị teo nhỏ đi 10 năm và suốt ngày sống trong nguy hiểm rình rập?"

"Cái đó không giống."

"Thế à?" KID nhàn nhã dựa lưng vào ghế dài, Shinichi nhún người ngồi bên cạnh, cặp sách trên lưng đặt xuống đất, trong phút chốc chợt nhớ tới lần đi tàu điện cách đây không lâu, nhịp tim cậu không tự chủ gia tốc, "Rồi sao, thám tử bé bỏng, đã giải ra thư thông báo của tôi chưa?"

"Hầu hết thôi." Shinichi đáp, tay sờ cằm suy tư, "Tôi vẫn chưa nghĩ ra cái phần kimono."

"Ah, nhưng đó mới chính là ngôi sao sáng chói của màn trình diễn lần này mà." KID bắt lấy bàn tay nhỏ bé Shinichi khỏi cằm, kéo xuống đặt nhẹ trên đùi, "Đừng làm vậy, trông cậu cứ như ông già 80 tuổi đang vuốt râu ấy, cộng thêm cái nơ đỏ và dây nịch đó nữa, từ trên xuống dưới chẳng hợp với khuôn mặt khả ái 8 tuổi của cậu lúc này chút nào." Hắn bật cười, Shinichi cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay đang nắm chặt của hắn truyền sang cậu, "À không, cả trí tuệ của cậu cũng thế."

"Anh không hiểu ba chữ 'giữ khoảng cách' nghĩa là gì hả?"

"Đương nhiên biết chứ." KID đáp, "Chỉ là không thèm để tâm thôi." Hắn ngước mặt nhìn Shinichi, cậu chú ý màu đồng tử lam nhạt ngả sang thâm lam mỗi khi hắn tập trung, hay trở nên nghiêm túc, không chiếc kính áp tròng nào làm được điều này, vậy đây đích xác là màu mắt thật của KID, "Tôi làm cậu khó chịu lắm à, bị đụng chạm ấy?"

Đáp án của Shinichi là 'Yes'. Kudo Shinichi bản tính kiêu ngạo rất ghét bị người ngoài chạm vào người, cho dù bị biến thành Edogawa Conan khiến cậu phải thay đổi rất nhiều thói quen, duy chỉ điều này vẫn hơi khó chấp nhận được, cùng lắm giới hạn ở cái xoa đầu thiện ý của người lớn hay nắm tay Ran thôi. Nhưng điều gì đó ở vẻ mặt KID khiến câu trả lời hiển nhiên ấy của cậu mắc kẹt trong cổ họng. Chắc đấy chỉ là một kiểu bày tỏ... tình bạn của KID với cậu thôi nhỉ, Shinichi tự nhủ, có lẽ ngoại hình trẻ con hiện giờ của cậu khiến hắn dễ nhầm lẫn rồi thể hiện hơi thái quá chút thôi.

"Tôi..." Kiến thiết tâm lý xong Shinichi định mở miệng trả lời, đột nhiên lại bị phân tâm bởi vết sẹo mờ trên tay hắn, "Anh có huấn luyện thể hình."

KID liếm môi, rồi gật đầu, "Ừm, từ năm lên 3 hay 4 tuổi gì đấy thì phải." Hắn xòe tay, đồng 5 yên từ đâu xuất hiện, kẹp giữa ngón út và áp út, rồi linh hoạt luồn qua lại liên tục giữa các khe hở ngón tay này sang bàn tay khác trước con mắt kinh ngạc của Shinichi, "Và dĩ nhiên, là cùng với ảo thuật rồi."

"Anh dành gần như cả đời để huấn luyện trở thành tội phạm hả?" Bản tính hiếu kỳ nổi lên Shinichi bắt lấy tay KID kéo tới, ngón cái cậu lần theo vết chai trên lòng bàn tay hắn, KID mím môi cười khúc khích.

"Chơi xấu quá, cậu biết rõ tôi rất dễ bị nhột mà!" KID vội rụt tay lại, cuộn thành hình nắm đấm, lúc mở ra đồng 5 yên đã biến đâu mất, khóe miệng hắn khẽ nhếch, "Mà ai lại nói kiểu như cậu chứ? Tôi mất cả đời rèn luyện để trở thành một ảo thuật gia kiệt xuất đấy nhé, chỉ tình cờ mấy kỹ năng ấy giúp ích rất nhiều trong việc thu thập và kiểm định đá quý sau này thôi~"

"Chẳng thay đổi được sự thật anh vẫn là một tên trộm."

"Hai cái từ nhàm chán đó làm sao lột tả hết được nghệ thuật ảo diệu của tôi." Chẳng biết KID lôi đâu ra ba viên chocolate bọc lớp giấy bạc mỏng màu khác nhau, mỗi viên kẹp giữa hai ngón tay rồi bắt đầu màn hoán đổi vị trí chúng, liên tục lăn qua lăn lại khiến cậu chỉ nhìn thôi cũng đã chóng cả mặt, "Mà cậu đã tìm thêm được gì với cái tên Baal Villon ấy chưa, thám tử?"

"Tên thật ông ta là Claude Arbogast, được cho là đã chết từ thế kỷ trước, ít nhất trên giấy tờ chứng tử ghi vậy."

Nghe thế KID nhướn mày, tiện tay ném nguyên viên chocolate vào miệng, lát sau nhả ra lớp giấy vỏ bạc đã được xếp thành hình dáng giống như chim hạc.

Hắn đặt nó lên đùi cậu, Shinichi trố mắt nhìn chằm chằm miếng giấy bạc nhăn nhúm ban đầu trong thoáng chốc biến thành hình chim hạc nhỏ nhắn, không hề có nước bọt dính lên, nếp gấp rất đều và thẳng tắp, mỏ nhọn cánh ngắn, thoạt nhìn còn có chút... đáng yêu.

"Anh, làm sao..." Shinichi cứng họng, còn không biết nên đặt câu hỏi thế nào, "Bộ nó thật sự qua miệng anh hả?"

"Ai biết~" KID nhún vai, "Cậu là thám tử cơ mà. Suy luận được gì nào?"

"Một con hạc, như trong thư thông báo của anh."

"Ôi ôi chắc cậu đã vắt óc suy nghĩ nhiều lắm nhỉ, đáng tiếc vẫn chưa đủ đâu." Lại cái điệu cười tự mãn dễ ghét đó, KID đưa tay chọt chọt má cậu, "Nghĩ kỹ thêm chút nữa đi nào, Meitantei~" Như nhớ tới điều gì đó vẻ mặt KID đột nhiên trở nên nghiêm túc, "Tôi từng nghe qua tên một chuyên gia thẩm định đá quý nổi tiếng mang họ Arbogast, hiện đang sống tại London, có thể chỉ là trùng hợp."

"Tôi không cho rằng hai chữ trùng hợp đủ chính đáng để bỏ qua manh mối quý giá này đâu." Shinichi thở dài, tựa lưng ra sau ghế, "Nếu cần thiết, tôi sẽ xin nghỉ học một thời gian để bay sang đó điều tra."

"Tôi đi cùng nữa." KID lập tức nói, Shinichi hoài nghi liếc hắn.

"Hừ, để xem cái kẻ chuyên cúp học như anh có được phép nghỉ dài hạn hay không rồi nói."

"Nói cho mà biết, thành tích học tập của anh đây thuộc hàng xuất sắc đấy nhé. Chỉ tại mấy giờ học trên lớp chán ngắt quá thôi, nếu hôm nào đó cố mấy vẫn không ngủ gật được thì tôi sẽ bày vài trò tiêu khiển nho nhỏ tạo chút không khí. Thế nên, nếu mấy giáo viên mà thấy đơn xin nghỉ học dài hạn của tôi chắc sẽ mừng rớt nước mắt, không chút do dự ký vào rồi đem dâng lên đền thờ gần nhất cúng bái mấy ngày liền." KID nhếch miệng, "À, chắc vài người bạn cùng lớp tôi cũng sẽ về đội của họ."

"Anh quả đúng là thảm họa mà." Shinichi bật cười, có chút hứng thú khi nghĩ tới cuộc sống thường ngày của KID. Khiếu hài hước cùng cái bản mặt dày của KID gần đây cậu có dịp hiểu thêm được một hai phần, nếu tạm bỏ qua mấy hành vi thất thường khó đoán và sở thích kỳ quặc trêu tức cậu, thì phải thừa nhận tính cách hắn rất thú vị, cũng như mấy vụ trộm hoa mỹ hắn bày ra vậy.

"Thôi nào, chỉ cần không tổn hại đến ai là được rồi, không phải sao?" KID lôi ra viên chocolate thứ hai, lần này hắn không giở trò gì nữa, thong thả lột lớp giấy bạc rồi cắn một ngụm, nhắm mắt lộ ra biểu tình vô cùng thỏa mãn khiến cậu không nhịn được cười, "Gì thế, thám tử? Muốn ăn thử à?" KID nghi hoặc, chìa tay dâng ra viên chocolate còn lại, Shinichi từ chối.

"Không cần, anh cứ ăn đi." Shinichi lắc đầu, "Tôi không thích kẹo, chúng quá ngọt, nếu bánh vanille thì còn có thể suy xét lại."

"Tôi thấy khẩu vị của cậu mới có vấn đề ấy, Meitantei." KID bĩu môi, "Máu cậu chỉ chứa toàn caffeine và acid đắng nghét, hèn gì chẳng biết thưởng thức nghệ thuật..."

"Cứ hảo ngọt như anh có ngày béo phì thì đừng trách." Shinichi cầm vỏ thiết hình chim hạc lên đặt lên lòng bàn tay, cẩn thận xem xét lần nữa, mọi vết gấp đều rất chuẩn xác và chi tiết, "Này, hỏi anh vài vấn đề riêng tư được không?"

"Còn tùy vào loại câu hỏi." KID quay cả người sang hướng Shinichi, đầu gối khẽ đụng vào nhau, miệng bắt đầu liếng thoắt, "Để tôi tiết lộ cho cậu vài thông tin rất chi là riêng tư nhé~ Món ăn yêu thích của tôi là toàn bộ đồ ngọt nhưng đặc biệt là chocolate, sở thích đi dạo cạnh bờ biển mỗi sáng, lấy động vật ra so sánh tính cách thì tôi tự nhận mình khá giống mèo hơn, vậy mà người bạn thân nhất lại bảo tôi giống chó--"

"Stop, đã bảo thôi cái trò tán tỉnh tôi đi rồi mà." Shinichi thẳng thừng cắt đứt, mặt không đổi sắc chọt chọt con hạc trên tay, "Không phải loại câu hỏi đó, thật là, đầu óc anh toàn chứa gì vậy hả?"

"Vậy thì là gì nào?" KID dựa sát vào, cánh tay gác hờ băng ghế sau lưng, tích tắc khoảng cách liền rút ngắn, gần đến mức mũi cậu bắt được mùi mộc hương thoang thoảng, "Cứ hỏi thoải mái đi, Meitantei~ Cùng lắm thì tôi không trả lời thôi."

Shinichi hít một hơi, "Tôi muốn biết về kẻ đã sát hại Kaitou KID tiền nhiệm."

KID khựng lại, sắc mặt trầm tĩnh như nước, nếu bỏ qua ngón tay bên người trong phút chốc giật nhẹ, "Cậu muốn biết chuyện gì?"

"Mọi thứ." Shinichi nói, "Bất cứ điều gì anh sẵn lòng nói ra."

"Tại sao?" KID vẫn giữ nụ cười thong dong không chút kẽ hở, nhưng với khoảng cách cực gần hiện giờ, cái cự ly KID cho phép Shinichi kề cận quá đủ để thấy rõ chút thay đổi nhỏ bé mà bình thường không thể nhận ra này, nét lạnh nhạt phòng bị ẩn giấu kỹ lưỡng đằng sau đôi đồng tử xanh dương bén nhọn kia.

"Anh đã từng nói, chúng thuộc một Tổ Chức." Shinichi không tránh né, nhìn thẳng vào ánh mắt thâm sâu khó dò kia.

Không thể nghi ngờ KID có đôi mắt rất đẹp, đặc biệt mỗi khi hắn hưng phấn hay hứng thú, ánh sáng quanh đồng tử sắc xanh sẽ khúc xạ mấy tầng. Cảm giác tầng cấp tự nhiên của mắt người dù là kính áp tròng cao cấp nhất cũng chẳng thể nào bắt chước được, bên trong ngưng tụ kỳ tích hàng tỷ năm tiến hóa tạo nên, có thất tình lục dục phức tạp thất thường nhất, hỉ nộ ai lạc yếu ớt lắt léo nhất, phản ánh một thế giới nhân tâm hỗn loạn như hố đen vũ trụ sâu thẳm, ngay cả một thám tử lừng danh chuyên phân tích tâm lý hành vi như cậu cũng chẳng thể lý giải được.

Hai người nhìn nhau trầm mặc hồi lâu, vô vàn tình tự không rõ xoẹt qua mắt KID, cuối cùng về lại một mảnh tĩnh mịch, đột nhiên Shinichi liền hối hận khi bắt hắn phải nhớ lại loại chuyện này, "KID--"

Cùng lúc đó KID khép mắt, cả người lùi lại dựa hẳn vào lưng ghế, thình lình bật cười một tiếng, đồng xu 5 yên lần nữa xuất hiện, linh hoạt lăn qua lăn lại giữa các ngón tay, hắn thấp giọng nói, "Thật có lỗi, tôi lại làm mọi việc trở nên trầm trọng quá phải không?"

"Anh có quyền làm thế." Shinichi vội lắc đầu, buông ra hơi thở nãy giờ vô thức nín chặt trong cổ họng, "Không muốn nhắc tới cũng không sao. Tôi không có ý làm anh khó chịu đâu."

Sắc mặt KID hơi dịu đi, bàn tay gác sau ghế lơ đãng nghịch nghịch tóc cậu, "À, quả thật tôi đối đãi nghiêm túc với rất nhiều việc, nhưng nếu cứ chìm đắm vào mấy thứ cảm xúc nặng nề đó mãi, chẳng phải rất phí công vô ích sao?"

Nghe thật giống tác phong của KID! Shinichi mỉm cười, cũng không đẩy tay hắn ra, "Tôi không có ý tọc mạch hay chất vấn anh đâu. Chỉ là bọn chúng... đám người đã biến tôi thành ra thế này, cũng thuộc một Tổ Chức. Tôi tự hỏi liệu Tokyo này có đủ rộng lớn để chứa chấp cùng lúc 2 tổ chức tội phạm khổng lồ mà lại không xảy ra xung đột lợi ích?"

-----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net