Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

16

Chương 2: Đóa hoa mẫu đơn nở rộ giữa ngày thu (9)

***
Ba tiếng sau, trăng tròn sáng rực trên nền trời đêm.

"Đêm nay trời trong vắt không một gợn mây." Sera đánh giá, đưa mắt nhìn đồng hồ. "Tiết trời đẹp đấy chứ."

"Công nhận." Shinichi tán thành. Khách khứa đều đã đến đông đủ, vài nhà tài phiệt người mang hơi rượu còn đòi mở bàn đánh cược xem siêu trộm KID sẽ mất bao lâu để lấy được viên ngọc. Cành cây ngay trên đầu họ đứng đậu một chú bồ câu trắng khá là quen mắt, chắc KID đã thu hết mấy lời tâng bốc đó vào tai và cười hả hê trong bụng lắm đây.

Ngược lại ông già Suzuki vẻ mặt vô cùng đắc ý, tay vuốt cằm cười lớn, "Tối nay ta nhất định tóm gọn tên trộm láo toét đó!"

Nói mới nhớ, từ nửa tiếng trở lại đây Shinichi không thấy bóng dáng KID đâu cả. Mà, cũng chẳng sao, nãy giờ Shinichi đi cùng Sera kiểm tra hệ thống camera cảnh giới xung quanh, để phán đoán đường tẩu thoát của KID. Theo như cậu biết thì KID vẫn ở cạnh Nakamori Aoko, và có lẽ hắn ta sẽ giữ nguyên vị trí đấy đến gần cuối bữa tiệc.

"Là thám tử nói câu này có chút kỳ quái. Bất kể cảnh sát hô hào muốn bắt KID đến đâu, thì cũng không thể phủ nhận là ai nấy đều rất háo hức trông chờ màn trình diễn ảo thuật của KID... À, phải nói là vụ trộm mới đúng." Sera ngồi xổm xuống, quệt vết đất còn mới trải dải hình vòng tròn quanh bệ kính.

Chắc đây chính là chiếc lồng cảm ứng tân tiến nhất, có khả năng kích điện gây tê liệt và giam cầm bất cứ kẻ nào mon men gần chiếc bệ, thành quả ngài cố vấn thừa tiền đằng kia đầu tư lắp đặt. Đáng tiếc nó còn quá chậm so với tốc độ phản ứng của KID, Shinichi lắc đầu, không nói ra điều này lúc ông Suzuki khoe khoang tính năng của nó.

"Bởi vì không cần thấy thi thể khắp nơi, đúng chứ?" Shinichi đáp, nhân lúc chiếc lồng chưa kích hoạt tiến lại gần chiếc bệ quan sát mục tiêu KID nhắm đến lần này.

Đến cả cái người bị ai đó năm lần bảy lượt mắng xéo 'không biết thưởng thức nghệ thuật' như cậu, cũng phải thừa nhận vẻ đẹp hiếm có của chiếc trâm Trái Tim Quý Phi này.

Nổi bật nhất là viên bảo thạch chính giữa, được cắt gọt tinh tế thành một đóa hoa mẫu đơn nhiều cánh diễm lệ, dưới ánh đèn tỏa ra hào quang hồng nhạt rực rỡ, phía dưới đính vài hạt sapphire lấp lánh bao quanh, gắn liền với thân trâm bằng đồng, nhìn kỹ có thể thấy đường nét họa tiết hoa lá nhỏ xíu khắc tỉ mỉ trên đó. Thử tưởng tưởng chiếc trâm này từng cài lên mái tóc dài đen nhánh thiếu nữ, mặc trên người bộ hòa phục juunihitoe trang trọng ngồi ngóng chờ bên thềm gác vàng son thời đó, quả thật là một kiệt tác nghệ thuật đáng chiêm ngưỡng.

Hoàn toàn thỏa mãn mớ mỹ học linh tinh gì đó của tên trộm thích ra dáng nghệ sĩ kia, hèn gì lần này hắn tích cực đến vậy, còn chủ động gửi thư khiêu chiến!

"Em nghĩ sao về cái tên mới chuyển đến đang theo đuổi Ran?" Sera thình lình hỏi, Shinichi bất giác siết đồng xu trong túi, định nói gì đó cho qua chuyện, đột nhiên bắt gặp vẻ mặt Sera thâm ý nhìn cậu, cứ như trông đợi một câu trả lời nào khác. Cậu nhíu mày.

Nhiều lúc cậu thắc mắc trong đầu Sera biết được bao nhiêu. Cậu đã hỏi Sera, liệu họ từng gặp nhau trước đây bao giờ chưa, nhưng toàn bị đánh trống lảng. Đơn giản là Sera đem đến cảm giác thân quen nào đó, đặc biệt chiếc răng khểnh lộ ra mỗi khi cậu ấy cười.

Nói không chừng cậu lại phức tạp hóa vấn đề. Có thể trường hợp Sera cũng giống như cô Jodie, thừa nhận năng lực của cậu, không để ý ngoại hình một đứa trẻ mà đối xử tôn trọng cậu ngang hàng.

Không phải cậu ghét kiểu đối xử này. Thoạt đầu cả hai đều khiến cậu không thoải mái, loại thái độ úp úp mở mở này khiến cậu phải nghi ngờ cẩn trọng không thôi. Bởi vì trước giờ cậu phải luôn sống trong nỗi lo sợ thân phận bị vạch trần, lo sợ Tổ Chức tìm đến, hủy hoại cuộc sống bình yên của những người thân xung quanh cậu.

Nhưng thỉnh thoảng, cậu có cảm giác Sera biết cậu là Shinichi. Tỷ như lúc này, cái cách Sera dùng Ran thăm dò phản ứng của cậu thật khó chịu, cứ như có con nhện lăm le bò trên da.

"Cũng bình thường, lần cuối em gặp anh ta là trước khi anh ta rời Nhật Bản cách đây 2 năm." Shinichi vòng qua chiếc bệ, đi thêm vài bước tới khu trà thất cũ tối om ở ngay phía sau. Hành lang gỗ bám bụi, bốn gian phòng trống trơn lót chiếu tatami ngăn cách nhau bằng lớp cửa giấy đẩy mỏng manh. Ông Suzuki có nói chỗ này được xây từ thời Edo, sở dĩ không phá dở đi bởi vì trên vách tường còn lưu giữ vài bức họa cổ có giá trị lịch sử. "Con người anh ta cũng không tệ, thật lòng thích chị Ran."

"Em ghen tỵ hả?" Sera nhếch miệng trêu cợt, nghiêng người nhìn kỹ bức họa trên vách tường ở gian phòng rộng nhất.

Hình vẽ cảnh vách đá bên bờ biển, vài nét mực đen uốn lượn phía dưới như sương mù bao phủ mặt nước.

Sương mù... Mây...

Trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng, Shinichi cúi xuống, tiến gần quan sát kỹ hơn, nhận thấy một khe hở rất mảnh giữa phần giao giới bức họa và mặt chiếu tatami, bị lớp mực đen che khuất khó ai để ý.

"Sao chị lại nghĩ thế?" Shinichi lơ đãng đáp lại, một bên đưa mắt kiểm tra thử xem chân tường chỗ khác có giống vậy không, tất cả đều liền mạch không kẻ hở. Khóe miệng khẽ cong lên, bất chợt tự hỏi tên KID đó làm sao phát hiện ra được chỗ này nhỉ?

"Thì Sonoko vẫn hay đem chuyện em có tình cảm với Ran ra kể mà." Lửa giận cháy âm ỉ, Shinichi khắc chế cảm xúc, không muốn giận cá chém thớt với Sera. Làm vậy thật thiếu lý trí và không công bằng cho cậu ấy, khi mà Sera không hề hay biết gì về việc cậu đã vuột mất Ran, chỉ là vô ý sát muối vào vết thương sâu hoắc chưa có thời gian chữa lành của cậu.

"Chị Ran đã là người trưởng thành rồi." Shinichi hít một hơi, lòng bàn tay niết chặt đồng xu, "Còn em chỉ 8 tuổi, có ghen tỵ hay không thì thay đổi được gì chứ? Cách biệt 10 năm vẫn nằm sừng sững đó thôi."

"À, cũng phải ha." Sera gãi cổ, áy náy nói, "Xin lỗi Conan, chị không có ý khiến em khó chịu đâu, chị chỉ đùa thôi. Đôi khi thật dễ quên mất em còn là trẻ con."

"Em biết mà." Ngẩng đầu nhìn trời, Shinichi cười yếu ớt lặp lại, "Đôi khi thật dễ quên mất mình vẫn chỉ là một đứa trẻ." Shinichi thở ra, Sera vỗ vỗ đầu cậu, "Chẳng ai thèm tin lời trẻ con nói cả, cho dù nhiều lần chứng minh năng lực bản thân đến đâu."

"Chị lại thấy cảnh sát rất coi trọng Đội Thám Tử Nhí các em đấy chứ." Sera dẫn trước rời khỏi khu trà thất cũ, cả hai cùng về lại khuôn viên bữa tiệc. Gió thu lạnh cuốn lá phong bay xào xạc dưới chân, tiếng nói cười trò chuyện ngày càng gần, "Đáng ra trung sĩ Takagi phải trao tặng bằng khen và huy hiệu cảnh sát cho mấy em mới phải."

"Đấy là bây giờ thôi." Shinichi nói, "Lòng tin ấy phải dùng 2 năm chứng minh bằng hành động để đánh đổi. Hồi trước các cậu ấy chỉ toàn tự ý làm việc thôi, chẳng sợ trời sợ đất gì cả." Nghĩ tới đám bạn nhỏ của mình Shinichi bất giác mỉm cười. Ba đứa trẻ đó, những người bạn trải qua biết bao hoạn nạn cùng cậu, chúng thật ngây ngô, liều lĩnh nhưng cũng vô cùng quả cảm, tin vào cậu hết lòng.

"Xem em kìa, giờ thì tỏ ra già dặn như bà nội chị ấy. Đừng bày vẻ mặt lão thành đó, trông chẳng đáng yêu chút nào." Shinichi mặt không đổi sắc liếc Sera, cậu ấy cười cười vỗ vai cậu, "Chị không hề xem nhẹ em đâu." Giọng Sera tràn ngập chân thành, "Đặc biệt khi một mình em thay Mori giải quyết rất nhiều vụ án khó, lại không hề nhận chút công lao về mình."

"Chị nói gì---Em không--"

"Chị biết, là em." Sera nói, "Không cần phủ nhận, chị chắc em làm vậy là có lý do riêng. Chỉ cần là thám tử thật thụ, nhìn qua đều sẽ biết em tài giỏi hơn ông ta nhiều."

Nhìn nét mặt tin chắc của Sera, biện minh chỉ tạo thêm nhiều lỗ hổng, Shinichi chỉ nhún vai không đáp. Mà trông Sera có vẻ cũng không trông đợi câu trả lời gì từ cậu, dồn hết sự chú ý vào bệ kính.

"Thật ra, không khi nào hợp hơn đêm nay đâu, một đêm hoàn hảo dành riêng cho vụ trộm của hắn." Ngẩng mặt nhìn trời, Shinichi điềm nhiên nói.

"Hoàn hảo?"

"Chị Sera, chị có biết tại sao bây giờ rất khó thấy một ngôi sao nào, dù bầu trời quang đãng không gợn mây?"

"Eh?" Sera nhìn lên, "Đúng thế thật. Chỉ thấy mỗi mặt trăng sáng tỏ thôi."

"Trái Đất nằm bên trong vùng đĩa xoắn ốc thuộc dải Ngân Hà." Shinichi đá đá mũi giày, khóe miệng cười nhạt, "Dựa theo quỹ đạo hiện giờ những chòm sao sáng nhất đều nằm ngoài tầm nhìn. Hơn nữa vào thời điểm trăng tròn sáng rực như vậy, đương nhiên mọi sự chú ý đều dồn hết vào nó."

"Thế có liên quan gì đến KID?" Sera gãi đầu khó hiểu.

"KID, trong bộ trang phục trắng muốt bắt mắt đó, hắn chính là mặt trăng." Shinichi vân vê đồng xu trên tay, "Vào một đêm không sao thế này, ở một nơi thoáng đãng ngoài trời, không có lối thoát hay cửa ra vào cụ thể cần canh chừng, xung quanh không nhà cao tầng, chỉ có đội cảnh vệ phân tán khắp nơi mà hắn không muốn gây tổn hại. Như vậy biện pháp tốt nhất hắn sẽ làm, là hấp dẫn toàn bộ sự chú ý lên người mình." Rồi âm thầm giở trò trong bóng tối, Shinichi nhếch miệng, "Còn hệ thống đèn pha ngài Suzuki hao tổn tâm tư lắp đặt ngược lại trở thành sân khấu hoàn hảo cho hắn."

"Hiểu rồi." Sera sờ cằm, "Ông ấy phô trương kiểu này, chẳng khác gì nhét sẵn chìa vào ổ khóa vàng, chỉ thiếu nước treo tấm biển 'Hãy trộm đi' trước bệ kính mà thôi."

"Chính xác." Shinichi xem đồng hồ, "Còn 5 phút nữa."

Shinichi nhìn quanh, không thấy bóng dáng KID hay Nakamori Aoko đâu cả. Một bóng người khả nghi đứng gần khu trà thất cũ, mặc áo khoác đen dài, đội mũ đè thấp. Từ khoảng cách này cậu không thể thấy rõ mặt, là trợ lý của KID?

Nghĩ xong Shinichi đưa mắt nhìn lên mấy dấu vết kỳ lạ ở các nhánh cây tầng thấp, trong đầu lướt qua gần 50 giả thiết KID có thể sẽ tận dụng chúng như thế nào, nhưng rồi cũng lần lượt loại trừ gần hết, bởi vì KID sẽ không tái diễn cùng một thủ thuật trước mặt Shinichi.

"Hình như có thứ gì đó dính trên chiếc bệ." Sera nói, "Cả dưới nền đá nữa."

Shinichi cúi xuống, dùng khăn tay quệt lớp chất lỏng trong suốt, "Mùi này... là sáp ong?"

"Hắn ta cần sáp ong làm gì?" Sera lẩm bẩm.

Shinichi cũng không nghĩ ra, vừa định nói với Sera vài giả thiết của mình. Thình lình ánh đèn lập lòe rồi vụt tắt, vài giây sau liền sáng trở lại.

"Ba!"

"Hai!"

Tiếng đám đông reo hò cổ vũ ngoài kia ngày mỗi to, cảnh vệ đã có chuẩn bị sẵn lập tức dựng thành một bức tường người vững chắc, chú ý giữ một khoảng cách an toàn không gây kích động chiếc lồng, ngăn cách khu vực bên trong.

"Một!"

Giữa tiếng hò hét ầm ĩ đôi tai nhạy bén của Shinichi bắt được tiếng kim loại lách cách lần lượt vang lên.

Âm thanh này, là móc sắt của KID? Nhưng quanh đây làm gì có chỗ nào đủ cao để bám víu trụ lực, cả diều lượn của hắn cũng trở nên vô dụng. Dù không nhìn thấy nhưng Shinichi đoán nó có liên quan đến vết tích kỳ lạ trên nhánh cây hồi nãy, "Anh đang âm mưu gì đây, KID?"

"SHOWTIME!"

Tiếng nói từ micro bé xíu gài dưới lớp cỏ vang lên, cùng lúc đó Shinichi chứng kiến một cảnh tượng hết sức khó tin.

Bầu trời đêm bung ra một trận mưa hoa, hàng trăm hàng ngàn đóa mẫu đơn rơi xuống ào ạt vào chính giữa khuôn viên, liên tục không dứt. Đám đông xung quanh trầm trồ reo hò, Shinichi cùng Sera đồng loạt nhìn lên nhánh cây lúc nãy.

"Vừa rồi ánh đèn bị chớp tắt lập lòe là do..." Sera khó khăn mở miệng, Shinichi đưa tay che mắt, có chút choáng ngợp trước bão hoa sắc hồng này.

"Hắn ta khởi động cánh quạt công suất lớn, gây quá tải nguồn điện." Shinichi nói, "Giữa tiết trời lộng gió thu thế này, quả thật bom khói không mấy hữu dụng, nhưng sao lại là hoa--" Nói đến đây chợt khựng lại, bắt lấy cánh hoa dưới đất đưa đến gần chóp mũi.

"Chúng có mùi... Sáp ong?" Sera làm theo, ngạc nhiên hô.

Không hay rồi! Shinichi thở mạnh, lập tức quay sang ông Suzuki hét to, "Đám hoa đó có lẫn sáp ong!" Ông già khó hiểu nhìn lại cậu, Shinichi bổ sung, "Chúng rất dễ bén lửa!"

"Ah!" Nói đến đó ông Suzuki mới giật tỉnh người, gấp rút lôi bộ đàm ra quát lớn, "Tắt! Tắt chiếc lồng điện ngay!" Giọng nói ông tràn đầy cáu tiết, "Nếu tiếp tục để vậy sẽ gây ra hỏa hoạn mất."

Shinichi có thể tưởng tượng ra nét mặt sừng sộ đầy cay cú của ông Suzuki hiện giờ. Thanh tra Nakamori cũng không tốt đẹp hơn gì, bị đám hoa lẫn cùng sáp ong dính chặt bước chân, đến cả việc di chuyển cũng trở nên khó khăn, chỉ còn nước gào thét vào điện đàm, huy động bên ngoài siết chặt cảnh giới, không cho phép bất cứ người nào được đặt chân ra khỏi phạm vi này.

Còn cái kẻ gây ra hết đống tai bay vạ gió này rất biết chọn thời điểm xuất hiện. Giữa cơn mưa hoa ngớt dần, một bóng trắng lóe lên giữa màn đêm, KID từ đâu vững vàng đáp xuống chiếc bệ, đèn pha mọi hướng chiếu thẳng vào người hắn, trên chóp mũ trắng còn vương vài cánh hoa.

"Chào buổi tối, ngài cố vấn Suzuki thân mến." KID nhếch miệng, ra dáng thân sĩ đặt tay cúi chào, tiếng hò hét xung quanh theo đó cao thêm tám thước, ánh đèn flash chớp nháy liên tục, "Cảm tạ ngài đã tắt chiếc lồng đáng ghét đó thay tôi."

"Cứ đợi đó, lần này ngươi sẽ không trốn thoát được đâu!" Suzuki hét lớn, gạt cánh hoa bay tứ tung khỏi mặt, bất chấp đám hoa cản chân ráng lết về phía KID.

"Thật đáng tiếc cho một viên bảo ngọc sắc xuân diễm lệ, bị ngài Suzuki thiếu hiểu biết đây đem ra trưng bày giữa đêm thu heo hút thế này." KID lắc lắc đầu ngón tay, ra vẻ tiếc hận như thật, Shinichi bật cười, "Nhưng không sao, từ tận đáy lòng của một nghệ sĩ tôn sùng cái đẹp, tôi rất vui lòng giúp ngài thay đổi không khí cho phù hợp rồi đấy."

Nói xong hắn cười to, Shinichi thấy một tia sáng đỏ khả nghi vụt qua. Đó cũng thuộc một phần sắp đặt của KID sao?

Đám hoa mẫu đơn được treo lơ lửng trên tầng cây cao, bởi một tấm lưới ngụy trang khó thấy nào đó. Dấu vết kỳ lạ cậu để ý phía dưới tán cây tầng thấp có lẽ là vết móc sắt hắn sử dụng để treo tấm lưới vô hình.

Sau đó hắn dùng nhiều cánh quạt hình dáng nhỏ gọn lại có công suất cực lớn để tụ hợp đám hoa này tới, có thể hắn còn thiết kế thêm hệ thống gió xoay chiều khiến đám hoa chỉ tuần hoàn lui tới tại khu vực này, còn kèm cả sáp ong...

Nghĩa là hắn đã tính toán trước vụ chiếc lồng điện cảm ứng, như vậy sẽ không có bảo vệ nào đứng sát chiếc lồng, lợi dụng khuôn viên ngoài trời lộng gió ít ai chú ý đến cánh quạt âm thầm hoạt động, cả tấm lưới vô hình cùng lượng hoa khổng lồ bay tứ tung cản trở tầm mắt và bước chân...

Một kế hoạch quái đản, chỉ có cái kẻ mang đầu óc lập dị không kém như KID mới nghĩ ra được. Giờ thì cậu đã hiểu hết mật thư của hắn.

KID phá khóa xong từ lúc nào, đưa viên ngọc lên dưới ánh trăng, "Một trái tim thiếu nữ tươi đẹp hao mòn trong cung cấm lạnh lẽo, sao tôi có thể đành lòng hững hờ." Ánh mắt KID châm chọc liếc ông Suzuki, ngữ điệu du dương như đang đọc thơ, "Hoặc là nói, phụ nữ có mấy ai đành lòng hững hờ với tôi đây?" Hắn cười nửa miệng, đội ngũ đông đảo fans đứng ngoài hú hét chấn động cả màng nhĩ, dư sức lấn át tiếng gào thét phân công chặn đường của thanh tra Nakamori.

"Rốt cuộc mớ quái quỷ này là gì đây?" Thanh tra Nakamori bực tức gạt đống hoa bám dính cánh tay, quay sang hỏi Shinichi, "Thứ này còn khó chịu hơn cả bom khói!"

"Là cái hắn gọi mùa xuân giữa ngày thu." Nãy giờ xem diễn Shinichi bình thản đáp, không hề cố công di chuyển vô ích.

Biển hoa dày đến ngang đầu gối cậu, tầm nửa bắp chân dưới của ngài thanh tra, trải dài trong phạm vi quanh chiếc bệ 20 m, nơi ánh đèn pha đồng loạt chiếu vào làm tăng nhiệt độ, gây tan chảy sáp ong đủ làm chậm bước chân cảnh vệ cố tiến lại gần. Nhặt một đóa lên tay, cánh hoa mềm và rất tươi, trong đầu Shinichi chợt nảy ra vô vị tự hỏi, KID kiếm đâu ra số lượng khổng lồ hoa mẫu đơn này ngay giữa tháng Mười?

"Tôi xin nhận lấy cái này thay phần thưởng đêm nay nhé." KID một tay tung chiếc trâm lên cao, đột nhiên nó biến mất khỏi tầm mắt. Quả nhiên lắm chiêu trò thật, Shinichi bất đắc dĩ nghĩ, KID hướng cậu nháy mắt thâm ý một cái, trước khi đè mũ cúi chào, "Vậy, tôi xin cáo từ trướ--"

"Đoàng!"

Tiếng súng nổ cắt đứt lời nói kế tiếp, toàn bộ quan khách sững sờ, một khắc sau đám đông kinh hãi thét lên.

Chưa kịp phản ứng Shinichi tức khắc bị Sera đẩy ngã xuống đất, đồng thời lấy cơ thể che lấy cậu. Giữa biển hoa bay mù mịt, tầm nhìn bị bả vai Sera hạn chế, trực giác thôi thúc Shinichi quay đầu về một hướng, cả người cứng đờ.

Thân hình KID thoáng lảo đảo rồi khuỵu xuống, hai mắt Shinichi trợn to ngỡ ngàng, tứ chi lại như rối gỗ giật dây, vụng về tự mình giãy dụa khỏi Sera.

"Kẻ nào?" Tiếng gầm giận dữ thanh tra Nakamori xuyên thấu qua tai, "Tên khốn kiếp nào dám nổ súng bắn Kaitou KID?"

Giữa tiếng la hét hoảng loạn, KID từ từ chống một tay, gắng gượng giữ thăng bằng, kéo vạt áo choàng phất lên, theo sau là bom sáng lóa mắt. Vừa nhìn lại không thấy bóng dáng hắn đâu!

Với vết thương đó hắn không thể nào đi xa được! Shinichi mau chóng định thần lại, nhớ tới tuyến đường tẩu thoát cậu phát hiện hồi nãy.

"Mau tìm kẻ nổ súng ngay!" Nakamori ra lệnh, Shinichi dời đường nhìn khỏi chiếc bệ sang Sera, thời gian nãy giờ đã đủ cho cậu ấy đã xác định được hướng bắn, lập tức vùng lên đuổi theo tên sát thủ. Ở khoảng cách này Shinichi chỉ mơ hồ thấy được hình dáng hắn ta, đàn ông to cao toàn thân đồ đen, vẻ mặt nhăn nhó cáu tiết quay người bỏ chạy.

Hi vọng Sera bắt được hắn! Ở khoảng cách này đồng hồ gây mê hoàn toàn vô dụng, chưa kể đến đám hoa dày cản đường khó thể nhấc chân, với thân hình thấp bé và thể lực hạn chế này của cậu đuổi theo kịp Sera hay không đã là một vấn đề, huống chi là tên sát thủ.

Vóc người khá cao lớn, khuôn mặt tầm thường cùng bộ râu mép đen dày quái dị, Shinichi ra sức ghi nhớ vài đặc trưng của tên sát thủ vào đầu.

Nhớ lại bóng dáng lung lay sắp đổ của KID, hồi tưởng cơn đau quằn quại khi viên đạn xuyên qua người cậu lúc trước*, Shinichi cắn răng, để mặc tên sát thủ cho Sera và Nakamori xử lý, lập tức xoay người đi tìm KID.

(*) Conan tập 25

Nhích từng bước thoát khỏi biển hoa, Shinichi liền chạy tới khu trà thất cũ, mặc kệ đám hoa dính trên giày rải rác khắp hành lang, bước chân lướt nhanh qua sàn gỗ ọm ẹp, đích đến của cậu là vách tường lớn nhất vẽ vách đá phủ sương.

Câu cuối trong mật thư KID đã ghi "Tan biến vào mây" không phải để ẩn dụ cái chết Genji trong mạch truyện hay hàm nghĩa cao siêu nào khác, mà là gợi ý cho cậu về vị trí lối vào hắn sẽ dùng để tẩu thoát khỏi đây, chỉ là không ngờ lại mang đến điềm rủi thế này.

Nếu cậu phán đoán không sai dưới lớp chiếu tatami phải có một mật đạo thông ra ngoài. Shinichi sờ tay theo khe hở cực mảnh cậu phát hiện hồi nãy, đẩy qua một bên. Một lối đi tối om hiện ra, bật đèn pin đồng hồ trên tay, sắc mặt Shinichi trầm trọng khi thấy vết máu đỏ nhỏ giọt thành đường, không chút chần chừ đuổi theo.

Con đường ngầm không quá dài, dẫn tới sân sau của Vườn Bảo Tồn, từ đây cậu vẫn thấp thoáng nghe được tiếng hô hoán đằng xa.

KID thở dồn dập, hai mắt nhắm nghiền, dựa lưng vào thân cây phong, bước chân Shinichi vô tình giẫm lên một nhánh cây nhỏ, kêu răng rắc. KID giật phắc, cơ thể căng thẳng, thấy người đến chỉ là Shinichi liền giãn ra, nở nụ cười yếu ớt.

Sắc mặt KID tái nhợt, dưới ánh trăng mờ ảo càng y hệt một bóng ma, tay hắn đè chặt miệng vết thương bên hông, máu loang ra nhuốm đỏ găng tay trắng, tâm tình bất an của cậu thoáng chốc trầm trọng thêm.

"Ah, Meitantei, có vẻ như lời cậu nói linh nghiệm thật rồi. Tôi, bất cẩn đến nỗi... không mang áo chống đạn..." Khóe miệng KID dính máu, là do nôn hay hắn đã cắn lưỡi để tỉnh táo tức thời qua cơn shock chấn thương? "Tôi cứ nghĩ mọi thứ sẽ xong xuôi hết trước khi bị lọt vào tầm ngắm."

"Giờ không phải lúc nói chuyện này!" Shinichi quát, trong đầu lướt qua hàng loạt kiến thức sơ cứu, "Trợ lý của anh có biết xử lý vết thương do đạn bắn không?"

"Không rõ nữa, tôi chưa từng bị trúng đạn bao giờ." Lông mày KID nhíu chặt, Shinichi mau chóng nghĩ cách, liền rút điện thoại ra bấm số tiến sĩ Agasa, cố không để giọng KID yếu ớt "Meitantei?" làm phân tâm.

"Yên nào, tôi đang gọi viện trợ." Shinichi dứt khoát đè hắn lại, Agasa vừa bắt máy cậu lập tức nói, "Tiến sĩ, cháu cần bác lái xe gấp tới Vườn Bảo Tồn Beika ngay lập tức. Trải khăn tắm ở băng ghế sau, đem theo tấm chăn đen trong tủ trên lầu cùng hộp dụng cụ ngay cạnh đó."

"Cậu đang làm gì thế?" KID đưa tay ngăn, "Tôi sẽ không sao đâu, chỉ cần đợ--" Nói đến đây KID chao đảo, cả người thoát lực tựa vào thân cây, Shinichi bắt hắn lại, mau chóng kéo lớp áo choàng ra che phủ sau lưng.

Không thể để máu hắn lưu lại trên cây. Phải xóa sạch chứng cứ.

Phải bảo vệ hắn, không được để ai phát hiện ra thân phận thật của hắn.

Đến đây Shinichi bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ.

Được lắm, cậu, một thám tử lại đang bao che cho một tên tội phạm.

Thế nhưng, đây là KID. Và cậu luôn tạo ngoại lệ cho KID, không phải sao?

"Shinichi, cháu sao vậy?" Giọng tiến sĩ Agasa hoảng loạn, gần như hét toáng vào ống nghe, "Cháu bị thương ư?" Shinichi có thể nghe tiếng Haibara khẩn trương nói gì đó bên cạnh.

"Không phải cháu." Shinichi trấn an, "Một... người bạn, người đó không thể đến bệnh viện."

"Được rồi." Tiến sĩ Agasa nói, "Bác sẽ tới đó ngay trong 10 phút. Địa điểm gặp nhau ở đâu?"

"Trên đường." Shinichi nói, "Nhân lúc đám đông còn hỗn loạn tụi cháu sẽ băng qua rừng cây tới bãi đỗ xe bên cạnh nhà kính, nơi thường đậu khá nhiều xe tải vận chuyển rau quả. Chắc bác biết đường lái vào đó chứ? Giờ chỉ mới nửa đêm, ắt hẳn phải còn hai ba chiếc xe ở đó, cháu sẽ ẩn nấp đằng sau chúng, bác hãy đậu xe vào khe giữa hai chiếc xa cổng nhất. Phải nhanh lên, trước khi cảnh sát kịp bình ổn đám đông rồi mở rộng phạm vi tìm kiếm." Shinichi cúp máy.

"Rồi, chúng ta sẽ đi về đâu đây?" KID cắn chặt răng, đứng thẳng người dậy, dù Shinichi từng trải nghiệm vết thương đạn bắn đau điếng như nát nửa người, vẻ mặt hắn lúc này lại không hề đổi sắc, chỉ có nhịp thở hỗn loạn chứng tỏ hắn mới là người bị thương.

"Không tống tôi vào tù à?" Khóe môi KID nhuốm máu cười cười, "Dù gì chúng ta cũng đang giữa vụ trộm mà, làm thế không trái luật chơi đâu."

"Tôi còn cần người biết tiếng Pháp." Shinichi xoay đầu, từ chối nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn lúc này. Bởi vì cậu biết, người đằng sau chiếc kính một mắt kia, thật sự là ai. Kuroba Kaito. Học sinh trung học. Một ảo thuật gia. Bị bắn trọng thương. "Anh còn đi được không?"

"Thú thật với cậu, chắc không đi được xa." Giọng KID có chút ảm đảm khó thể nhận ra. Giá mà ở đây có đủ ánh sáng để cậu xem xét miệng vết thương của KID, hay chí ít biết được tổn thương cơ quan nào cũng được. Cậu biết kiến thức cơ bản: không để KID uống nước, che kín miệng vết thương hạn chế tối đa vi khuẩn xâm nhập, bằng không KID sẽ chết bởi mất máu hoặc nhiễm trùng.

Lúc ấy cậu cầm cự được bao lâu trước khi mất ý thức? Tầm 20 phút, nhưng đó là có Genta cõng cậu. KID là người trưởng thành, giờ phải tự chống chịu sức nặng của bản thân để di chuyển, dù không thấy rõ nhưng cậu đoán viên đạn đâm sát vùng bụng hơn so với cậu... Khỉ thật, Shinichi vò đầu, cậu không phải bác sĩ, không thể tính toán chính xác loại chuyện này được.

"Chúng ta không cần đi xa." Shinichi nói, "Lẻn qua cổng sau rồi băng qua đường là tới nơi rồi. Tiến sĩ sẽ đón chúng ta ở đó."

"Sau đó thì sao?" KID hỏi, nhận thấy ánh mắt bực tức Shinichi lườm hắn, thức thời giơ tay đầu hàng, "Rồi rồi, cậu nói gì tôi nghe nấy, được chưa? Tôi sẽ ráng không ngất giữa đường."

"Ngoan ngoãn thế ngay từ đầu có phải tốt hơn không." Shinichi lầm bầm, "Bám theo tôi."

Cậu dẫn KID băng qua rừng phong, ánh trăng sáng rọi chiếu xuống từng tán lá đỏ rực, cả hai hướng tới cổng phía sau vườn. Cánh cổng tròn này cậu cùng Ran hồi nhỏ thám hiểm phát hiện ra, lối đi hẹp và thấp chỉ vừa cho con nít đi lọt, thậm chí ít ai còn biết nó tồn tại.

KID cúi người chui qua, hít một ngụm khí lạnh, Shinichi luống cuống quay lại hỏi, "Anh sao thế?"

"Hình như vài bộ phận trong người tôi chạy trật nhịp hay sao ấy." KID bâng quơ trả lời.

Nghe chẳng tốt lành gì cả! Shinichi nói, "Cố lên, gần tới nơi rồi. Băng qua đoạn đường này chúng ta sẽ nấp đằng sau chiếc xe tải chở hàng màu trắng đằng kia, như vậy bộ đồ trắng bắt mắt của anh sẽ không quá lộ rõ."

"Cuối cùng cũng thoát! Tôi có nên mừng vì mình không mất máu tới chết trong khu rừng tối om kia không? Chết thầm lặng kiểu đó chẳng hợp gu thẩm mỹ của tôi chút nào đâu." Thấy không khí hơi căng thẳng KID nhún vai nói đùa vài câu, không ngờ Shinichi phản ứng dữ dội hơn hắn tưởng, quay mặt quát lớn.

"Im ngay! Tôi chứng kiến quá đủ người chết trước mặt tôi rồi. Anh định biến mình thành một trong số đó sao?" Trấn định nãy giờ kiềm chế thoáng chốc vỡ òa, nắm tay Shinichi rung lên, ký ức đen tối xa xôi đồng loạt ùa về.

Cơ thể vô hồn hàng chục lỗ máu của Irish* bảo vệ cậu dưới cơn mưa đạn súng máy của Chianti, máu tươi lênh láng vấy khắp người.

(*)Detective Conan Movie 13

Đêm đó đứng một mình trong phòng tắm, nhìn dải máu khô trôi theo dòng nước, lại không thể nào rửa sạch tâm tình trầm trọng của cậu lúc đó. Chưa bao giờ cái chết gần kề cậu đến vậy.

Nếu, nếu như KID có mệnh hệ gì...

KID cúi đầu trầm mặc. Hiếm khi thấy hắn suy sụp đến vậy cơn giận Shinichi đột nhiên tắt ngúm, "Không sao đâu. Mọi chuyện, rồi sẽ ổn thôi." Shinichi thì thào, thay vì nói an ủi KID nghe càng giống như tự trấn an chính mình.

"Hi vọng thế." KID thì thầm, "Đừng nhìn mấy màn biểu diễn của tôi có vẻ nguy hiểm thế thôi, chứ thật ra đều được tính toán chi ly đảm bảo an toàn hết cả đấy." Nghĩ ngợi một lúc hắn bổ sung, "Không như cậu nghĩ đâu, tôi không hề có ý định tìm chết, đặc biệt khi chưa giải quyết xong đống hỗn độn mình bày ra."

Tiến triển êm đẹp hơn Shinichi tưởng, đoạn đường phía sau vắng ngắt không bóng người, hai người họ thuận lợi đến được địa điểm ẩn nấp theo như kế hoạch mà không bị ai chú ý.

Xoay đầu nhìn lại khu vực trung tâm hồi nãy, đống trực thăng ông Suzuki vung tay huy động bay vù vù khắp bầu trời, ánh đèn dò tìm chiếu xuống mặt đất rọi sáng cả một khu vực. Chắc ông ấy đang truy lùng tên sát thủ, hoặc là siêu trộm KID lừng lẫy đang bị thương.

Shinichi thở phào một hơi, thầm may mắn mình đã hành động kịp lúc. Trong lúc chờ bác Agasa cậu quay sang hỏi KID, "Chính xác là anh bị bắn trúng chỗ nào?"

"Chắc chưa trúng nội tạng, nếu không thì tôi đã chẳng thể lết chân nổi. Có thể chỉ mới sượt qua, nhưng viên đạn vẫn còn kẹt lại trong người. Vấn đề ở đây là mất máu quá nhiều, giờ đầu tôi thấy hơi ong ong rồi."

"Vậy có thể là do shock chấn thương thay vì mất máu." Shinichi đáp, "May mà nhà tôi ở ngay gần đây, anh sẽ không có chuyện gì đâu."

"Bộ cậu tính đem một tên trộm về văn phòng thám tử thật hả?"

"Cũng biết tự nhận thức ghê ha." Shinichi dụi mắt, "Không phải nhà Conan, là nhà tôi, biệt thự Kudo, ở đó anh sẽ an toàn hơn." Cậu nhếch miệng, "Mà tôi thấy người có chấp niệm với nhà tù là anh mới đúng. Bộ anh muốn tôi còng tay anh lại đến thế sao, KID?"

"Ai biết, Meitantei, tưởng tượng tới cảnh cậu cầm còng tay bạc cóng lắc lắc trước mắt tôi, quả thật là mỹ cảnh hấp dẫn khó thể chối từ mà." KID tặng cậu nụ cười tinh quái, một tay đè miệng vết thương, tay kia tung hứng chiếc trâm Trái Tim Quý Phi, "A, nghĩ lại hình dáng cậu bây giờ chưa đủ lớn để nói câu đó nhỉ, thôi đổi tình huống khác đi. Cần giáo viên nhắc nhở sai phạm của cậu khi để Trái Tim Quý Phi lọt vào tay một đứa trẻ* ngỗ nghịch như tôi không?"

(*) KID trong tiếng Anh nghĩa là đứa trẻ

"Bị bắn trọng thương mà anh vẫn còn hưng trí phun ra mấy câu vô sỉ đó sao?" Biết KID đang cố chọc cậu vui nhưng nhìn dáng vẻ lung lay sắp đổ của hắn lúc này khiến Shinichi không cười nổi. Giá mà cậu ở hình dạng cũ, như vậy có thể thay hắn gánh vác một phần sức nặng...

Gạt đống ảo tưởng vô bổ ra sau đầu, Shinichi đưa tay, đặt chồng lên bàn tay run rẩy che miệng vết thương của KID, một mặt duy trì áp lực ổn định để cầm máu, ánh mắt không tiếng động trấn an hắn.

'Có tôi ở đây, nhất định sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu.'

KID mở to mắt nhìn cậu, Shinichi mất tự nhiên quay đầu, "Nghệch mặt thế làm gì, có thời gian thì gọi điện báo tin cho trợ lý của anh đi, giờ này chắc họ cũng đang sốt ruột lắm."

"Lúc nãy tôi nhắn qua máy truyền tin rồi, trên đường đi tới đây." KID nói, "Ban đầu tôi định nhờ ông ấy chở về, có điều nhà tôi... cách đây khá xa, lái xe về đến nơi cũng phải mất hơn 30 phút, đấy là chưa tính trường hợp sự cố tắc đường hay kẹt xe." Hơi thở hắn hổn hển, "Trong người tôi có gắn máy phát tín hiệu, thế nên cậu định dẫn tôi tới đâu ông ấy đều sẽ biết." Câu cuối hắn nói bằng giọng áy náy, Shinichi lắc đầu, trái tim chùng xuống khi cảm nhận dòng máu đỏ ấm nóng lan ra kẽ tay cậu.

"Không sao, tôi... tin tưởng anh, địa chỉ nhà tôi cũng không phải bí mật quan trọng gì." Shinichi cẩn thận quan sát sắc mặt KID, "Tôi còn biết anh đang sống ở Ekoda, cô bạn thân của anh đeo móc điện thoại hình huy hiệu trường Ekoda, truy xét địa chỉ nhà thanh tra Nakamori còn đơn giản hơn."

"Hơn nữa giờ cậu đã biết tên thật của tôi, mấy thông tin lặt vặt ấy đâu thể làm khó cậu được nhỉ." KID ho khụ khụ, khóe môi nhuốm đỏ một đường, "Xin lỗi Meitantei, hình như tôi đoán sai về vụ không tổn thương nội tạng rồi thì phải."

"Khỉ thật!" Ngay khi Shinichi sắp bị bức điên, chiếc Beetle màu vàng thân quen của bác tiến sĩ xuất hiện, cùng lúc chuông điện thoại Conan reo lên.

----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net