Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

03

Dịch Dương Thiên Tỉ đã hỏi các đàn anh mà hắn quen lịch học chuyên ngành của Vương Tuấn Khải, may mắn là có một môn có liên quan đến chuyên ngành của hắn. Lén lén vào lớp thì không nên biểu hiện giống một tên có mưu đồ bất chính được.

Vương Tuấn Khải đã trở thành bạn tình cố định của hắn, nhưng tần suất gặp mặt thì cách năm ngày mới gặp mặt một lần. Hắn không biết là trong năm ngày này Vương Tuấn Khải có làm với người nào khác nữa hay không, nên hắn nhất định phải nắm được thời gian biểu của Vương Tuấn Khải.

Bước đầu tiên, phải có giao đãi tốt với bạn cùng phòng với Vương Tuấn Khải, có vậy thì mọi chuyện mới thành công được!

Dịch Dương Thiên Tỉ là người đầu tiên tới phòng học, ba phút sau mới có một người bước vào lớp, sau khi nhìn thấy hắn thì lập tức đi lùi ra cửa phòng, ngước mắt lên xem đây có đúng là phòng học của mình không. Hình như cậu đàn em này đâu có học chung lớp với bọn họ đúng không nhỉ?!?

"Học trưởng, em có bài tập liên quan đến môn này nên tới đây dự thính ạ!"

Vị học trưởng nọ vỗ vỗ vai hắn, "Không ngờ cậu em cũng chịu khó quá nhỉ, cậu nhất định sẽ đóng góp một vai trò vô cùng quan trọng trong sự phát triển của đất nước trong tương lai đó!"

Dịch Dương Thiên Tỉ giả vờ cười cười, hắn làm gì có mục tiêu lớn như thế, chỉ cần cưa được Vương Tuấn Khải là hắn đã thỏa mãn lắm rồi.

Dần dần, sinh viên cũng lục tục tới lớp, nhưng mà ai ai bước vào cũng đều nhìn về phía hắn một cái cả, còn có nhiều người nhận ra hắn là Dịch Dương Thiên Tỉ nữa chứ.

"Nhìn trúng vị học tỷ nào ở lớp này rồi à?" Một vị học trưởng ngồi bên cạnh hắn quay qua trêu chọc.

Dịch dương Thiên Tỉ mắt thấy tiết học sắp bắt đầu rồi mà hắn vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Vương Tuấn Khải đâu cả, nên hắn không để ý lắm tới câu hỏi của người bên cạnh. Cho rằng người kia hỏi hắn có phải là Dịch Dương Thiên Tỉ của khoa nhân văn không, hắn thuận miệng trả lời "Dạ" một tiếng.

Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, thầy giáo bước vào lớp với một gương mặt tươi cười và tràn đầy năng lượng.

Vương Tuấn Khải vẫn chưa tới, Dịch Dương Thiên Tỉ còn nghĩ là tên này sẽ không bỏ một tiết học nào chứ!

Năm phút chuyển tiết, Dịch Dương Thiên Tỉ bị người phía sau chọc chọc vào lưng: "Ngoài cửa có người tìm cậu kìa!"

Dịch Dương Thiên Tỉ bước ra cửa, thì thấy Vương Tuấn Khải mặt lạnh đứng ngay cửa, kéo hắn tới một gian phòng ở nhà vệ sinh nam, lưng bị áp sát vào cánh cửa, sau đó Vương Tuấn Khải mạnh mẽ hôn xuống, hôn đến khi cả hai thiếu dưỡng khí mới ngưng lại.

Đột nhiên hai người nghe thấy tiếng bước chân, Dịch Dương Thiên Tỉ cố gắng chịu đựng tư thế chim nhỏ nép vào người của Vương Tuấn Khải để mình không phát ra âm thanh, năm phút sau, người vừa bước vào cũng đi ra khỏi nhà vệ sinh.

"Em thật sự là một người đào hoa nha~" Vương Tuấn Khải bóp cằm Dịch Dương Thiên Tỉ, nói với hắn: "Lại thêm một người nữa rồi?"

"Hả?"

"Đang hỏi em còn thích người nào nữa không đó!"

Miệng hỏi, tay bóp cằm người phía dưới, nhưng y vẫn bóp rất nhẹ, nâng cằm hắn lên. Tin tức từ phía bạn cùng phòng khiến y thật sự muốn làm chết Dịch Dương Thiên Tỉ. Hắn còn dám thích người khác?

"Đau..."

Nỗi đau đớn trong trái tim lập tức lan rộng ra toàn thân, nước mắt lưng tròng nhìn Vương Tuấn Khải:

"Học trưởng..."

Vương Tuấn Khải không chịu nổi dáng vẻ vừa làm nũng vừa gọi y là 'học trưởng' của Dịch Dương Thiên Tỉ, y buông cái tay đang bóp cằm người trước mặt ra, lửa giận cũng được dập tắt theo luôn.

"Em không có thích người khác."

"Đó là do em tự nói ra, đừng có nói dối!"

Lý Thi Thi đã đe dọa Vương Tuấn Khải rằng, nếu y không giúp cô ta theo đuổi Cố Hạo, cô ta nhất định sẽ đáp ứng lời tỏ tình của Dịch Dương Thiên Tỉ, sau đó để cho Vương Tuấn Khải khóc chết!

Cách đây một đoạn thời gian, bạn cùng phòng của Dịch Dương Thiên Tỉ nói với y là Dịch dương Thiên Tỉ vừa tải app "Hẹn một đêm" về điện thoại và muốn ước pháo. Nếu đêm đó hắn không giữ được lý trí thì Dịch dương Thiên Tỉ đã phải nằm trên giường cả tuần rồi!

Vương Tuấn Khải yêu Dịch Dương Thiên Tỉ từ cái nhìn đầu tiên, y làm sao mà không biết là người này khó theo đuổi.

"Thật sự không có mà!" Dịch Dương Thiên Tỉ cảm thấy mình thật sự rất ủy khuất, Vương Tuấn Khải đã không đến lớp rồi thì thôi đi, bây giờ y còn hiểu lầm hắn thích người khác nữa chứ, cái gì mà lại thích người khác chứ???

"Em chỉ từng thích Lý Thi Thi, và..."

"Và ai nữa?" Vương Tuấn Khải lạnh lùng hỏi lại.

"Anh."

Dịch Dương Thiên Tỉ nói xong thì cúi đầu xuống đất. Thôi xong rồi, khẳng định là Vương Tuấn Khải sẽ cười nhạo hắn đến chết mất! Sao lại hắn ngu ngốc đến nỗi đi tỏ tình với tình địch của mình vậy trời!

Vương Tuấn Khải im lặng một hồi, Dịch Dương Thiên Tỉ còn đang nghĩ là y nhất định sẽ xem đây là một câu chuyện cười, nhưng khi hắn ngước mặt nhìn lên thì thấy ý cười trong ánh mắt của Vương Tuấn Khải.

Cười cái beep á, thôi bỏ đi, thích cười thì cứ cười cho đã đi! Hắn mới không thèm để ý đâu!

"Thích anh?"

Vương Tuấn Khải ôm người mình ngày nhớ đêm mong vào trong lòng, hỏi lại: "Thích anh thật à?"

Dịch Dương Thiên Tỉ quay đầu sang hướng khác, chầm chậm nói:

"Anh nghe cẩn thận cho em! Em chỉ nói một lần thôi!"

"Em thích anh. Ngay từ lần đầu tiên anh làm em thì em đã thích anh rồi! Có thể là anh không tin, thậm chí em còn không tin nổi bản thân mình. Mười hai tiếng đồng hồ trước em còn tỏ tình với Lý Thi Thi, nhưng mà em thật sự thích anh!"

"Anh rất dịu dàng, mỗi một nụ hôn của anh đều làm em nghẹt thở như chìm trong biển sâu. Nhưng em lại không dám buông tay anh ra, vì em sợ giây tiếp theo anh sẽ nổi giận với em."

"Vương Tuấn Khải, em thích anh. Đúng vậy, tình địch của anh thích anh!"

Vương Tuấn Khải xoay mặt Dịch Dương Thiên Tỉ lại đối diện với mình thì thấy trên mặt của Dịch Dương Thiên Tỉ toàn là nước mắt. Vương Tuấn Khải hôn lên từng giọt, từng giọt nước mắt trên mặt của Dịch Dương Thiên Tỉ.

"Anh lại hôn tôi làm gì?" Dịch Dương Thiên Tỉ càng nói, nước mắt rơi càng nhiều.

"Tôi mẹ nó thích anh mà anh còn muốn hôn tôi!"

"Anh không những muốn hôn em, mà anh còn muốn 'làm' em nữa!"

Vương Tuấn Khải ôm Dịch Dương Thiên Tỉ ngồi lên nắp bồn cầu, sau đó tuột quần hắn xuống.

"Đừng, sẽ có người vào đây đó!"

"Yên tâm đi, còn hai mươi phút nữa mới hết tiết lận." Vương Tuấn Khải liếc nhìn đồng hồ trên tay mình, ước tính thời gian.

"Anh chịu không nổi nữa rồi!"

"Còn nữa, ai cmn là tình địch của em? Vừa gặp em ở tiệc mừng tân sinh viên anh đã thích em rồi! Chỉ thích mỗi mình em thôi!"

"Thích em... Chỉ thích mình em... Mình em thôi..."

Dịch Dương Thiên Tỉ cảm thấy nhân sinh thật vi diệu...

Còn chuyện xảy ra tiếp theo, mọi người tự tưởng tượng nhé!!!

Bái bai~~~~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net