04
Một tuần sau...
"Yo~ Đây không phải là tiểu học đệ lần trước tới dự thính hay sao?"
Đám bạn cùng lớp của Vương Tuấn Khải nhìn thấy bên cạnh y có một tiểu học đệ, nhìn kỹ thì nhận ra tiểu học đệ này tuần trước có đến dự thính lớp mình.
"Chào học trưởng." Dịch Dương Thiên Tỉ ngoan ngoãn chào một câu với người vừa nói chuyện.
Vị học trưởng nọ đưa tay lên, ý muốn muốn xoa đầu tiểu học đệ ngoan ngoãn bên cạnh bạn mình, thế nhưng lại chạm phải ánh mắt cực kỳ uy hiếp của Vương Tuấn Khải, trong chớp mắt trong đầu chỉ còn suy nghĩ về bài tập...
"Sau này đừng gọi người khác là 'học trưởng' nữa!" Vương Tuấn Khải liếc mắt cảnh cáo Dịch Dương Thiên Tỉ.
Dịch Dương Thiên Tỉ nằm dài trên bàn, nghiêng mặt sang nhìn Vương Tuấn Khải và nhỏ giọng thì thầm bên tai y: "Học trưởng~"
Máu nóng của Vương Tuấn Khải sôi trào khắp cơ thể, Dịch Dương Thiên Tỉ gọi loạn hai chữ 'học trưởng' từ đầu lớp đến cuối lớp, và cuối cùng hắn trực tiếp ghé vào tai Vương Tuấn Khải thì thầm cho y nghe như thế này đây...
Chết tiệt! Mang Dịch Dương Thiên Tỉ tới lớp là một sai lầm lớn nhất từ trước đến nay của y!
"Đừng đùa nữa! Nếu không đêm nay em biết tay anh!"
Vương Tuấn Khải luồn tay vào trong áo len của Dịch Dương Thiên Tỉ, len lén nhéo eo hắn một cái.
Dịch Dương Thiên Tỉ đã sớm nghe quen mấy lời uy hiếp của Vương Tuấn Khải rồi, dù hắn đùa thế nào thì kết quả cũng chỉ có một. Còn kết quả là gì thì mọi người cũng biết rồi đó~
Nhân lúc không có ai, Dịch Dương Thiên Tỉ gối đầu xuống đùi của Vương Tuấn Khải, hôn lên chỗ nào đó của Vương Tuấn Khải, sau đó nhanh chóng ngồi thẳng dậy, quay mặt sang "an ủi":
"Đừng làm loạn nhé~ Học trưởng sẽ không chịu nổi đâu~"
Mấy lời này rõ ràng là nói với bộ vị nào đó dưới thân của Vương Tuấn Khải.
Vương Tuấn Khải đứng dậy, "Đi theo anh!" một tiếng, Dịch Dương Thiên Tỉ nắm lấy tay y và giả vờ hỏi: "Học trưởng, anh đi đâu thế?"
"Nhà vệ sinh."
"Em đi với!"
Dịch Dương Thiên Tỉ cũng đứng dậy và đi theo Vương Tuấn Khải, giống như một cái đuôi nhỏ theo sau vậy.
Vương Tuấn Khải không đi tới nhà vệ sinh mà đi tới một căn phòng lưu trữ đồ đạc, mạnh mẽ ấn người vào tường hôn đến nghẹt thở.
"Dạo này anh đối xử tốt với em quá rồi phải không? Muốn chơi một trò chơi khác không?"
"Trò chơi nào vậy? Học trưởng~"
"Em có tin là anh làm em ba ngày không ra khỏi giường được không?"
Dịch Dương Thiên Tỉ vừa nghe xong mấy chữ cuối cùng cũng cảm thấy có một chút sợ hãi, nhưng hắn rất nhanh lại hôn lên môi Vương Tuấn Khải:
"Nhưng mà một khắc học trưởng cũng không thể không có cái đuôi nhỏ nha~ Nếu như cái đuôi nhỏ của học trưởng không rời khỏi giường được thì học trưởng cũng không thể đem cái đuôi nhỏ của mình theo rồi~"
"Cái đuôi nhỏ!"
Vương Tuấn Khải bị biệt danh 'Cái đuôi nhỏ' chọc cho buồn cười.
Dịch Dương Thiên Tỉ tựa cả cơ thể của mình lên thân Vương Tuấn Khải, hôn loạn xạ trên mặt hắn:
"Đúng nha~ Em là cái đuôi nhỏ của học trưởng nha~ Học trưởng không được rời xa đuôi nhỏ đâu đó!"
"Dịch Dương Thiên Tỉ! Em thật sự thiếu thao mà!"
(Thao: dduj; em thật thiếu thao = em muốn bị dduj)
Sự thật chứng minh, Vương Tuấn Khải là một người nói được làm được. Ba ngày sau Dịch Dương Thiên Tỉ mới xuống được giường.
THE END.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net