Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 01

A/N: Hermione và Draco đã lập một giao ước nhỏ.

                                                                                 ***

Đêm đã xuống. Bầu trời đen điểm vài vì sao lấp lánh giăng mắc trên tấm rèm kết từ những cành dương liễu. Mặc cho những gì Hermione đã nói, cô cũng có giới hạn của bản thân mình. Bốn giờ đồng hồ trong thư viện đủ để đốt cháy bộ não của cô và tất cả những gì cô cần chỉ là một giấc ngủ ngon ngay lập tức. Cánh tay cô giờ chẳng khác nào một sợi mì nhũn khi phải cầm chồng sách giáo khoa nặng nề về phòng ngủ.

Bất chợt, cô nghe thấy một tiếng nức nở não nề vang vọng từ ngoài hành lang, lúc xa lúc gần.

Đó thực sự là những tiếng thổn thức. Tiếng khóc sẽ không đủ lớn để cả một hành lang cách xa có thể nghe thấy. Và nó cũng sẽ không nghe có vẻ thảm hại đến vậy. Cô có thể cảm nhận được cả những giọt nước mắt đang dần vụn vỡ ra dưới hơi thở hổn hển cùng tiếng nấc nhè nhẹ như tiếng trẻ con. Hermione cho rằng đó là Neville.

"Malfoy?" Cái tên trượt khỏi môi trường cô mà chẳng cần lấy một chút suy nghĩ. Cô ngay lập tức cảm thấy hối hận vì đã thốt lên bất cứ điều gì, hay thậm chí chỉ là từng đi về phía Đại sảnh đường sau khi nhìn thấy bộ mặt của cậu con trai đối diện.

Trong một khoảnh khắc trước đó, cậu trông thật giống một đứa nhóc. Tất cả những cuộc nói chuyện quan trọng luôn mang đến cho Draco Malfoy một cảm giác vượt trội so với những người xung quanh, mặc dù người ta có thể ghét cay ghét đắng đến mức nào. Hermione đã luôn so sánh điều đó giống như cậu bé nổi tiếng ở trường học muggle, được tất cả các nữ sinh theo đuổi, và theo nguyên tắc, cô đã cố gắng ghét nhưng...cậu ấy chỉ là...rất hấp dẫn! 'Không phải Malfoy hấp dẫn...chỉ là không thể phủ nhận...Ugh...thôi thì...sao cũng được.'

Cậu thanh niên với đôi má đỏ lựng ban nãy đã ngay lập tức biến mất như một thứ phép màu nào đó khi nghe đã thấy tên mình được thốt lên. Cơ thể Malfoy cứng đơ và hai má trở nên tái nhợt, đôi mắt hốc hác trên gương mặt góc cạnh.

Hermione ngẩn người hồi lâu, hai tay cô như gào lên đau đớn (cô vẫn đang phải cầm những cuốn sách), và chỉ đứng nhìn cậu chăm chăm. Vận dụng toàn bộ những dây thần kinh trong bộ não phi thường của mình, cô thực sự không biết phải làm gì khi đối mặt với một Malfoy dễ tổn thương. Cô biết mình nên tức giận - cô đã đánh cậu ta vì sự cao ngạo ngu ngốc của mình vào ngày hôm đó - nhưng vì một lý do nào đó chẳng thể kể tên, trái tim băng giá lạnh lẽi của cô đang dần tan chảy. Cô cố gắng ngăn những giọt nước mắt rơi xuống trên gò má, nhưng những cảm giác xúc cảm dường như đang trôi tuột ra qua những khe hở ở đầu ngón tay.

"Chà?" Cơn tức giận bùng nổ của Malfoy kéo cô ra khỏi cơn mơ màng của mình. "Biến đi, đồ Máu bùn!"

Trong một thoáng, đôi chân Hermione bắt đầu lê bước rời đi, nhưng sau đó, cô chợt nhớ đến những giọt nước mắt của Malfoy. Chúng khiến những đường nét góc cạnh khắc nghiệt của cậu tựa một chiếc đài phun nước bằng đá cẩm thạch lạnh lùng... Lạy Merlin!  Cô cảm thấy ghét bản thân và những gì mình sắp làm. Cô quay lại đối mặt với Malfoy trong cơn tam bành giận dữ của cậu. "Malfoy, cậu ổn chứ?"

Cậu dường như không biết phải làm gì để giải quyết tình huống khó xử lúc này. Đôi mắt xám lạnh lẽo gần như đen kịt lại trong hốc mắt, và cậu chỉ nhìn chằm chằm vào cô từ nơi hai người cùng đứng. Hermione nhận ra dấu tay mà cô đã để lại trên mặt cậu từ lần trước đó.

"Tôi sẽ nói điều này...thêm...một...lần...nữa" Malfoy nghiêng người về phía trước và dựa vào trên băng ghế của mình, những chiếc móng tay nhợt nhạt cào lên mặt bàn. "Cút.Mẹ.Ra.Ngoài!"

"Cậu có nhận ra rằng mình đã chọn một nơi tuyệt đối công cộng nhất để khiến cuộc khủng hoảng của mình bùng nổ không?"

"Chẳng có cuộc khủng con mẹ nó hoảng nào ở đây cả!"

" Cậu... đại loại là như vậy. Tôi đã nghe thấy từ dưới hành lang."

"Tôi không...CÚT ĐI!"

"Chà, tôi sẽ đi sớm thôi, nếu cậu chịu nói một cách tử tế hơn." Hermione không chắc đó là do cô thích làm cậu khó chịu, hay có lẽ chỉ là cô thực sự quan tâm. Nhưng dù là gì đi chăng nữa, cô cũng đã đi tới và ngồi xuống đối diện với Malfoy.

"Tôi có thể tự đứng dậy ngay bây giờ và biến đi." Cậu gầm gừ.

Hermione nhún vai, cô đặt những cuốn sách giáo khoa của mình xuống lần đầu tiên sau khoảng thời gian nặng nề với những cuốn sách đó. Cô dành một khoảnh khắc để chiêm ngưỡng bầu trời đêm đen tĩnh mịch phía trên kia. Những ánh nến nhảy múa lấp lánh khiến hành lang nơi hai người đang đứng phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ. "Vậy sao cậu không đứng dậy?"

Tay cậu siết chặt lại. "Tôi ghét cậu."

"Tôi cũng ghét cậu."

"Vậy sao cậu lại nói chuyện với tôi?"

Ánh mắt của Hermione chuyển từ trên trần nhà xuống gương mặt cậu. Cơn giận bắt đầu lắng xuống, khiến vẻ mặt của cậu trở nên trống rỗng. Như thể không có sự tức giận của mình, cậu ta chỉ là một cái vỏ bọc vô hồn. Có lẽ, đó chính xác là những gì đang xảy ra. Có lẽ, đó là lý do tại sao cô quyết định ở lại. Có lẽ, không có điều gì trong số đó là sự thật và Hermione chỉ bị mất trí vào đêm hôm đó. Hoặc, có lẽ là không. Nhưng dù có như nào đi chăng nữa, họ đã ngồi như vậy trong suốt một khoảng thời gian dài. Chỉ nhìn chằm chằm vào nhau như thể họ đang nhìn vào một khung cửa sổ xuyên qua thế giới khác. Một trong đó, Hermione không phải là Máu bùn, và Malfoy không phải là con trai của một Tử thần Thực tử.

Cậu chợt lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. "Cậu vốn không hành xử như thế này với Potter và Ginger."

 "Như thế nào cơ?"

"Ngổ ngáo."

Và cô cười. Thực sự là như vậy. Draco Malfoy đã thực sự khiến Hermione Granger bật cười. Cậu nói cô là ngổ ngáo. Đó không phải là từ thường xuất hiện trong từ điển của cậu đâu. 

"Tôi..." Nụ cười của cô chợt tắt lịm và ngước nhìn cậu với ánh mắt dò hỏi. "Tôi xin lỗi vì đánh cậu vào ngày hôm trước."

"Không, cậu không hề như vậy." (Ở đây Draco muốn nói rằng Hermione kiểu không có thành ý xin lỗi ý)

Trán cô nhíu lại và cau mày. Cô đảo mắt, không ngần ngại nhìn thẳng vào mắt cậu con trai trước mặt. "Cậu nghĩ mình là ai để nói với tôi rằng tôi có thật lòng xin lỗi cậu hay không cơ chứ?"

 "Cậu không thật lòng như vậy."

"Tốt thôi. Có lẽ cậu đúng. Tôi không xin lỗi vì đã đánh cậu - cậu đáng bị như vậy - nhưng tôi xin lỗi vì tôi đã làm cậu khóc."

"Cậu không làm tôi khóc."

"Vậy tại sao cậu lại khóc chứ?"

Cậu lắc đầu, mái tóc bạch kim bóng mượt chải chuốt xổ tung ra khác với mọi ngày. "Tôi không khóc."

"Tôi thực sự có thể nhìn thấy những vệt nước mắt trên mặt cậu đấy."

"Không, cậu không thể đâu."

"Mũi cậu đang chảy nước kìa. Trừ khi cậu đột nhiên bị cảm lạnh hoặc cậu đang khóc."

Mọi chuyện thật kỳ lạ, vào cái lúc Hermione cuối cùng cũng thu hết toàn bộ sức lực còn lại để thu xếp vở vở và đi về phòng ngủ, tất cả sự tự tin của cô đã biến mất đi đâu. Cô thấy như toàn bộ cuộc trò chuyện đêm ấy chỉ là một giấc mơ hay chỉ là một trò bịp bợm đáng ngờ nào đó. Mãi cho đến khi nhận được lá thư vào cuối tuần đó, cô thậm chí mới tin rằng đêm đó là sự thật.

Chúng ta không thể là bạn. Kẻ thù tốt. Hẹn gặp lại cậu khi tôi gặp cậu.

-Draco 

PS. Đừng nói với Potter hoặc Thằng Đầu Đỏ, trừ khi cậu muốn tôi rạch mặt cậu ra.

Cô khẽ mỉm cười. Phải rồi, kẻ thù thân thiện. Cô cho rằng mình có thể đồng ý với những điều kiện mà cậu đưa ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net