3.
5.
T1 đang trong kì nghỉ, tức là cả đám được tha hồ ăn chơi xả láng trong tầm hai tuần. Sau vài ngày chơi bời cùng T1—chủ yếu với Minhyeong—Minseok về nhà thăm gia đình. Nó sửa soạn xong xuôi rồi chào tạm biệt cả đội, trở về nhà riêng nơi có mẹ đang đợi trước cổng.
"Minseokie!" mẹ dang rộng vòng tay chào đón nó. Gương mặt mẹ tươi cười rạng rỡ, Minseok cũng tương tự, đáp lại mẹ bằng tiếng cười khanh khách và chạy ào đến sà vào lòng bà. "Ô mồ! Nhớ con ghê đó! Dạo này khỏe không? T1 thì sao?" mẹ hào hứng hỏi thăm, vỗ về lưng nó đầy âu yếm. Nó tách khỏi vòng tay của mẹ, miệng cười toe toét, mừng rơn vì chuyến thăm nhà sau thời gian dài.
"Khỏe lắm mẹ, con cũng nhớ mẹ ghê cơ," nó đáp. Lần cuối nó gặp mẹ là hồi mấy tháng trước rồi, nhưng trông mẹ vẫn chẳng thay đổi tí nào.
"Vô nhà thôi con! Chắc đi đường mệt lắm nhở!"
Mẹ xách hết đống hành lí mặc cho nó cự cãi rồi lùa nó vào. Từ xa nó đã thấy đám chó trong nhà bồn chồn hóng mình về phía sau cánh cửa chính. Minseok lẽo đẽo theo mẹ vô nhà, đá bay đôi giày đang mang rồi xỏ dép vào. Nó cúi người nựng đàn chó đang háo hức hớn hở cào chân mình. "Mai Taesook sẽ ghé qua!" tiếng mẹ vọng lại từ nhà bếp. "Nó bảo chỗ làm cho nghỉ phép vài ngày!"
"Ồ, ok mẹ!" nó đáp trong khi gom đống hành lí để ngay lối ra vào. "Con đem đồ về phòng cất đây!"
Lên cầu thang, nó nhanh chóng gặp lại cánh cửa trắng quen thuộc lúc nào cũng kêu cót két khi mở ra. Bầy chó vẫn đeo bám nó sát rạt, cửa vừa hé đã lủi vào phi thẳng lên giường, làm xáo trộn hết đống chăn mền vốn đang ngăn nắp. Phòng nó được trang trí theo phong cách đáng yêu, với hàng tá thú nhồi bông, hình chụp, cùng áo thi đấu rải rác khắp nơi. Trong góc phòng bên phải là giường ngủ, còn chếch một chút sang trái là dàn máy để stream cùng tủ quần áo. Trên tường ngay cạnh giường treo một dây ảnh polaroid—ảnh chụp nó, bạn bè, chó, và gia đình được đính lên dây bằng mấy chiếc kẹp gỗ.
Việc đầu tiên nó làm là để ba lô xuống dưới chân giường rồi soạn đồ. Nó lôi máy chụp Polaroid cùng vài tấm ảnh mới ra. Trong đó có một tấm của nó và Minhyeong đi chơi ở mall, hai đứa đều đeo kính gọng ngố cùng mấy cái nón kì dị, có tấm nó chộp lén lúc Minhyeong đang hát karaoke ở tòa nhà T1, một tấm khác chụp Minhyeong giơ tay chữ V phía sau một con chó khi hai đứa đi quán café chó, thêm tấm nữa... cũng chụp Minhyeong...
Nó ngây người ngó đống ảnh mới chụp, rà soát một lượt. Toàn hình của Minhyeong không vậy ta?
Mặc dù còn lơ mơ lấn cấn, nó vẫn nhún vai bò lên giường treo ảnh lên.
Đang soạn quần áo giữa chừng thì mẹ gọi ăn tối, vậy nên nó bỏ cái hoodie Cinnamoroll cutoe mua ở trung tâm mua sắm cùng Minhyeong xuống rồi đi xuống lầu, ứa nước miếng trước mùi thơm ngào ngạt của mấy món ruột mẹ nấu. Tiếng bước chân nó hòa cùng tiếng đạp lên sàn của đàn chó, khiến không khí quanh bàn ăn nhộn nhịp hơn. Vẫn cảnh cũ, khăn trải bàn trắng đơn giản phủ lên chiếc bàn tròn. Giữa bàn là nồi canh kimchi, liếc sơ thì Minseok thấy trong đó có mì ramyun ngập trong nước lèo. Ngoài ra còn có hai chén cơm rắc mè đen ở hai bên bàn và một dĩa bắp cải xào thịt heo cạnh nồi canh.
"Cảm ơn mẹ," nó nói trong khi ngồi vào bàn cầm đũa lên, sẵn sàng chén sạch bữa ăn.
"Cảm ơn cái gì, Minseokie! Ăn cho thỏa thích đi," mẹ cũng kéo ghế ngồi xuống. Minseok cười vui vẻ với mẹ và múc vài muỗng canh vào chén. Bụng nó kêu òn ọt khi nghĩ tới đồ ăn nên nó nhanh chóng thồn hết vô miệng, hương vị của mì cùng cơm và kimchi trộn lẫn vào nhau một cách hài hòa.
"Ưmmmm, mẹ đổi công thức hả? Món này có vị khác mọi lần," nó nhồm nhoàm hỏi. "Nhưng vẫn ngon nha."
Mẹ mỉm cười gật đầu, gắp một miếng kimchi lên. "Kimchi của mẹ Minhyeong làm đó!" bà vừa ăn vừa kể. Đang nhai giữa chừng thì mắt mẹ chợt bừng sáng như thể vừa sực nhớ chuyện gì đó. "Ồ! Nhắc Minhyeong mới nhớ, thằng bé dạo này thế nào?"
Minseok nhướn mày khó hiểu, nhưng vẫn trả lời. "Minhyeong vẫn bình thường, sao mẹ hỏi thế?"
"Ơ mẹ phải hỏi thăm bạn trai của con mẹ chứ, nhở?"
Minseok sốc tới mức sặc cơm, luống cuống lấy khăn giấy bịt miệng vì đang ho sặc sụa, nước mắt muốn ứa ra còn mặt thì đỏ lựng. Cả mẹ nữa hả? Mẹ cũng tưởng nó đang cặp với Minhyeong á?
"Aigoo!" mẹ nó thốt lên một tiếng, chuyền cho nó ly nước. "Uống đi nè Minseokie."
Minseok làm theo lời mẹ, đón lấy nốc ừng ực. Nó hít hà một hơi sau khi uống xong, cố gắng ổn định lại nhịp thở.
"Mẹ này? Minhyeong đâu phải bạn—bạn trai con!" nó than thở trong khi quệt đi một giọt nước mắt. "Sao ai cũng tưởng bạn ấy là bạn trai con hết vậy!?"
Mẹ nó nghiêng đầu, hoang mang. "Gì mà không phải bạn trai? Chẳng phải hai đứa cặp với nhau gần nửa năm rồi hả?"
Minseok lắc đầu, chối bay chối biến cái tin đồn này. "Hông mà! Con còn độc thân! Con chả bồ bịch gì hết mà bạn ấy cũng không! Tụi—tụi con chỉ là bạn bè thôi!"
Chắc phải giữ khoảng cách với bạn ấy quá...tới mẹ còn hiểu lầm tụi mình đang hẹn hò, nó thầm nghĩ.
Mẹ nó ậm ừ một cách đầy thấu hiểu rồi bật cười. "Ààààà! Ok mẹ hiểu rồi. Cơ mà Minseokie nè, thằng bé Minhyeong không tệ đâu nha! Mẹ duyệt đó!"
Minseok bĩu môi cau mày, vẻ mặt rõ không vui. "Mẹẹẹẹ, con không hẹn hò với Minhyeong đâu!"
Mẹ cười vào mũi nó trước cái phản ứng này. "Ừ ừ, nhưng nói trước nhé, mẹ luôn sẵn sàng chào đón thằng bé vào gia đình mình!"
"Mẹeeeeeee!"
5.5
Minhyeong về thăm nhà trong kì nghỉ sau khi đi trung tâm mua sắm với Minseok, tậu về nào là quần áo với cả mấy cái nón rồi mấy cái kính ngớ ngẩn. Gia đình chào đón cậu thật nồng hậu, chó cưng thì nhún nhảy quanh chân. Bế Doongie trên tay, cậu vui vẻ về phòng. Căn phòng trông gọn gàng ngăn nắp với khung ảnh gia đình treo đầy tường. Giường cậu kê sát trong góc, dàn máy stream ở ngay kế đó với góc camera quay được toàn cảnh giường ngủ.
Trước hết cậu cẩn thận thả Doongie lên giường rồi soạn đồ trong hành lí, lôi ra chiếc hoodie cậu đã mua cùng Minseok. Cái áo mang đậm phong cách Minseok—màu trắng với hình minh họa nhân vật Sanrio rất đáng yêu, hình như gọi là My Melody hay sao ấy. Minseok đã reo lên đầy thích thú khi thấy nó ở trung tâm, xong rồi níu tay Minhyeong lôi vào trong cửa hàng tươi sáng sơn màu pastel. Khi ấy Minseok đã mua một cái hoodie tương tự in hình... Cinnamoroll? Hay Cinna-gì gì đó, rồi nhảy chân sáo ra khỏi cửa hàng, cực kì thích thú vì món đồ vừa tậu được.
Phòng cậu lúc này hơi lạnh, vậy nên cậu tròng hoodie vào, ngắm mình trong gương một giây trước khi rút điện thoại ra tự sướng một tấm. Cậu gửi hình cho Minseok rồi cất điện thoại đi, tiếp tục soạn đồ. Sau vài tiếng bận rộn và nghỉ ngơi, lướt Instagram với nựng chó, rốt cuộc mẹ cậu cũng gọi với từ nhà bếp kêu ăn tối.
"Ra liền!" cậu đáp lại, tắt màn hình điện thoại trước khi nhét vào túi. "Đi nào Doongie," cậu bồng chó nhỏ thả xuống đất. Đang đi giữa hành lang thì điện thoại có tin báo mới—Minseok vừa rep tin nhắn ban nãy của cậu bằng một bức selfie của bạn cũng mặc cái hoodie kia.
Cả phòng khách tràn ngập hương thơm của món ngon, những đĩa thức ăn gồm cả món chính món phụ được bày ra khắp bàn. Cậu lại gần, kéo ghế ra ngồi xuống trong khi tiếp tục nhắn tin với Minseok, mặt trưng rõ một nụ cười khờ. Cậu bảo Minseok mình phải ăn tối trước khi cất điện thoại đi. Lúc này Minhyeong mới phát hiện các anh chị em ngó mình trân trối.
"Gì thế?"
"Áo hoodie ở đâu ra vậy?" chị cả hỏi, trỏ vào hình nhân vật xinh xắn trên áo. "Hông ngờ em cũng thích Sanrio đó nha."
"À-ừ, mua ở trung tâm thương mại gần trụ sở, cửa hàng sơn màu pastel nhìn cưng lắm. Thể nào chị cũng thích cho coi."
"Em mua đó hả?"
"Không hẳn? Minseokie muốn mua nên..."
Cậu thấy các chị đồng loạt nhìn nhau, như thể cả ba người biết điều gì đó mà cậu không biết.
"Nhìn gì vậy..."
Chị hai ném cho cậu một ánh mắt ranh mãnh. "Nãy giờ em nhắn tin với ẻm đó hả? Minseokie ấy?"
Chị ba cũng nhập hội chị em tinh quái. "Minseokie~?" chị ngâm nga. Minhyeong đơ mặt ngẩn người. Chuyện quái gì đang diễn ra vầy nè?
"Ừ nãy em mới nhắn tin với Minseokie... mọi người sao vậy? Tự dưng nhìn em kì thế?"
"Minhyeong," anh cả lên tiếng, "em biết cả nhà yêu thương và ủng hộ em vô điều kiện mà nhỉ? Không cần biết em yêu ai luôn ấy?"
Minhyeong nhíu mày, nghểnh đầu qua một bên, càng mù mờ hơn.
"Ừ em... hả? Gì cơ? Đang chọc em hở?"
"Minhyeong... nếu em đang hẹn hò với Minseok thì có thể kể cho anh chị mà. Đảm bảo mọi người đều duyệt quyết định của em, có vẻ như thằng bé làm em rất hạnh phúc."
Minhyeong thừ người tại chỗ, mặt ngây ra vì sốc. Hả?
"Hah—anh chị ghẹo em phải không? Mọi người thiệt tình không cho rằng em đang hẹn hò với Minseokie chứ," cậu vừa nhìn mặt cả gia đình một lượt vừa cười lúng túng. "Nhở?"
"Minhyeong, không cần nói dối cả nhà đâu," chị cả an ủi. "Cả nhà chấp nhận con người thật của em mà, với cả, chị nghĩ Minseok là lựa chọn tốt đấy chứ."
Minhyeong chớp mắt, một lần, hai lần, trước khi ngộ ra rằng ồ - gia đình mình đang nói chuyện hoàn toàn nghiêm túc. Cậu ngó sang mẹ, người vừa ngồi vào bàn với vẻ mặt dịu dàng thấu hiểu, rồi sang bố, người vừa xuất hiện ngoài hành lang với vẻ mặt mơ hồ.
"Mọi người, em—em không muốn làm cả nhà thất vọng đâu, nhưng em thật sự không có hẹn hò với Minseokie. Tụi em chỉ là bạn bè thôi. Thiệt, hông hề xạo luôn."
"Aigoo, vậy là uổng công mẹ làm kimchi tặng mẹ Minseok rồi hả? Hai đứa không có gì thì mẹ vẫn tặng thôi, nhưng mà..."
Bố Minhyeong tham gia bàn ăn gia đình, lúng túng đứng ngay sau ghế của mình. "Minhyeong, con đang hẹn hò với Minseok à? Đấy chẳng phải vi phạm quy định chỗ làm sao?"
"Con—Bố! Con không hề bồ bịch gì hết! Sao cả nhà lại tưởng con yêu đương với Minseok vậy?"
"Tức là, hai đứa thật sự không có?" chị ba hỏi dồn. Cậu lắc đầu phủ nhận, miệng cũng nói lời tương tự. "Aww, tiếc thế. Chị ship hai đứa dữ lắm đó!"
Cậu thở dài, vùi mình vào chỗ ngồi, hoàn toàn chẳng biết xử lí tình huống này như thế nào. Chắc phải giữ khoảng cách với Minseokie một chút, cậu nghĩ thầm, chính người nhà còn tưởng tụi mình hẹn hò...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net