4.
6.
Cả đội tập trung tại trụ sở T1 sau vài ngày nghỉ về thăm nhà, bây giờ đã sẵn sàng để phân tích meta mới, tập luyện, cũng như chạy kpi giờ stream. Hiện đang là giờ ăn tối, Minseok đang chuẩn bị ra ngoài khi cửa phòng mở cạch và Minhyeong bước vào. Nó liếc nhìn Minhyeong, sắp mở lời bắt chuyện nhưng chợt khựng lại, lúng túng nhét đồ đạc cùng ví tiền vào ba lô.
"Tớ ra ngoài chút," Minseok báo một tiếng, với tay lấy chiếc áo phao treo trên móc. Minhyeong ngưng xem điện thoại, ngẩng đầu lên vẫy tay chào tạm biệt. Vậy là Minseok đi mất, cửa đóng sập sau lưng. Quãng thời gian đi thang máy xuống tầng trệt thật yên ắng nhàm chán—như thiếu thiếu gì ấy, nhưng Minseok không nghĩ ra được. Hai anh Kwanghee với Hyukkyu vẫn chưa tới, thế nên nó ngồi chờ ở sảnh vài phút, nôn nao nhìn đông ngó tây và quấn mấy ngón tay vào nhau. Nó chợt phát hiện môi mình hơi khô khi nó liếm môi theo thói quen. Nó đút tay vô túi tìm thỏi son dưỡng nhưng không thấy.
Đệt. Bỏ quên mất son dưỡng rồi, nó thầm than vãn, đứng dậy mò lên lầu lấy đồ. Nửa đường ra đến thang máy, khi nó đang nhập tin nhắn cho anh Hyukkyu thì đụng phải Minhyeong.
"Ô—Minseokie. Cậu để quên son dưỡng nè," bạn xòe tay để lộ thỏi son. Trông Minhyeong ngập ngừng như muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc bạn chẳng lên tiếng mà chỉ đứng im tại chỗ.
Minseok đón thỏi son từ tay Minhyeong, mở nắp ra bôi một lớp. "Cảm ơn," nó nói trong khi cất cây son vô túi. Điện thoại khẽ rung; anh Kwanghee tới rồi; vậy nên nó vẫy tay chào và vọt lẹ ra ngoài, thẳng một đường đến xe Kwanghee.
"Nay bồ không ra tiễn à?" Kwanghee nhận xét lúc Minseok vừa lên xe. Hyukkyu thụi một cú ngay sườn ổng nhưng ổng mặc kệ. Minseok bực mình than thở, định bụng xuống xe quay về trụ sở T1 quách cho xong, nhưng suy đi nghĩ lại thì rốt cuộc nó vẫn ngồi yên đó và ném ánh mắt kì thị vào ông anh Kwanghee thông qua kính chiếu hậu. Kwanghee nhướn mày liếc vội ra sau, phân tích biểu cảm của Minseok. "Hai đứa cãi lộn hay gì thế?"
"Đâu có. Chỉ là mẹ tưởng em đang hẹn hò với bạn ấy thôi," nó khoanh tay trước ngực. Nó giận dỗi tựa lưng vào ghế như con nít, mặt mày nhăn nhó quạu quọ.
"Ủa, hông phải hả?" Hyukkyu xoay người đối mặt với Minseok, nhìn thẳng vào mắt nó. Minseok càng phụng phịu tỏ thái độ bất bình.
"Không có mà! Em—em chả biết giải thích sao luôn đó. Em không—không có cặp với bản!"
"Minseokie, có bao giờ em nghiêm túc suy ngẫm về tình cảm em dành cho thằng bé chưa? Anh không phải em nên không rành, nhưng anh nghĩ giữa hai đứa không chỉ có tình bạn đơn thuần thôi đâu."
Minseok nhăn nhó bạo hơn, rõ là không thích chiều hướng cuộc nói chuyện này. "Chưa," nó hậm hực nhả một chữ.
"Thế thì có lẽ em nên làm thử xem? Ví dụ, khi ở bên cạnh thằng bé thì em cảm thấy như thế nào?"
Minseok động não—cảm giác lúc ở bên Minhyeong á?
Minhyeong thật an toàn, là dòng suy nghĩ đầu tiên, được bạn ấy ôm thích lắm, với lại hôm nay còn nhớ đem son dưỡng cho mình nữa. Bạn ấy khiến tim mình mềm nhũn chẳng rõ lí do.
"Em hông biết. Bạn ấy... mang lại cảm giác an toàn cho em?" Minseok gượng gạo miêu tả rồi nhún vai cúi đầu, căng thẳng vò mấy ngón tay vào nhau. "Ôm bạn ấy cũng thích lắm," nó lí nhí chèn thêm.
Hyukkyu quay sang nhìn Kwanghee đầy thấu hiểu trước khi quay lại đối diện Minseok. "Minseokie, liệu em có từng nghĩ tới việc bản thân thích thằng bé chưa? Trên mức bạn bè."
Mỏ Minseok dẩu ra, cả người như lún sâu hơn vào ghế ngồi. Nó chưa hề nghĩ qua thật, cơ mà nó chắc chắn 99% rằng mình không thích Minhyeong trên mức bạn bè—chẳng có hành động nào chứng minh điều đó cả.
"Em chả biết nữa... làm—làm sao biết mình thích người khác?"
Hyukkyu trầm ngâm trong giây lát, còn Kwanghee thừa dịp chọt vô vài ba câu trình bày ý kiến. "Kiểu, lúc mày lại gần thằng bé thì tim đập nhanh hơn í? Đỏ mặt này nọ, hay tưởng tượng cảnh hai đứa đi hẹn hò xong rồi ôm ấp hun hít coi sao? Hoặc tính tới viễn cảnh ở bên nhau trong tương lai xa hơn?"
Minseok ngồi ngay ngắn lại, thả hồn bay xa, trôi đến nơi có Minhyeong. Tim nó chẳng hề lỗi nhịp khi ở bên bạn, nó cũng dám chắc là mình không đỏ mặt—đúng hơn thì nó có trải nghiệm hoàn toàn trái ngược. Ở cùng Minhyeong, nó cảm thấy bình yên, vui vẻ, mãn nguyện.
Cơ mà nó tưởng tượng nổi mấy cái viễn cảnh với Minhyeong mà anh Kwanghee vừa vẽ ra không ta? Hai đứa vốn đã ôm ấp thân mật nhau suốt ngày rồi, và về cơ bản thì hai đứa đúng là có hẹn đi chơi thật, nhưng tính chất cuộc hẹn vẫn hoàn toàn platonic thôi. Hơn nữa nó không định rời xa Minhyeong trong tương lai—dù gì tụi nó cũng là bot duo số một thế giới mà. Còn chuyện hôn nhau... hôn nhau thì...
Minseok đỏ mặt, lại tự thu nhỏ mình trên ghế, mặt mày nóng lên, tai cũng ửng đỏ nốt. Có lẽ Minhyeong sẽ hôn rất giỏi.
"Ngộ ra chưa?" Hyukkyu hỏi khi thấy phản ứng của Minseok. Xe lúc này đã dừng hẳn, đang đậu trong bãi đậu xe nhưng vẫn chưa tắt máy vì còn chạy máy sưởi. Kwanghee quay về phía sau nhìn nó, mấy chữ "anh mày đã bảo mà" ghi rõ trên mặt.
"Em hiểu nguyên nhân mọi người tưởng hai đứa cặp bồ chưa?"
Minseok rụt rè gật đầu, bình tĩnh được một chút thì hai mắt bất ngờ mở to.
"Khoan. Giờ em phải làm gì đây?"
Kwanghee bó tay thằng em, vừa than ngắn thở dài vừa tự véo sống mũi mình. "Hẹn hò thiệt chứ còn gì nữa?"
Minseok lắc đầu nguầy nguậy, chối bay chối biến gợi ý này. "Bạn ấy đâu có thích em theo hướng đó! Chỉ thích em như bạn bè bình thường thôi!"
Hai người Hyukkyu và Kwanghee đồng loạt nhìn nó như nhìn một thằng đần.
6.5
Ngày hôm sau khi trở về từ kì nghỉ, Minhyeong chẳng có kế hoạch nào cụ thể.
Cậu đang ngồi ngẩn ngơ trong căn tin, suy tính coi hôm này nên làm gì—cậu đã quá quen với việc Minseok kéo mình đi làm đủ thứ chuyện khác nhau nên không biết làm gì một mình nữa. Cậu thở dài, khều món trứng chiên trong dĩa, rồi bất chợt bị ai đó đánh mạnh một cái ngay sau đầu. Cậu quay phắt lại, hóa ra là thằng Hyeonjoon với vẻ mặt tươi cười tí tởn. "Sao trông ỉu xìu thế mậy?"
Minhyeong nhún vai quay lại dĩa trứng trong khi Hyunjoon ngồi xuống cạnh cậu. "Nay chán quá chưa biết làm gì," cậu gắp một miếng trứng lên bỏ vô miệng. Hyunjoon nghe vậy nhíu mày khó hiểu, đầu nghểnh sang một bên.
"Minseok vẫn chưa lôi mày đi kiếm chuyện chơi à?"
"Chưa. Bữa nay có mình tao thôi."
"Đi trung tâm mua sắm với tao hông? Đang tính mua áo mới, vai tao lại rộng ra nữa rồi."
"Gớm," Minhyeong nhận xét, "cơ mà ok, đi thì đi."
Ăn sáng xong xuôi, hai đứa bắt taxi tới trung tâm mua sắm, Hyunjoon đi thẳng một mạch tới tiệm bán streetwear. Cửa hàng trang trí đậm phong cách 'streetwear' với mấy cái bảng hiệu neon trang trí treo trên trần có chữ "hip" cùng poster các nghệ sĩ K-hop dán đầy tường. Hyunjoon tiến tới dãy bán áo trong khi Minhyeong bị thu hút bởi hàng tá những phụ kiện nào là vòng tay vòng cổ mà cậu nghĩ chắc Minseok sẽ thích. Cậu cầm một chiếc vòng tay lên xem vì tò mò không biết những vật trang trí đính trên đó là gì. Trông xinh xắn đó chứ—chiếc vòng có những hạt bẹt xen kẽ mặt trang trí hình hoa và dâu tây.
Minseokie thích mê cái này cho coi, cậu nghĩ.
"Chào cậu! Mua quà tặng bạn gái hả?" nhân viên cửa hàng bắt chuyện với Minhyeong, tiếng gọi kéo cậu về thực tại. Cậu lúng túng bật cười, gãi gãi đầu.
"Ơ ừm—không hẳn? Em định mua tặng bạn thôi," cậu mân mê cái vòng trong tay rồi chìa mặt dâu tây cho chị nhân viên. "Bạn ấy thích mấy món dễ thương thế này lắm."
Ánh mắt chị sáng ngời, nụ cười nở trên môi, hóa thành một vẻ mặt tinh tường. "À à~ chị biết rồi! Quà cưa cẩm người ta chứ gì?"
"A! Không phải! Tụi em là bạn bình thường thôi!" cậu lắc đầu.
Chị nhân viên nhướn mày cười ẩn ý. "Ok~" chị xuôi theo, "quà tặng bạn. Em có muốn mua món này không?"
Minhyeong nhìn chằm chằm chiếc vòng. Đáng ra cậu đang cố tình tránh né Minseok vì lí do này nọ lọ chai, nhưng cậu có thể đem ra tặng bạn sau khi bạn bè người thân xung quanh từ bỏ cái tư tưởng rằng hai đứa là một đôi.
"Dạ, em mua luôn," cậu đáp. Chị ấy gật đầu dẫn cậu lại quầy tính tiền. Khi cậu vừa định quẹt thẻ thì Hyunjoon bay lại gần kẹp cổ cậu rồi thảy luôn mấy cái áo muốn mua lên quầy.
"Mấy cái này nữa chị ơi!" nó hứng khởi kêu, mặt dày hơn cái mo cau. Minhyeong đảo mắt thở dài nhưng vẫn trả luôn phần thằng bạn.
"Thôi được, nhưng mày bao ăn nhá."
"Chốt kèo," Hyunjoon đồng ý trong khi nhân viên thu ngân quét mã mấy món của nó. Tia thấy chiếc vòng tay, nó ném cho cậu một ánh mắt đầy ẩn ý. "Cho Minseok hả?"
"Ừ, tao nghĩ bạn ấy sẽ thích."
Hyunjoon ậm ừ đáp, nhìn cậu như thể nó biết bí mật gì đó mà giấu Minhyeong. Minhyeong nhìn nó kì thị dù vẫn trả tiền đầy đủ đồ của hai đứa rồi nhét hết vào giỏ. Cậu lựa cái vòng tay ra, cất riêng vào túi quần để tặng Minseok sau.
Cả hai cảm ơn nhân viên cửa hàng trước khi rời đi, chuyển mục tiêu tiếp theo sang khu food court vì ban nãy đã hứa hẹn uống trà sữa với ăn vặt. Trên đường đi, Minhyeong lại tia thấy thêm một cửa hàng sáng sủa màu pastel đúng gu Minseok. Chỗ cửa kính trưng bày đang đặt một con Cinnamon-gì-đó bằng bông thật to, đảm bảo Minseok mê tít cho xem. Cậu bước chậm lại vì bị cửa hàng thu hút trong khi Hyunjoon vẫn tiếp tục đi bình thường cho đến lúc nó phát hiện Minhyeong lề mề đằng sau.
"Định mua gì nữa hả?" nó hỏi, di chuyển ánh mắt đến nơi Minhyeong đang dòm ngó, rồi tỏ vẻ kì thị ra mặt trước cái vibe của cửa hàng này. "Định mua gì cho Minseok nữa à?" nó sửa lời.
"Ờ. Thấy con thú bông màu trắng bự chảng kia không?" Minhyeong đáp, chỉ vào cửa kính. "Đảm bảo Minseok thích mê luôn."
Hyunjoon nhướn mày ngờ vực. "Có chắc hai đứa bây vẫn chưa cặp bồ không vậy?"
"Nữa hả mậy?" Minhyeong than thở, "tao đã bảo không rồi mà."
Hyunjoon nhún vai chỉ vào cửa sổ trưng bày. "Tao nói nè... tụi mình đi shopping cho tao nhưng mày vẫn nghĩ tới nó cho được. Giờ có mua không đây?"
Minhyeong nhìn chằm chằm con thú bông rồi thở dài. "Chắc khỏi. Tao đã tự nhủ phải tránh gây hiểu lầm chuyện giữa tụi tao rồi," cậu vừa kể lể vừa đi về hướng food court. "Mày có tin nổi cả nhà tao đều tưởng tụi tao cặp bồ hông?"
Ngay lập tức, Hyunjoon phá lên cười, nghiêng người gác tay lên vai Minhyeong. "Đù má hài vãi chưởng luôn mậy," nói đoạn, nó nhắc. "Ủa mà không phải mới nãy mày mua vòng tay cho nó hả?"
Minhyeong thở dài. "Ờ, tính tặng sau khi mọi người ngừng hiểu lầm. Thôi, đi mua mẹ nó trà sữa coi," cậu lầm bầm.
Food court giờ này khá đông—cửa hàng thức ăn nhanh nào cũng phải xếp hàng, tuy nhiên chỗ ngồi vẫn còn trống nhiều. Minhyeong tiến đến tiệm trà sữa, nghía qua menu treo bên trên một lượt.
"Chào bạn! Mình có thể giúp gì cho bạn?" nhân viên thu ngân đon đả, sẵn sàng nhận order của cậu bất cứ lúc nào.
"Chào, cho mình một phần trà đào với thạch sương sáo và hai phần trà sữa thường..." Minhyeong ngắt ngang—trà đào với thạch sương sáo là món Minseok hay gọi. "À khoan, cho mình hai phần trà sữa thường thôi nhé."
Cậu nhận hóa đơn rồi lại bàn ngồi chờ gọi số. Trong lúc chờ đợi, cậu miên man nghĩ về Minseok, cụ thể hơn là về việc Minseok cứ thường xuyên xuất hiện trong tâm trí cậu mãi.
"Order của Minhyeong ạ?"
"Ồ—mình đây," cậu lên tiếng nhận order. Cậu trở lại bàn chỗ Hyunjoon đang chờ với hai cây churros, đặt nước xuống, sẵn sàng ăn uống thỏa thích. Giữa chừng, Hyunjoon ngẩng đầu khỏi điện thoại và lên tiếng.
"Yah... Minhyeong, tới nước này rồi sao mày còn chưa hẹn hò với Minseok nữa? Chuyện gì tụi bây cũng làm hết rồi còn đâu," nó vừa gặm churros vừa bày tỏ quan điểm. Minhyeong hút một hớp trà sữa, ngập ngừng không biết nói gì.
"Chả biết, ý tao là tao đâu có thích bạn ấy kiểu đó? Hỏi kì vậy mậy, sao tao biết đường trả lời?"
Hyunjoon cười khục khặc, rõ là không chấp nhận đáp án này. "Không thích nó kiểu đó à?" nó chế giễu, đưa hai tay lên làm dấu đóng mở ngoặc kép. "Nói tao nghe coi suốt ngày hôm nay mày nghĩ tới ai hả?"
Minhyeong đầu hàng, bởi vì ờm, chiếu cmn tướng. Kể từ giây phút bước vào trung tâm mua sắm, đầu óc cậu chỉ toàn xoay quanh Minseok. Tới cả order trà sữa mà cũng dính dáng tới Minseok, nhưng cậu có thích Minseok thật không?
Cậu suy nghĩ thật kĩ. Minseok... Minseok xinh xắn đáng yêu dễ thương—khiến Minhyeong chỉ muốn ôm chặt lấy bạn mãi mãi. Ở cùng Minseok làm cậu rất vui vẻ—khiến cậu cười toe toét đến mức ngớ ngẩn, dẫn đến việc cậu thường xuyên thu hút ánh mắt kì thị từ những đồng đội khác. Trái tim cậu lúc nào cũng căng phồng khi ở bên Minseok, ngập tràn những cảm xúc khó định hình và chẳng thể gọi tên.
Có lẽ mình yêu bạn thật rồi...
Cậu quay sang nhìn Hyunjoon với vẻ mặt đầy quyết tâm. "Trước khi về, tụi mình ghé ngang cửa hàng ban nãy đi. Tao muốn mua cho bản con Cinnamon-gì-gì-đó."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net