Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Tóm tắt:
Khi Tsaritsa mời Zhongli đến Snezhnaya, anh đến đó. Việc gặp lại vị quan chấp hành nào đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng Zhongli không nghĩ là theo cách này…

Childe vẫn ở đó nhưng là trong hình dạng một nhóc gà con hung dữ. Khi Tsaritsa yêu cầu Zhongli nghĩ cách đưa Childe trở lại thành người và chăm sóc cho cậu trong thời gian đó, anh chấp nhận.

________

Vào một buổi sáng đẹp trời, vị khách khanh của Vãng Sinh đường nhận được một lá thư.

Cô lái đò nhẹ nhàng đặt lá thư lên bàn làm việc của Zhongli trước khi ra ngoài, đường chủ Hutao đứng ngoài cửa tò mò ngó vào, cô cảm thấy rất hứng thú. Nhìn biểu tượng được đóng dấu trên đó, Zhongli biết rằng chỉ có duy nhất một người sử dụng con dấu tinh xảo như vậy ở Teyvat.

Tsaritsa.

“Bạn anh à?” - Hutao hỏi với ánh mắt tò mò.

Zhongli gật đầu.

“Đó là ký hiệu trên chiếc nhẫn của cô ấy” – Zhongli trả lời ngắn gọn, vị khách khanh nhanh chóng mở lá thư.

“Ok, vậy tôi sẽ để anh một mình.” – Hutao trả lời với một nụ cười toe toét và bỏ đi, có lẽ là lại đi chọc phá cô lái đò hay ai đó khác rồi.

Zhongli cẩn thận xé niêm phong và đọc lá thư.

"Morax", bức thư bắt đầu, Zhongli gần như có thể tưởng tượng ra giọng nói lành lạnh nhưng rất nhẹ nhàng của Tsaritsa khi đọc tên anh.

Nàng viết rất ngắn gọn, sau vài dòng thăm hỏi sức khỏe, kể về tình hình gần đây và bày tỏ lòng biết ơn về những lời khuyên về trà mà Zhongli đã chia sẻ với nàng trước đó, cuối bức thư, nữ hoàng Băng bày tỏ:

“...và Morax, bạn già thân mến của tôi, tôi muốn xin anh đến thăm cung điện Zapolyarny càng sớm càng tốt. Tôi tin rằng tôi cần sự giúp đỡ của anh để giải quyết vấn đề bấp bênh mà tôi đang gặp phải.

Trân trọng,

Tsaritsa.

Một vấn đề nghiêm trọng mà nàng cần đến sự giúp đỡ của anh à?

Zhongli đặt bức thư xuống, suy nghĩ trong chốc lát, tay chống cằm suy tư. Anh có nên đồng ý với yêu cầu đó không? Zhongli đọc lại lá thư một, hai lần trước khi ra quyết định chắc chắn. Anh không thể từ chối mong muốn của Tsaritsa.

Bất kể quan điểm của họ về nhau như thế nào, nàng vẫn là đồng minh và là một trong những bạn bè quan trọng trong quá khứ của anh. Nếu nàng cần anh giúp đỡ, thì tốt thôi, Zhongli sẽ đáp lại yêu cầu này.

Hutao đi qua phòng làm việc của anh, cô dừng lại tức thì khi nhìn thấy nét mặt của Zhongli, cô gái trẻ càu nhàu, tay chống hông:

“Tôi hiểu ánh mắt đó đó, Zhongli.”

“Ồ” – là tất cả những gì Zhongli đáp lại.

“Anh định đi đâu vậy?”

“Snezhnaya. Đi thăm một người bạn. Có vẻ gấp gáp nhưng dù thế nào đi nữa thì tôi sẽ không đi quá lâu đâu.” – anh trả lời.

Hutao gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt tinh nghịch của cô vẫn không biến mất.

“Được thôi, nếu anh không sớm quay về, tôi sẽ tự đến đó và đưa anh về nhà. Bạn anh không thể giữ anh quá lâu được, anh là khách khanh của tôi.” – cô ngọt ngào thông báo.

Và Zhongli sẽ coi đó là lời đòng ý cho một kỳ nghỉ ngắn ngày.

Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối anh di chuyển bằng đường biển.

Zhongli tựa vào lan can, hít một hơi thật sâu.

Con tàu lắc lư.

Biển lặng.

Trong chốc lát, suy nghĩ của anh chợt hướng về một người đàn ông có nụ cười ranh mãnh và đôi mắt xanh sắc sảo.

Kể từ đó, đã một năm trôi qua rồi.
Đôi khi Zhongli vẫn tự hỏi về người đó.

__________

Zhongli quan sát sinh vật nhỏ bé màu vàng di chuyển trên đầu Băng thần, nó chỉ to bằng nắm tay của anh.

Tsaritsa mỉm cười: “À, Mor...”, nàng chợt dừng lại. Nàng nhíu mày khi ánh mắt lướt đến hai người lính canh đang đứng bên cửa phòng làm việc của nàng:

“Để bọn ta yên tĩnh.”

Tsaritsa ra lệnh cho lính gác bằng một cái vẫy tay, họ vâng lời ngay lập tức.

Bây giờ khi thực sự chỉ có hai người, cuối cùng Zhongli cũng có thể nhìn chằm chằm vào...chú gà con đang líu lo trên đầu Băng thần, nó nép mình vào mái tóc bạc và thỉnh thoảng còn dùng phần bên trong của vương miện để xoa xoa cái mông nhỏ tròn trịa.

Chú gà con mũm mĩm có bộ lông màu vàng tươi, trên đầu có một mảng màu cam cam bắt mắt. Kỳ lạ là, nhóc con này gần như khiến Zhongli nhớ đến ai đó.

“Tại sao chúng ta lại gặp nhau ở đây?”
Tsaritsa dựa lưng vào chiếc ghế êm ái phía sau, môi nàng cong lên thành một nụ cười khi nhìn anh.

Zhongli ngồi đối diện Băng thần, hai tay anh đặt trên đùi và chờ đợi Tsaritsa chia sẻ gánh nặng của nàng.

“Tôi chắc là anh đã nhận ra nguyên nhân khiến tôi rơi vào tình cảnh này.” – nàng thở dài.

Tsaritsa vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ của chú gà con. Nó kêu lên đầy phẫn nộ và mổ vào những ngón tay sàm sỡ của Tsaritsa, cơ thể nhỏ bé của nhóc con đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến mà chắc chắn nó không thể thắng nổi.

“Như anh thấy đó, đây chính là quan chấp hành thứ 11 thân yêu của tôi, Tartaglia”

Hả...

“Cái gì?” – Zhongli chớp mắt với vẻ mặt hoang mang.

Băng thần cười nhẹ.

“Morax, tôi không thể trả Tartaglia về với gia đình khi thằng bé đang trong tình trạng này, nhưng tôi lại không có thời gian để chăm sóc cho sinh mạng nhỏ bé yếu ớt như thế này. Vì vậy, tôi mong anh hãy chăm sóc Tartaglia khi nó bị mắc kẹt ở đây. Tâm trí của thằng bé không còn thuộc về nó nữa và bây giờ nhóc con này chẳng khác gì một con gà con và nó sẽ thật sự hành động như thế. Tuy nhiên thì, tôi không chắc điều này sẽ kéo dài bao lâu.”

“Sao chuyện này lại xảy ra?”

Zhongli hỏi, anh liếc nhìn Childe một hai lần.

“Một cuộc đấu đá giữa Dottore và Tartaglia” – nàng thở dài mệt mỏi, “Tôi đã hỏi Dottore kỹ càng và hãy yên tâm, điều này không kéo dài vĩnh viễn, nhưng Dottore không có cách giải, ngay cả điều này cũng nằm ngoài tầm với của tôi.”

Chú gà con kêu chíp chíp, nó húc đầu vào vương miện của Tsaritsa. Nhóc con bị bật lại dễ dàng sau cú va chạm, nó kêu chíp chíp đầy phẫn nộ và lại húc đầu vào vương miện lần nữa. Nó vẫn rất tức giận với nữ hoàng vì đã sờ mông nó trước đó.

Một nhóc con bướng bỉnh.

“Tôi không thể vô hiệu hóa tình huống này nhưng tôi có thể đẩy nhanh quá trình đó. Vì vậy, tôi sẽ ban phước lành của tôi cho Tartaglia. Điều đó có giúp ích được cho thằng bé hay không thì hoàn toàn tùy thuộc vào anh, Morax”

Zhongli nghiêng đầu. Anh ư? Tại sao?

“Sao cô không giao điều này cho một trong những quan chấp hành của cô?” – Zhongli hỏi, chắc chắn có những người chăm sóc phù hợp hơn anh chứ.

Tsaritsa nhìn anh, ánh mắt cô lạnh lẽo:

“Morax, tôi không bị mù trước sự bất hòa giữa các quan chấp hành của tôi. Như hiện tại thì tôi sợ Tartaglia sẽ không trụ nổi một ngày với bất kỳ quan chấp hành nào. Họ sẽ cho nó vào nồi và xơi tái nó mất. Đặc biệt là Scaramouche.”

À...

“Hơn nữa thì, người mà quan chấp hành thứ 11 của tôi say mê là anh.”

Zhongli chớp mắt, không biết mình nghe có đúng không.

“Xin lỗi nhưng mà cô nghĩ...”

“Anh nghĩ sao, Morax?”
Chưa kịp nói xong, Băng thần hỏi.

Childe kêu to, nó vỗ đôi cánh nhỏ xíu của mình và chuẩn bị cạp tóc Tsaritsa. Dù Nữ hoàng Băng không có động thái nào để ngăn nhóc con bé xíu này lại.

Nhúm lông cam cam trên đầu Childe rung rinh mỗi khi nó di chuyển.

Bây giờ anh phải làm sao đây?

Hai người đã không gặp nhau trong một năm và lần chia tay cuối cùng của họ khá là...hoặc đơn giản là không tồn tại vì họ không còn gặp nhau sau đó nữa. Zhongli nghĩ rằng, sau cùng thì anh vẫn nợ Childe một lời xin lỗi vì đã lợi dụng cậu.

Được rồi. Anh đã quyết định.

“Tôi sẽ chăm sóc nhóc con này.” – Zhongli nghiêm túc tuyên bố.

Tsaritsa mỉm cười đắc thắng: “Tuyệt vời.”

Childe líu lo, nó thò cái đầu cam bé xíu ra khỏi vương miện và mở to mắt nhìn Zhongli. Sau đó, nhóc con lại tiếp tục cạp tóc Tsaritsa bằng cái mỏ nhỏ của mình.

Đến bây giờ thì mọi việc vẫn ổn.

Hi vọng thế.

_______

Childe đang chiến đấu ngoan cường trong tay Zhongli.

Zhongli có chút lo lắng, nhóc con này rất hung dữ, không chịu cho bế lên hay để người khác chăm sóc. Sóng làm con tàu chao đảo, chuyến đi về Liyue dường như kéo dài mãi mãi.

Zhongli giữ Childe trong tay một cách bảo vệ. Anh lo rằng chú gà con có thể nhảy xuống biển bên dưới vì Childe tin rằng nó có thể chiến đấu với sóng.

Nhóc con nhỏ xíu ấy ngày càng quằn quại trong vòng tay dịu dàng của anh.

“Childe”, Zhongli nhẹ nhàng khiển trách. Anh khẽ mở tay, gà con lắc lắc đầu rồi gục xuống lòng bàn tay đeo găng của anh, hơi choáng váng vì chuyển động đột ngột.

“Cậu không chịu ngồi yên trong cabin, thế nên tôi đưa cậu lên boong tàu để hóng gió. Nhưng bây giờ cậu vẫn đang tức giận thế này, không thể như thế được. Làm ơn, hãy cư xử cho phải phép.” Zhongli chỉ ngón tay vào nhóc gà con, quở trách nhẹ nhàng.

Childe trừng mắt nhìn vị khách khanh, hoặc đang cố gắng làm vậy. Đôi mắt xanh của cậu bị che khuất một nửa bởi những chiếc lông cam trên đầu.

Gà con lại tiếp tục líu lo những tiếng dài và to với Zhongli như thể đang bày tỏ sự không hài lòng với vị môn khách.

“Childe, tôi...tôi không hiểu. Tôi không hiểu được tiếng gà, thứ lỗi cho tôi.” – Zhongli buồn rầu nói.

Sáu ngàn năm tích lũy đủ mọi kiến thức, bây giờ anh đã bị một nhóc gà con vàng chóe đánh bại trong một cuộc đối thoại.
Tất nhiên, lời xin lỗi của Zhongli chẳng có ý nghĩa gì vì bây giờ Childe không thể hiểu được tiếng người. Nhân tính của cậu không còn và tâm trí cậu hiện tại đã trống rỗng. Không còn gì ngoài một chú gà con nhỏ bé.

Họ thực sự rơi vào bế tắc.

Zhongli không thể hiểu Childe.

Childe không thể hiẻu Zhongli.

Gà con ổn định cơ thể mũm mĩm lại, nó cọ xát đôi chân hồng nhỏ xíu vào tay Zhongli, lắc lắc cái mông tròn trịa, rồi, Childe lao thẳng vào mặt vị khách khanh.

“Childe, dừng lại ngay—!”

_______

Đêm đã xuống và boong tàu trở nên yên tĩnh hơn. Tiếng sóng biển nhẹ nhàng vỗ về hai người khi họ đi dọc boong tàu.

Chú gà con loạng choạng đi trước Zhongli, vừa đi vừa nhìn xung quanh và thỉnh thoảng mổ xuống sàn, tò mò về sàn gỗ cứng, Zhongli đi theo cục lông nhỏ.

Childe đã không còn tức giận với anh nữa, Zhongli rất biết ơn điều này.

Con tàu rung chuyển, gà con hoảng sợ, đôi cánh nhỏ đập loạn xạ. Zhongli nhanh chóng nắm lấy Childe và giữ chặt chú gà nhỏ bé trong vòng tay ấm áp của mình.

Anh mỉm cười với Childe khi nhóc con ngước nhìn anh một cách cảnh giác.

“Suỵt, không sao đâu. Tôi ở đây,” – Zhongli an ủi, anh nhẹ nhàng vuốt ve những chiếc lông màu cam. “Cậu an toàn khi ở bên tôi. Childe ạ.”

Chú gà con khẽ kêu lên một tiếng nhỏ. Zhongli mỉm cười trìu mến, hoàn toàn dịu dàng và tươi tắn, không hề có vẻ mệt mỏi và cẩn trọng như anh thường thể hiện.

Gió thổi bay mái tóc của Zhongli, chiếc đuôi ngựa của anh tung bay vô định.

Các vì sao rải rác trên bầu trời tối đen, nối tiếp nhau thắp sáng bầu trời đêm. Zhongli khẽ ngân nga, anh không còn bị giới hạn bởi gánh nặng từ quá khứ nữa.

Anh nhắm mắt, để gió khẽ hôn lên làn da mình.

Zhongli không hề biết rằng, giờ đây, Childe đang chăm chú nhìn anh với về tò mò nhẹ.

Childe lại líu lo thêm mấy tiếng nữa, có lẽ đang gọi anh.

Zhongli khẽ cười: “Ừm, nhóc con, tôi đây.”

______
Còn tiếp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net