Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

“Đây là nơi tôi sống”

Zhongli nói với chú gà con trên vai mình, Childe đang ngồi rất thoải mái ở đó.

“Đây cũng là nhà tạm thời của cậu, Childe, hi vọng cậu thích nó.”

Childe líu lo, tò mò quan sát mọi thứ.

“Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”

Zhongli đề nghị với một cái vẫy tay cẩn thận. Childe nhảy khỏi vai anh và đáp xuống sàn, cơ thể mũm mĩm khẽ nảy lên. Nhóc con háo hức kêu ríu rít và chạy vòng quanh phòng khách nhỏ, trèo lên đồ đạc và mổ bất kỳ vật lạ nào mà nó có thể với tới.

Ngay lập tức, Childe phát hiện ra một con bọ và quả cầu lông lao về phía trước, háo hức đuổi theo, chạy lạch bạch một cách buồn cười.

Gà con ngậm con bọ trong mỏ và nuốt ực.

“Chíp”, Childe kêu lên, ngồi phịch xuống đất, trông có vẻ rất hài lòng với chiến công săn bắt vĩ đại của mình.

Zhongli ngơ ngác nhìn.

À phải, đế giờ ăn rồi.

Với một cơ thể nhỏ bé như vậy, Childe ăn rất thường xuyên. May mắn thay, Tsaritsa cũng đã cung cấp cho Zhongli đủ ngũ cốc chất lượng cao để nuôi chú gà con trong vài tháng.

Tuy nhiên, vị quan chấp hành trẻ tuổi không bao giờ được biết về việc mình đã ăn côn trùng khi cậu trở lại thành người.

Zhongli sẽ bảo vệ bí mật này bằn cả mạng sống của mình.

Childe ợ hơi.

--

“Được rồi.” Zhongli đội chiếc mũ rơm nhỏ màu hồng lên đầu nhóc con.

Childe phát ra tiếng líu lo đáng yêu, có vẻ rất thích thú với chiếc mũ mới do Tsaritsa chuẩn bị cho. Có vẻ như Băng thần đã đảm bảo quan chấp hành của nàng được trang bị đầy đủ ngay cả trong hình dạng này.

“Lại đây nào, đây là ngày đi làm đấu tiên của cậu, chúng ta đừng đến muộn nhé?” – Zhongli trêu chú gà con.

Childe chỉ líu lo, có vẻ không quan tâm lắm. Nhóc con dụi đầu vào tay và nhảy vào lòng bàn tay đang chìa ra của anh, sau đó nhanh chóng trèo lên vai vị môn khách.

Đường đi đến Vãng Sinh đường giờ đây trở nên dài và nguy hiểm hơn bao giờ hết khi Zhongli phải đảm bảo Childe không bị ngã khỏi vai mình hoặc bị những kẻ săn mồi từ trên cao bắt mất.

Hoặc cả bên dưới nữa.

Lũ mèo rình rập đi theo Zhongli, chính xác hơn thì đang đi theo con mồi nhỏ bé của chúng. Childe không nhận thấy mỗi nguy quanh mình, nhóc con vẫn vui vẻ kêu lên với mọi thứ đầy màu sắc mà nó nhìn thấy.

Zhongli dừng lại, liếc nhìn xuống đám mèo, “xùy”, anh đuổi.

Lũ mèo dừng lại, kêu meo meo phản đối, đôi mắt chúng không hề rời khỏi Childe.

“Xùy” – Zhongli lại đuổi.

Lũ mèo vẫn mon men chờ đợi. Zhongli không thể tin được kẻ thù của mình lại xuất hiện với nhiều hình dạng khác nhau như vậy, vị khách khanh chỉ thở dài. Anh nhấc Childe lên khỏi vai mình - con gà con kêu lên đầy tức giận, nó mổ vào ngón tay Zhongli để trả đũa – và đặt nhóc con vào trong áo khoác của anh một cách an toàn.

Childe im lặng ngay lập tức, Zhongli không thể thấy nhóc gà con đang làm gì nhưng anh cảm thấy nó đang ngọ nguậy trong áo anh, đôi chân hồng bé xíu của nó thò ra khỏi đó.

Childe lại ngọ nguậy lần nữa, chân rụt vào trong, Zhongli nhận thấy một cục nhỏ u lên trong áo khoắc của mình, di chuyển tới lui cho đến khi một nhúm lông cam cam mềm mại thò ra khỏi viền áo khoác của anh.

Childe nhìn Zhongli, tỏ vẻ thoải mái vô cùng.

“Được rồi, ta đi tiếp nhé?” – anh hỏi.

“Chíp chíp!”

Zhongli chỉ mỉm cười.
___

“Đó là bữa trưa của anh à?”

“Không, đường chủ. Childe không phải đồ ăn” – Zhongli vừa trả lời vừa nghiên cứu món đồ cổ trong tay.

“Childe?” – Hutao chớp mắt – “Childe tức là bạn trai cũ của anh á?”

Zhongli nheo mắt: “Childe không phải bạn trai cũ.”

“À, từ đã, vậy là, wow, hai người chưa từng chia tay sao? Tai tiếng thật đó khách khanh thân mến của tôi ạ.” – Hutao nói đùa.

“Childe không phải có gì đó với tôi trước đây và chúng tôi chưa bao giờ có bất cứ cái gì với nhau.”

Zhongli trả lời ngắn gọn, khó hiểu trước cảm giác nặng nề trong lòng khi nghe lời tuyên bố của bản thân.

“Ồ”, Hutao ngạc nhiên nói, “Đau lòng thật, xét đến việc tên ngốc đó thích dành thời gian cho anh thế nào.”

Zhongli liếc nhìn cấp trên của mình: “Tôi thực sự nghi ngờ về điều đó.”

“Hutao chỉ cười to: “Zhongli, đồ ngốc.”

Sau đó, cô chọc chọc vào chiếc mũ hồng nhỏ xíu của Childe, hất lên hất xuống, động tác đó đủ để làm bùng lên cơn phẫn nộ trong cục lông vàng.

“Chíp!”

Childe trừng mắt nhìn Hutao, tỏ ra rất tức giận khi cố gắng tấn công cô gái trẻ.

Vị đường chủ khựng lại và nheo mắt nhìn sinh vật nhỏ bé đó, cô đứng yên khi nhận ra con gà con đang thách thức mình.

“Nếu tên nhóc này tấn công tôi, thì dù đáng yêu hay không nó cũng sẽ là bữa tối của tôi hôm nay” – cô tuyên bố với nụ cười ngọt ngào.

“Đường chủ Hu...”

“Chíp! Chíp chíp!!!” – Childe đáp trả với tiếng kêu lớn, giận dữ.

Cục lông vàng di chuyển như thể đang mài móng vuốt nhỏ của mình, đôi cánh đập liên tục. Nhóc con trừng mắt nhìn Hutao, cơ thể khom xuống và đôi mắt xanh rực sáng khi nó đối mặt với cô một cách táo bạo.

Vị đường chủ cười khẩy “Tốt thôi, quý ngài Fatui ạ”

“Chíp!” – Childe trả đũa.

Zhongli đưa tay lên mặt, thở dài.

Giới trẻ ngày nay...

--

Morax thân mến,

Quan chấp hành của tôi dạo nàu thế nào?

Liệu cuối cùng thằng bé có còn là con người nữa không?

Liệu phước lành của tôi có làm vơi bớt gánh nặng của anh không?

Tôi sẵn sàng làm đôi tai nếu anh cảm thấy cần phải bày tỏ tình cảm đã chôn giấu bấy lâu nay. Một sự hào phóng mà tôi không dành cho ai khác ngoài anh, Morax ạ.

Trân trọng,
Tsaritsa.

---

Tsaritsa thân mến,

Cậu ấy vẫn ổn.

Tiếc là, tình trạng của cậu ấy vẫn vậy.

Tuy nhiên, xin thứ lỗi, tôi vẫn chưa biết phước lành của cô bao gồm những gì.

Gì cơ? Tình cảm chôn giấu từ lâu sao?

Thân mến,
Zhongli.

---

“Zhongli!” Lumine gọi. Anh mỉm cười khi nhìn thấy cô.

Zhongli ngừng xem những món đồ trang sức và nhét Childe vào áo khoác, cảm ơn người bán hàng đã đón tiếp anh.

Anh đến gặp nhà lữ hành và người bạn đồng hành của cô.

“Lumine thân mến, lâu rồi không gặp” – Zhongli chào đón. Cô cười khúc khích, nhón chân hôn lên má anh.

“Ôi Zhongli, tôi có nhiều chuyện muốn nói...”, cô dừng lại, nhìn chăm chú vào đầu chú gà con thò ra khỏi áo khắc của Zhongli.

Childe đang nhìn Lumine, đánh giá.

Cô đứng yên, tò mò nhìn lại chú gà con.

Paimon chưa nhận thức được bầu không khí. Cô bé háo hức nhai... gà xiên nấm.

Zhongli hít sâu một hơi, anh nhanh chóng dùng tay che mắt Childe, kinh hãi trước cảnh tượng này.

“Paimon,” Zhongli kiên nhẫn khuyên can. Childe kêu nhẹ, có vẻ khó chịu vì tầm nhìn của mình bị che khuất.

Hi vọng Childe chưa thấy cảnh Paimon ăn thịt gà.

Paimon ngừng nhai, cảm thấy bối rối trước giọng điệu nghiêm khắc đột ngột của Zhongli.

“Cất đi, đừng để Childe thấy cảnh bạn đang ăn thịt đồng loại cậu ấy.” – Zhongli chỉ trích.

“Hả?” – Paimon chớp mắt.

“Đó là Childe à? Childe, bạn trai cũ của anh ấy?”

Lumine thở hổn hển, lấy tay che miệng.

Zhongli nhíu mày: “Childe không phải...’

Lumine nhanh chóng tát vào tay Paimon khiến bạn đồng hành của cô làm rơi đồ ăn.

“Này!” Paimon hét lên, bay đến gần nhà lữ hành, “Paimon đang ăn mà!”

Lumine lườm cô. Childe kêu lên một cách mất kiên nhẫn.

Cuối cùng Zhongli cũng bỏ tay khỏi mắt con gà con, anh mừng là Childe có vẻ không bị ảnh hưởng.

Trong tích tắc, Childe lắc mông và nhảy vào Paimon, mổ mạnh vào đầu cô bé.
Paimon kêu oai oái trong khi Childe liên tục mổ cô.

Lúc đó Childe có thấy gà xiên nấm không?

“Cứu Paimon với!”

“Childe, dừng lại đi, Paimon không có ý định ăn thịt đồng loại của cậu đâu.”

“Paimon! Childe...không, Childe, dừng lại! Zhongli, kéo anh ta ra đi!”

“Sẽ phải nỗ lực để kéo Childe ra khỏi con mồi của cậu ấy, một khi Childe đã kẹp chặt đối phương trong mỏ và móng vuốt của mình, cậu ấy sẽ không—“

“Cứ làm đi, Zhongli!”

“Cứu Paimon với...”

--

“Childe, cậu không được tấn công người khác chỉ vì sự hiện diện của họ làm cậu khó chịu. Hiểu chưa?” – Zhongli nhẹ nhàng khiển trách cục lông.

“Chíp” – Childe chỉ đáp lại, có vẻ không bận tâm lắm.

Rồi nhóc con lại lao vào Paimon.

Paimon hét lên, Lumine hoảng sợ.

Zhongli nhẹ nhàng thở dài.

Chuyện này còn lặp lại bao lâu nữa?
____

“Tôi hiểu rồi, thì ra là vậy.”
Lumine gật gù, cô cảm ơn Bình lão lão sau khi được bà rót trà cho.

Bình lão lão mỉm cười thân thiện với cô trước khi rót trà cho Zhongli, tuy động tác của bà cẩn thận và tôn trọng hơn một chút.

Paimon lơ lửng bên cạnh nhà lữ hành, khoanh tay, bũi môi va trừng mắt nhìn Childe. Một phần nhỏ trên mặt cô bé rải đầy những vết đỏ nhỏ.

Childe trừng mắt nhìn lại, chú gà con đang ngồi trên đầu Zhongli, đôi chân nhỏ xíu của nó cuộn tròn trong mái tóc đen, cục lông vàng sẵn sàng lao đến lần nữa.

Zhongli chậm rãi nhấp một ngụm trà, hương vị hiếm có chỉ có thể được tạo bởi đôi tay điêu luyện của Bình lão lão.

Bà đặt ấm trà xuống bàn.

“A, chờ đã. Paimon có thể uống một ít trà được không?” – Paimon hỏi, chỉ tay vào tách trà.

“Tât nhiên rồi, bạn tôi.”
Bình lão lão pha mộ ấm trà khác rồi nhẹ nhàng rót vào tách.

Childe nhảy lên bàn.

Vị môn khách không ngăn lại, anh tin Childe sẽ không gây ra vấn đề nào khác.

Childe bước về phía tách trà và nhảy vào trong, thân hình nhỏ bé dễ dàng nổi lên trên mặt nước. Nhóc con vỗ cánh để ổn định thân mình.

Zhongli từ từ nhắm mắt lại...

May mắn là tách trà không quá nóng.

“Này!” Paimon hét lên.

“Chíp” – Childe đáp lại, giọng điệu tự mãn cực kỳ.
_____

“Dù sao đi nữa thì,” Lumine bắt đầu, “Hơi đáng lo khi một trong những phát minh của quan chấp hành lại gây ra chuyện này, Childe tội nghiệp” – cô thở dài.

Zhongli mỉm cười với cô: “Chỉ là tạm thời thôi, Tsaritsa đã xác nhận rồi.”

“Nhưng tại sao lại là anh mà không phải ai khác?” – Lumine hỏi.

“Tôi đã thắc mắc về vấn đề này nhưng Tsaritsa vẫn khăng khăng phải là tôi”

Anh vẫn không hiểu Băng thần đã ban phước gì cho quan chấp hành nhỏ nhất của nàng.

Bên cạnh họ, Childe liên tục mổ vào tay Paimon mỗi lần cô bé cố giật lấy tách trà.

“Vậy thì phải có điều gì đó mà chỉ ngài mới có thể làm để hóa giải điều này, bạn tôi ạ.”, Bình lão lão nói, bà nhấp một ngụm trà nhỏ.

Zhongli rất nghi ngờ điều đó, mặc dù anh vẫn là một tiên nhân, nhưng vẫn có những hạn chế đối với những gì anh có thể làm bây giờ khi không còn là Nham thần nữa.

Nếu Tsaritsa không thể giải quyết được tình hình khó khăn của Childe lúc này thì có lẽ anh cũng vậy.

Họ chia tay không lâu sau đó với lời hứa sẽ đến thăm anh thường xuyên hơn của Lumine. Paimon cay đắng và buồn bã bay theo sau. Cô bé vẫn không được uống trà.

An toàn trong áo khoác của Zhongli, Childe đang ngủ trưa, có vẻ như chú gà con tàn nhẫn này vừa giành được một chiến thắng nữa rồi.

____
Còn tiếp.
Dài quá nên được đoạn nào đăng luôn đoạn đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net