Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

“Tôi đã kể cho cậu nghe về thần bụi chưa, Childe?” – Zhongli nhẹ nhàng vỗ đầu chú gà con.

Childe đang nghỉ ngơi trong áo khoác của Zhongli, chỉ có cái đầu cam lộn xộn thò ra ngoài.

“Chíp”

Zhongli cười khúc khích trước câu trả lời này. Vị cựu thần nhìn phong cảnh tuyệt đẹp phía trước. Anh đã mất một khoảng thời gian dài để đến đây.

Zhongli hát một bài ca dịu dàng, giọng hát của anh được gió cuốn đi, dường như anh cũng nghe thấy tiếng hát của Guizhong hòa cùng tiếng gió, trái tim Zhongli vẫn khao khát sự hiện diện của cô bên cạnh.

“Chíp”, Childe giãy giụa trong túi, quan sát xung quanh.

Zhongli tiếp tục: “Nữ thần bụi, Guizhong là người bạn thân của tôi, một nhà sáng tạo tài giỏi. Dù có trái tim nhân hậu dịu dàng nhưng quyết tâm của Guizhong cũng vô cùng dữ dội. Có lẽ cậu sẽ thích có cô ấy bầu bạn hơn là tôi.” , anh nhẹ nhàng nhận xét.

Kỳ lạ là, ý nghĩ đó lại làm anh đau lòng.

Childe không thích ở cùng anh sao? Zhongli nhận ra mình chẳng thích điều đó chút nào.

Bất chấp mọi chuyện xảy ra, Zhongli không thấy xấu hổ khi thừa nhận anh thích Childe ở cạnh mình thế này. Bất kể là như một con người hay trong hình hài một chú gà con hung dữ.

Zhongli đã vô cùng nhớ Childe trước đó. Cảm thấy vô cùng trống rỗng khi cậu vắng mặt, và cũng nhộn nhạo vui sướng trong lòng khi nghĩ đến việc gặp lại Childe khi Tsaritsa mời anh đến.

Được ở cạnh Childe lần nữa. Được thấy cậu mỉm cười và nói chuyện với anh bằng giọng nói tự tin nhưng rất dịu dàng đó, anh thấy vui biết bao.

Vị cựu thần tự hỏi điều đó nghĩa là gì. Một cảm giác rất lạ lẫm xuất hiện trong lòng anh.

Zhongli lại vỗ đầu chú gà con, Childe dụi đầu vào ngón tay anh.

“Childe, cậu cũng là bạn thân thiết của tôi, tôi nghĩ cậu cũng không muốn nghe thêm về điều này nhưng tôi rất xin lỗi vì đã lợi dụng cậu, tuy việc đó là cần thiết cho kế hoạch nhưng tôi không lấy làm tự hào, tôi đã nghĩ mình có thể chuộc lỗi nhưng quá muộn rồi, cậu đã rời đi không lâu sau toàn bộ sự việc”, Zhongli thừa nhận.

“Chíp”, là tất cả những gì Childe nói, mắt từ từ nhắm lại.

“Ước gì tôi có thể hiểu được.”

Gà con chỉ lắc người để hấp thụ thêm nhiệt độ từ Zhongli, cố gắng trở nên càng thoải mái càng tốt khi nó cuộn tròn cơ thể nhỏ bé trong túi anh.

Ánh mắt Zhongli dịu dàng: “Được rồi, ngủ ngon nhé, Childe.”

Hôm nay anh phải đi thăm rất nhiều bách hợp lưu ly.

Zhongli có rất nhiều điều muốn nói với Guizhong.

Đặc biệt là về Childe.

_____

“Đại nhân Zhongli...”

“Cậu ấy không mổ đâu, Xiao.”

“Hắn là một tên khốn Fatui, chung luôn gây rắc rối.”

“Cậu ấy chỉ là một con gà con vô hại.”

Zhongli liếc nhìn Childe đang thoái mái ngồi trên đùi Xiao tắm nắng, anh mỉm cười với chú gà con mĩm mĩm mềm mại:

“Đúng không, Childe?”

“Chíp”

Chú gà con nói, những chiếc lông cam lộn xộn trên đầu nó tung bay trong gió. Nhóc con đang rỉa lông cánh, không để ý đến ánh nhìn chằm chằm của Xiao.

Bờ biển hôm nay gần như vắng tanh, sự tĩnh lặng thanh bình xa xỉ quý giá.
Zhongli ngồi xuống bên cạnh Xiao, hai chân cắm sâu vào cát, sóng biển lăn tăn trên chân.

Lâu rồi anh mới dành thời gian bên Xiao như thế này – chỉ đơn giản là yên lặng để thế giới đưa họ theo dòng chảy vĩnh hằng của nó.

“Đại nhân Zhongli?”

“Hửm?”

Zhongli nhìn vị hộ pháp Dạ Xoa. Xiao chăm chú nhìn anh một lúc trước khi cúi xuống Childe, vuốt ve gáy con gà bằng ngón tay cái.

Chillde kêu lên vui vẻ.

“Ngài thích tên khốn Fatui này đến vậy sao?” – Vị Dạ Xoa nhẹ nhàng hỏi.

“Chắc chắn rồi, Childe là một chú gà con đáng yêu”, anh đáp

Xiao chỉ khẽ thở dài một tiếng, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhỏ. Zhongli cảm thấy mình đã  bỏ lỡ một điều gì đó.

“Tôi nghĩ là tên khốn Fatui có thể ở lại.” – cuối cùng, Xiao nói.

Dạ Xoa ngừng vuốt ve chú gà con. Childe phàn nàn, khuôn mặt của Xiao nhăn lại, trông có vẻ bối rối trong giây lát trước khi cậu thở dài và tiếp tục vuốt ve nó.

"Đồ khốn," Xiao nói với sinh vật nhỏ bé, giọng nói không chút độ ấm nào.

Childe chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì khác. Chỉ vui vì được cưng chiều với càng nhiều cái vuốt ve trên cơ thể hơn.

Ánh mắt của Chung Ly dịu lại.

Anh ta nhích lại gần Xiao cho đến khi họ chạm vào nhau. Zhongli tựa má vào đầu Xiao khi anh thở dài, mãn nguyện. Mắt nhắm nghiền.

Xiao ngân nga một bài hát cũ, từ thời có đến năm Dạ Xoa thay vì một mình cậu như hiện tại.
___

Morax thân mến,

Phải mất bao lâu nữa đây? Anh không biết mình phải làm gì sao? Như người phàm thường nói, không có sự xao động nào trong lòng anh sao, Morax? Anh thật sự không hiểu được phước lành của tôi đòi hỏi điều gì sao?

Trân trọng,

Tsaritsa.

____

Tsaritsa thân mến,

Tôi rất mừng khi thông báo với cô rằng Childe đã lớn thêm 2cm rồi. Nhóc con là một chú gà con khỏe mạnh và năng động.

Bạn cô,
Zhongli.

---

“Childe, bình tĩnh lại nào.”

“Chíp”

“Zhongli tiên sinh.”

“Hãy từ từ lùi lại phía sau, Xiangling”, Zhongli khẽ nói.

Cô gái trẻ đáng thương nghe lời, ánh mắt cô liếc nhìn con gà con giận dữ đang trừng mắt nhìn cô từ trên bàn.

Zhongli đứng dậy khỏi ghế, từ từ đưa tay ra để xoa dịu cục lông đang giận dữ.

Xiangling giữ chặt khay, cẩn thận để không làm rơi đĩa. Hương thơm của gà và ớt Tuyệt Vân bay trong không khí. Không còn nghi ngờ gì nữa, Childe đã thấy cảnh tượng đồng loại mình bị bày trên đĩa.

Tuy nhiên, không phải Zhongli gọi món. Vị khách hàng đã gọi chỉ có thể đứng nhìn trong đau đớn mà không thể làm gì được.

“Chíp! Chíp!”

Childe tuyên bố, đôi cánh nhỏ dựng lên đầy đe dọa. Nhóc con trừng mắt nhìn Xiangling với vẻ hung dữ không chịu khuất phục.

Quả cầu lông lao tới chỗ Xiangling nhưng Zhongli đã nhanh hơn, anh khéo léo giữ chặt thân hình nhỏ bé của Childe trong tay.

“Chíp!”

Childe quằn quại, vùng vẫy để thoát khỏi gọng kìm của Zhongli và bằng một cách nào đó, nó đã thành công khi mổ mạnh vào tay Zhongli khiến anh giật mình hoảng hốt, vị môn khách vô tình thả Childe xuống đất và nhóc con đã nhân cơ hội để lo thẳng về phía Xiangling.

Cô gái trẻ hét lên và nhanh chóng lùi lại. Chỉ là vô ích khi Childe cố gắng mổ một hay hai cái vào chân cô, khiến cô nhảy loạn xạ trên sàn. Xiangling kêu lên, cha cô nghe thấy tiếng hét đau khổ của cô đã nhanh chóng chạy đến.

Zhongli chỉ có thể cố gắng kéo Childe ra khỏi con mồi bất lực của mình.
______

Morax thân mến,

Bạn tôi, có thể nói cho tâm hồn tò mò của tôi được biết, anh có biết cách hôn không? Đó là hành động của con người khi chạm vào môi người mình yêu thương, một mong muốn được chia sẻ giữa hai tâm hồn, một sự tương tác gần gũi và đầy tôn trọng, đó là lời thỏa thuận được thực hiện khi một người muốn cho người khác biết về tình cảm của họ.

Anh biết đó, Morax, tất nhiên là, tôi không sốt ruột khi không có kết quả. Không hề.

Trân trọng,
Tsaritsa.
____

Tsaritsa thân mến,

Tôi đã nhờ Albedo vẽ Childe và thật tài tình, cậu ấy đã tạo ra hàng chục tác phẩm nghệ thuật ngạc nhiên về Childe trong hình dạng gà con thế này.

Tôi đã gửi cho cô một số bức. Hãy xem phần gửi kèm theo nhé.

Bạn cô,

Zhongli.

----
Morax à,

Thật thú vị. Tartaglia đã lớn khá mũm mĩm rồi, đừng quá chiều chuộng nó nữa.

Trân trọng,
Tsaritsa.
_____

“Childe, lại đây.”

Chú gà con nghiêng đầu, đôi mắt quan sát bàn tay vẫy gọi mình của vị khách khanh, Zhongli biết ít nhất Childe cũng hiểu được ý nghĩa của cử chỉ đơn giản đó.

Zhongli nằm trên giường, mặc bộ đồ ngủ đơn giản với mái tóc xõa dưới gối, tấm chăn nhỏ đắp dưới chân.

Phía trên giường, cửa sổ mở toang, làn gió từ biển đêm tràn vào phòng ngủ làm tung bay những tấm rèm mềm mại.

Zhongli đứng yên một lúc, lặng lẽ ngắm trăng trước khi nhìn Childe lần nữa.

"Đến đây."

Anh lại vẫy tay. Lần này, chú gà con nhảy xuống từ cái tổ ấm áp trên ngăn kéo - được làm từ những bộ quần áo chưa sử dụng mà Zhongli đã may lại một cách gọn gàng.

Childe tiến về phía Zhongli, lạch bạch trên mặt đất trước khi đến được giường của Zhongli.

Zhongli đưa lòng bàn tay ra để gà con nhảy lên. Childe làm theo và Zhongli nhẹ nhàng bế nó lên.

Zhongli đặt nhóc con lên ngực mình, dùng ngón tay cái vỗ nhẹ vào cái đầu mềm mại của Childe.

"Cậu đã ở đây gần năm tháng rồi. Khi nào cậu mới trở lại thành người được đây, hử? Tôi chắc là gia đình cậu đang thắc mắc về cậu lắm."

Childe chỉ kêu khẽ kêu và rỉa lông đôi cánh của mình.

Zhongli thở dài. "Tôi thực sự rất yêu cậu trong hình dạng như thế này. Tuy nhiên, tôi cũng nhớ Childe ở dạng người nữa. Cậu thấy đấy, tôi có nhiều điều muốn nói với Childe đó lắm. Lần này, với tư cách là Zhongli, không còn là Rex Lapis nữa. Có những nơi tôi muốn chỉ cho ‘cậu ấy’ ở Liyue." Tâm trí anh lơ lửng trong giây lát.

Childe vẫn líu lo và tập trung trở lại với việc rỉa lông cánh.

"Có một ngọn đồi vô danh ở Liyue. Không nhiều người biết đến nó, nhưng tôi thì biết. Tôi là người đã tạo nên ngọn đồi từ hư không sau chiến tranh ma thần. Một nơi tôi có thể ở một mình. Khi nào cậu trở lại thành người tôi sẽ đưa cậu đến đó nhé. Chúng ta có thể cùng nhau thưởng ngoạn quang cảnh. Tuy cái lạnh buốt thấu xương thấm vào da thịt nhưng quang cảnh ... quang cảnh rất kỳ diệu. Nếu cậu đứng gần những rặng núi, cậu có thể nhìn thấy toàn bộ Liyue. Ngay cả bầu trời cũng rất gần, sẽ khiến cậu cảm thấy như thể những đám mây chỉ ở ngay trên đầu vậy. Và khi đưa tay ra cậu như có thể chạm vào cả thế giới. Tôi sẽ Childe đến đó. Tôi hứa", Zhongli nói.

Childe kêu chíp chíp. Nhóc con ngã xuống ngực Zhongli, xoay người cho đến khi cơ thể tròn trịa mềm mại của từ từ lăn xuống khỏi ngực anh. Nó đáp xuống an toàn trên cổ của vị cựu thần, mông chạm vào cằm của cố vấn.

Zhongli cười khẽ, vuốt ve bộ lông mềm mại của chú gà con.

"Ngốc quá. Cậu thật là nghịch ngợm. Tôi luôn thích cậu như vậy."

Nói xong, Zhongli chỉnh thẳng chú gà con lại để nó đối diện với mình. Anh cúi người hôn đầu Childe và--

Một làn bụi bạc nổ tung che khuất tầm nhìn của Zhongli, chỉ trong vài giây, Zhongli phát ra tiếng kêu nghẹn ngào khi cảm thấy có ai đó ngã đè lên mình.

Làn bụi bạc lấp lánh trong chốc lát trước khi biến mát hoàn toàn. Zhongli chớp mắt, giật mình, một bóng người quen thuộc phía trên anh. Người mà Zhongli đã mong chờ được gặp lại từ rất lâu rồi.

“Chết tiệt.”

Childe nói bằng giọng con người. Cơ thể con người của cậu vẫn hoàn hảo không tì vết, mặc dù, hoàn toàn trần trụi.

Zhongli vội vàng trùm chăn quanh người Childe để bảo vệ cậu khỏi cái lạnh. Childe nhanh chóng ngồi dậy và tách ra khỏi Zhongli, tay cậu đan vào mái tóc màu cam trong khi không ngừng bò đầu bứt tóc. Biểu cảm của Childe gần như...kinh hoàng.

Nhưng còn Zhongli thì sao?

Zhongli vô cùng vui mừng.

“Chết tiệt, tiên sinh” – Childe lẩm bẩm một cách khó khăn – “Tôi đã ăn một con bọ kinh tởm”, cậu nức nở.

À, vậy nghĩa là Childe nhớ mọi thứ cậu làm khi là một chú gà con à?

Zhongli chỉ cười khúc khích một cách trìu mến. Ngực anh phập phồng và cõi lòng như đang nở hoa khi Zhongli lao về phía trước để ôm chặt lấy Childe.

Childe la lên vì sự tiếp xúc đột ngột giữa hai người, cú va chạm khiến họ loạng choạng và cả hai ngã xuống sàn. Tấm chăn phủ quanh chân họ thành một đống lộn xộn vô lý. Nhưng Zhongli vẫn tiếp tục giữ chặt Childe với hai tay choàng quanh cổ cậu.

Cuối cùng...

Sau một thời gian dài như thế...

“Tiên sinh, sao ngài có thể ăn mừng vì chuyện này, tôi đã ăn một con bọ đó!” – Childe nhắc lại lần nữa.

Bất chấp tình huống khó xử, Chide vẫn nhẹ nhàng vòng tay qua eo và ôm chặt lấy Zhongli, áp má vào mái tóc mềm mại của anh trong khi miệng vẫn rên rỉ liên tục.

Sau đó, quan chấp hành dừng lại. Childe nhìn chằm chằm vào Zhongli, vị khách khanh đang nằm cuộn tròn lại trong lớp chăn một cách thoải mái trên ngực cậu.

“Ngài đang làm gì vậy, Zhongli? Tôi vẫn còn giận ngài đó?” – mắt Childe nheo lại, cậu nói cộc lốc.

À. Ngực Zhongli thắt lại.

Rõ ràng rồi, anh đang nghĩ gì thế? Không hề xấu hổ mà lao đến ôm Childe thế này sao?

“Tất nhiên rồi, tôi...tôi xin lỗi, Childe” – Zhongli lẩm bẩm.

Anh cố gắng miễn cưỡng tách ra nhưng Childe lại kéo anh lại gần hơn, cho đến khi giữa họ không còn kẽ hở nào.

Childe kéo đầu Zhongli vào dưới cằm mình và thở dài một cách dễ chịu, tay vuốt ve lưng và vùi đầu vào tóc Zhongli, hít hà mùi hương trên mái tóc đó.

Khắc ghi hình ảnh của anh vào ký ức, như thể cậu sợ rằng Zhongli sẽ vuột khỏi tay mình.

Zhongli cảm thấy điều gì đó kỳ lạ tràn đầy lồng ngực, tại đây, ngay thời điểm này.

Thật tò mò.

“Childe.”

Zhongli thở dài, không nói gì thêm, anh nắm chặt ngón tay Childe và giữa chúng trong lòng bàn tay mình, hơi ấm từ làn da cậu lan tỏa trong bàn tay anh, ấm nóng.

“Tôi biết, Zhongli.” – Childe nói rất nhẹ nhàng.

Zhongli khẽ cười nói: “Vậy thì tốt rồi, đủ rồi.”

Đó là một khoảnh khắc kéo dài.

Cuối cùng, Childe phá vỡ nó:

“Zhongli?”

“Ừm?”

“Em có thể hôn ngài không?”

Yêu cầu đó khiến Zhongli khựng lại.
Anh nhìn Childe và đối phương cũng đang nhìn lại anh. Trên mặt cậu nở nụ cười yêu thương.

Ánh mắt đó...không khá quen thuộc.

Zhongli lục lại trí nhớ, anh biết mình đã từng thấy anh mắt như thế khi đi ngang qua một cặp đôi ở chợ.

Một người đàn ông mỉm cười với cô gái đứng trước mặt anh ta, vén tóc ra sau tai và hôn lên bàn tay cô, nâng niu cô gái một cách trân trọng. Còn cô gái nhìn người đàn ông như thể anh ta là một đóa hoa ngại ngùng nhút nhát mà cô muốn tôn thờ trong suốt quãng đời còn lại.

Zhongli không thể rời mắt khỏi họ, anh bị mê hoặc trước cảnh tượng đó, nghĩ đến việc có ai đó nhìn mình như vậy và cảm thấy lồng ngực thắt lại, anh không dám mơ một điều xa xỉ như vậy

Barbatos cũng ở cùng anh khi đó và cũng thấy những gì đang Zhongli đang nhìn. Phong thần đã cười toe toét và thì thầm vào tai anh “Đang yêu, họ đang yêu nhau, Morax.”

Lúc đó, Zhongli chỉ đáp lại “Ồ”

Đúng rồi nhỉ.

Yêu nhau.

A...

Thì ra mọi chuyện vẫn luôn như thế.
Childe yêu anh giống như anh yêu Childe vậy.

Zhongli đưa tay lên miệng, cố gắng ngăn tiếng cười giòn tan. Anh cảm thấy như thể có một đàn bướm đập loạn trong trái tim, không ngừng bay trên những đóa hia đầy màu sắc trong một buổi sáng mùa xuân đẹp trời.

"Hôn tôi đi, Childe," cuối cùng Zhongli nói.

"Ngài không bận tâm khi em vẫn còn khỏa thân sao? Hay đây cũng là một phần trong kế hoạch nhỉ? Cố tình để một người đàn ông đẹp trai, khỏa thân trước khi ngài lao vào xơi tái anh ta?" Childe trêu chọc một cách vui vẻ.

Zhongli chỉ dụi mặt vào hõm cổ Childe, ngón tay chạm vào bụng cậu, không dám buông ra.

Zhongli cảm thấy ngón tay cái dưới cằm mình. Childe khiến anh ngẩng mặt lên cho đến khi mắt họ chạm nhau. Cậu cười toe toét, đôi mắt xanh tràn ngập cảm xúc đầy màu sắc.

"Cuối cùng thì, liệu em, một chiến binh dũng mãnh, có quyến rũ được vị tiên sinh xinh đẹp này không?" Childe trêu chọc.

Zhongli gần như đảo mắt.

"Em nói nhiều quá đó, ngài quan chấp hành ạ."

"Có lẽ ngài nên bảo em im lặng đi, ngài cố vấn.”

Ồ, Zhongli sẽ làm nhiều hơn là bắt Childe im lặng. Zhongli sẽ yêu Childe bằng cả trái tim cho đến khi mọi ngóc ngách trong trái tim anh chỉ còn Childe .

Anh mỉm cười với người kia và đỏ mặt khi Childe dễ dàng đáp lại tình cảm của anh.

Childe vén những lọn tóc đen ra sau tai Zhongli trước khi hôn nhẹ vào đốt ngón tay anh một cách trìu mến.

Cử chỉ này chỉ khiến vị cựu thần phải đỏ mặt hơn nữa. Má anh ửng hồng.

Childe cười toe toét.

Childe là người hôn anh trước. Cậu đặt tay lên má Zhongli, đưa mặt lại gần cho đến khi môi họ chạm vào nhau ở giữa, và Zhongli tiến về phía trước để làm sâu sắc thêm sự tiếp xúc quý giá này.

Childe mỉm cười trong nụ hôn. Cậu vuốt ve cổ Zhongli, vuốt ve lưng anh và vuốt má anh - chạm vào bất cứ nơi nào mình có thể với tới.

Họ hôn nhau rồi tách ra, rồi lại hôn nhau, cho đến khi chỉ còn tiếng cười của Childe và Zhongli hòa vào nhau trong căn phòng nhỏ khi họ loạng choạng bước đi trên sàn như một cặp đôi ngốc nghếch đang yêu.

Và, chính xác thì họ đã làm thế.
_____

“Childe, tại sao đồng nghiệp lại biến em thành gà con thế?”

“Vì Dottore là thằng chó chết, em chỉ đá vào đầu gối hắn mấy cái mà thằng chả hành động như kiểu em làm hỏng toàn bộ mấy cái phát minh dị hợm của chả ấy.”

“Tôi hiểu, được rồi, chuyện cũng đã qua. Lại đây hôn tôi nữa đi.”

----

Morax thân mến,

Tôi mệt vì phải chờ lắm rồi.

Tôi sẽ chỉ cho ánh cách vô hiệu hóa điều này: hôn Tartaglia đi.

Tình huống của thằng bé chỉ có thể được giải quyết bằng một nụ hôn từ người mà nó khao khát. Đây là điều kiện mà tôi đã đặt ra cho phước lành tôi trao cho thằng bé.

Hôn nó nhanh đi, đồ ngốc.

Một điều đơn giản cực kỳ mà anh lại mất rất nhiều thời gian để thực hiện.

Trân trọng,

Tsaritsa.

---

“Ngài biết không, em còn nhớ mọi thứ nhỏ nhặt mà ngài nói với em khi vẫn còn là chú gà con của ngài đó, Zhongli.”

“Tôi biết mà.”

“Hmm... ngài thật dịu dàng với em, làm em càng yêu ngài hơn nữa.” – Childe thú nhận, mày nhướng lên một cách nghịch ngợm. Cánh tay cậu vòng qua eo Zhongli để giữ anh sát bên mình.

Zhongli chỉ mỉm cười với người yêu.

Anh đang ngồi trên đùi Childe, một tay cầm hộp cơm bằng gỗ và một tay đang cầm đũa đút cho cậu.

“Ngài không phải làm gì để có được sự tha thứ từ em đâu.” – Childe khẳng định.

Ngón tay cậu lướt trên má Zhongli một cách yêu thương, cậu thì thầm:

“Chỉ cần một nụ hôn đơn giản rồi em sẽ là của ngài. Em biết ngài vẫn luôn ngốc nghếch trong mọi việc liên quan đến em, Zhongli ạ.”

“Tôi đã hôn em nhiều lần lắm rồi.”

“Haha, nhưng em cá là ngài luôn muốn hôn em nhiều nhất có thể, ngài không thể ngừng quan tâm đến em được.”

Ánh mắt Zhongli sáng lên vẻ trìu mến không ngừng, anh vui vẻ nói:

“Tôi thì cá là em muốn hôn tôi suốt quãng đời còn lại.”

Nhưng Childe không đáp lại bằng câu đùa dí dỏm nào nữa. Cậu chỉ mỉm cười và nhìn Zhongli như thế mọi điều tốt đẹp trên thế gian đều ẩn chứa hết trong đôi mắt của anh.

“Em không thấy có lí do gì để không làm thế cả.”

Zhongli ngay lập tức dịch chuyển vào lòng Childe và hôn nhẹ một cái lên mũi vị quan chấp hành.

"Yêu em," Zhongli thì thầm đầy trìu mến khi anh buông cậu ra.

Childe phải cắn chặt môi dưới để ngăn nụ cười toe toét lan rộng trên môi.

"Em cũng yêu ngài," Childe đáp lại. Họ hôn nhau một lúc. Đồ ăn trên bàn đã bị lãng quên.

“Zhongli, đừng hôn hít với bạn trai anh nữa và quay lại làm việc đi!”

Giọng của Hutao vang lên từ bên ngoài phòng làm việc.

Họ lờ cô đi. Chỉ lúc này thôi.

--

Morax thân mến,

Đã khá lâu rồi chúng ta không nói chuyện với nhau.

Xin hãy trả lại quan chấp hành của tôi sớm. Tuần trăng mật đã kéo dài sáu tháng rồi. Tartaglia còn muốn đưa anh đi bao lâu nữa?

Hãy bảo nó quay lại ngay. Quan chấp hành có nhiệm vụ phải hoàn thành. Cũng giống như anh có nhiệm vụ là cố vấn của Vãng Sinh đường vậy.

Tartaglia đúng là chồng anh nhưng trước hết thằng bé vẫn là quan chấp hành của tôi.

Tôi sẽ không để anh làm lung lay lòng trung thành những người dưới trướng tôi đâu.

Ngoài ra, hãy thưởng thức những món ngọt của Snezhnaya mà tôi đã yêu cầu các cửa hàng Fatui gửi đến cho anh.

Trân trọng,

Tsaritsa.

--

Tsaritsa thân mến,

Cô chỉ đang tức giận vì tôi đã chọn Barbatos làm chủ hôn cho đám cưới của tôi và Ajax thay vì cô thôi.

Bạn cô,

Zhongli, chồng Ajax.





_____
Hết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net