3
3.
Đúng vậy. Lestrade muộn màng nhận ra sau khi kéo Sherlock đi ăn sandwich. Gần đây Shelock khá nghe lời, sau đó họ đạt đến thỏa thuận "ăn uống đầy đủ + bớt cãi cọ = có vụ án". Nên, cái ngày mà anh bị chiếc xe màu đen chở đi trong giấc mơ, tức là hôm kia vì sao Sherlock lại cáu kỉnh hơn cả ngày đầu họ gặp nhau? Kể cả anh cũng không thoát khỏi loạt tấn công như súng liên thanh của cậu.
"Cái kia.. Sherlock."
"Ừm... hửm."
"Cậu biết đó." Anh hơi xấu hổ sắp xếp từ ngữ, "Ờ thì... nếu có gặp khó khăn gì, thì đều có thể, ý tôi là, tôi có thể cố gắng giúp cậu."
Sherlock nhìn anh với khuôn mặt gặp quỷ.
"Tôi thì có khó khăn gì chứ?" Cậu nói, "Tôi thật sự không hiểu, ngay từ đầu anh vẫn rất thích tôi, đúng là kì quặc."
"So cậu với con mèo khó tính, tôi còn thấy vui chán vì cậu còn biết nói tiếng người."
"Đừng có so sánh tôi với cục lông đó!" Sherlock nhe răng tức giận.
Lestrade chắc chắn không nghĩ Sherlock là con mèo vô hại chỉ biết đẩy ly từ bàn xuống, cơ mà thật sự thì, cũng chẳng tốt hơn là bao. Anh có bốn anh em, toàn bộ tuổi thơ của anh hay thậm chí là tuổi thiếu niên trôi qua trong hỗn loạn, từ trộm gà đá chó, phá làng phá xóm và thậm chí là đặt bẫy mấy con sói trắng. Anh biết cách để chơi với con nít, sau ba tiếng ngồi với Sherlock, anh bắt đầu nghi ngờ tuổi tinh thần của người trước mặt. Kể cả khi Sherlock có gương mặt của một sinh viên đại học thì cũng không tương xứng với những hành động con nít kia.
"Thực ra," cậu nói, "Tôi đã tốt nghiệp rồi."
"Có vẻ như," Lestrade nói, "Oxford rất coi trọng thành tích học tập của sinh viên."
Câu nói này làm áo của anh nhận lấy miếng dưa chuột muối từ Sherlock. Lestrade cười mắng cậu, đối phương khịt mũi nhưng khóe miệng lại nhếch lên, sau đó cậu nhanh chóng lấy tay che miệng.
"Tôi no rồi." Cậu đẩy hộp trống về phía trước, từ tốn lấy khăn giấy lau tay. Có thể thấy đứa trẻ này được giáo dục rất tốt. Cho dù đói bụng nhưng không ăn uống văng vãi ra khắp nơi như hổ đói. Nhiều nhất chỉ là nhai quá nhanh thành ra nghẹn mà thôi. Anh biết Sherlock có nhiều thứ "khác thường" nhưng anh vẫn không thể tách cậu ra khỏi hình tượng "con nít". Có khi nào là bệnh nghề nghiệp không? Anh bất lực nghĩ.
"Sáng mai chúng tôi sẽ bắt đầu tìm kiếm, cậu muốn tham gia thì gặp tôi ở hiện trường sau bữa trưa." Lestrade nói, "Đừng vượt rào gây thêm rắc rối nữa, được chứ?" Sherlock nhìn qua như bị đạp trúng đuôi: "Tôi chưa vượt rào cả tháng nay rồi đó. Tôi có nhắn anh mà."
"Chỉ là một suy đoán thôi. Biết đâu mai cậu lại muốn vượt rào." Lestrade nhún vai, Sherlock nhìn anh nghi ngờ.
"Anh đang suy luận điều gì đó về tôi à?"
"Đâu phải mỗi cậu có quyền được suy luận."
"Anh không có căn cứ gì cả!"
"Khỏi cần căn cứ, nhìn cậu tôi biết thừa." Lestrade chột dạ quay mặt sang bên, đổi lấy cái nheo mắt khó lường của Sherlock.
Tuy nhiên, ngoài dự liệu của anh, Sherlock không nói gì cả.
Ngày tiếp theo, dựa theo trí nhớ trong giấc mơ, không lâu sau khi Sherlock đến, họ tóm được Brutus Hunter đang ẩn nấp trong nghĩa trang.
"Đây là lần nhanh nhất trong lịch sử Scotland Yard." Sherlock nói, "Tôi vẫn chưa hiểu."
"Cậu chưa hiểu gì?"
"Vì sao anh nghĩ tâm trạng tôi buồn bực đến mức tôi phải vượt rào vào hiện trường."
"Tại sao lại là tâm trạng buồn bực?"
"Anh nghĩ vậy, đều viết lên mặt hết rồi kìa." Sherlock nhìn anh như một phép toán có vấn đề những vẫn tính ra được kết quả, "Hôm nay anh lại còn nhanh nhạy bất thường. Nếu anh không nhìn tôi bằng ánh mắt ngớ ngẩn thì tôi đã nghi ngờ anh là Mycroft uống dược dịch dung - đúng, ánh nhìn này là thứ giúp anh thoát khỏi hiềm nghi. Mycroft không thể ngụy trang được biểu cảm như vậy."
"Ai là Mycroft?"
"Kẻ thù không đội trời chung của tôi."
"Được rồi.. lại là mèo nhà ai?"
"Lestrade!!"
Lestrade mỉm cười nhìn Sherlock tức giận rời khỏi hiện trường. Việc phá xong một vụ án làm anh thấy nhẹ nhõm, cho dù sau đó anh phải đối mặt với cuộc thẩm vấn không vui vẻ và hàng loạt báo cáo. Anh ra lệnh cho mọi người về Scotland Yard còn bản thân mua một cốc cà phê trong thời gian rảnh hiếm hoi.
"Sao rồi?"
"Chỉ là đứa con nít mà thôi, cậu ta thú nhận tất cả sau khi bị dọa rồi." Sally nói, "Nhưng tôi vẫn cảm thấy... có cái gì đó không đúng với lý luận của tên điên kia."
"Có gì không đúng?"
"Brutus Hunter không mạnh bằng tôi." Sally chỉ vào vai cô. "Nhưng cậu ta và một người đàn ông trưởng thành khiêng một người phụ nữ trưởng thành nặng hơn cậu ta hai mươi pound lên sân thượng rồi lại đẩy người đàn ông nặng hơn cậu ta bảy mươi pound cùng thi thể xuống dưới; không có dấu hiệu phản kháng; cậu ta cũng không bị thương... Đúng là có thể xảy ra, nhưng có thật sự trùng hợp đến vậy không?"
"Nghe qua thì vô lý, nhưng cô thấy đó... Những gì Sherlock Holmes nói là câu trả lời duy nhất cho vụ án này, đến cả hung thủ cũng đã nhận tội." Lestrade nói, "Chúng ta chỉ có thể cho rằng tất cả là may mắn."
"Có thật là vậy không?" Sally không cam lòng nói, "Có thể đó là Holmes và cậu ta-"
"Sally, bình tĩnh lại. Cô đang vu khống người khác." Lestrade ngắt lời cô, "Tôi biết lần trước cậu ta làm cô khó chịu nhưng Sherlock đóng góp rất nhiều vào vụ án lần này. Đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc."
"Được rồi. Tôi xin lỗi, boss. Nhưng anh hứa với tôi nếu một ngày tên điên kia không chỉ thỏa mãn với phá án nữa thì anh phải cho tôi bắt hắn." Sally nói, quay lưng lại cầm hồ sơ bỏ đi. "Đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng công việc!"
"..." Lestrade thở dài xoa thái dương.
Có vẻ như hôm nay anh lại phải tăng ca. Anh liếc đồng hồ rồi quyết định ra ngoài mua bữa tối. Ngay lúc anh vừa băng qua đường và nhanh chóng quyết định sẽ ăn nhà hàng nào thì một chiếc xe màu đen theo sau anh như bóng ma, giữ tốc độ ổn định với bước chân của anh.
Không thể nào....
Anh dừng chân, quay lại gõ vào cửa kính: "Chào, mọi người có việc gì không?"
"Mời anh lên xe." Cửa kính hạ xuống, cô gái xinh đẹp anh đã thấy trong "mơ" nói. Lestrade nhướng mày: "Tôi có lựa chọn thứ hai không?"
Cô gái trong xe cho anh nụ cười công nghiệp, Lestrade thở dài vào xe.
Đường đi vẫn giống hệt , vẫn là nhà kho bỏ hoang với nhiều khúc quanh co... một địa điểm lí tưởng để giết người cướp của, nhưng người bị nổ tung lại là người bắt cóc anh. Đây là kết thúc nào của O.Henry vậy? Lúc ra khỏi xe, anh lại thấy được vị Drama Queen kia. Ánh sáng mạnh làm anh chỉ thoáng thấy được sống mũi cao kiêu hãnh của người đối diện. Lestrade nhìn toàn bộ cơ thể khỏe mạnh của đối phương, và anh đưa ra quyết định trong chưa đầy một giây - anh bước tới, nắm lấy tay của người đàn ông rồi lui lại, dẫn hắn tới bên cạnh xe.
"Được rồi," Anh nói, "Giờ anh bắt đầu đi."
Người kia rõ ràng rất ngạc nhiên về chuyện này, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt anh mà không nói gì cả. Lestrade có chút xấu hổ - tài xế cũng như cô gái đều sững sờ, có vẻ người tài xế cao lớn đang phân vân có nên nhào lên đẩy ngã anh hay không.
"Chà.." Người đàn ông mang bộ suit ba mảnh lịch sự xoay cây dù trong tay, "Anh thật sự... khiến người khác phải ấn tượng."
"... Anh trông còn ấn tượng hơn tôi, không cần khiêm tốn." Lestrade cạn lời nói, "Cho nên anh đánh trống khua chiêng mang tôi đến đây là vì cái gì? Anh biết tôi là cảnh sát, chắc là anh muốn đe dọa tôi hơn là giết tôi, nếu không thì phiền toái vậy làm gì."
Người kia sửng sốt, sau đó nắm chặt lấy cổ tay anh. Lestrade cảm thấy áp suất tăng lên đột ngột, người đàn ông nhìn chằm chằm xuống anh, đôi mắt như động vật săn mồi bậc cao đang nhìn con thỏ xui xẻo rơi vào móng vuốt của hắn-
"Anh thấy tôi bao nhiêu lần rồi?"
"Bao nhiêu lần ý là sao-"
"Hai lần." Hắn nhìn mặt anh kết luận ngắn gọn, sau đó thả tay anh ra.
Cái quỷ gì vậy!
Lestrade xoa cổ tay bị siết đến mức đau đớn, rồi ngước nhìn hắn bối rối. Ngoài dự đoán của anh, người kia cũng nhìn anh với ánh mắt khó hiểu cùng đánh giá.
"Tôi không nghĩ tôi đã tiết lộ manh mối gì cho anh ở lần đầu tiên." Hắn nói.
"Ừm." Lestrade trả lời, "Khoan đã, tôi tưởng... cái đó không phải là giấc mơ của tôi sao?"
"Anh hẳn đã trả qua toàn bộ sự kiện như trong 'giấc mơ'. Gene tiên tri thường sẽ không xuất hiện ở những người ngoài ba mươi."
Lestrade: "..."
Lestrade: "Già?"
"Đó là đối với những Tiên tri thôi. Họ đều chết trẻ." Người kia vẫy tay mất kiên nhẫn, có vẻ không muốn tiếp tục chủ đề này. "Không nói nhiều nữa, thuật lại tất cả thông tin mà Sherlock Holmes đã nói với anh cho tôi."
"Sherlock?" Lestrade nhìn hắn khó hiểu, "Không, đợi đã... anh làm tôi khó hiểu... anh gặp tôi làm gì?"
"Là bên có liên quan đến Sherlock Holmes, tôi đã lấy thân phận cấp trên cho anh công việc mới." Đối phương nhíu mày, "Nhưng nhìn anh thì có vẻ Sherlock Holmes đã chuyển giao công việc mà tôi ủy thác cho em ấy sang anh."
"Tôi có biết đâu." Lestrade nói, "Cậu ấy chuyển giao gì cho tôi?"
Lần này người trước mắt anh thật sự bất ngờ. Nhưng trước khi Lestrade kịp xác nhận cái gì, ngọn lửa lại bùng cháy, gương mặt cùng suit ba mảnh của người đàn ông lại lần nữa nát vụn. Lestrade đứng đó, cảm nhận luồng nhiệt xông tới anh, một bàn tay chồm ra từ đống lửa muốn bóp lấy cổ anh. Anh hoảng sợ lùi lại rồi ngay lập tức chìm vào bóng tối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net