4
4.
Lestrade không nghĩ đến việc cầu nguyện gì với Chúa, vì con mẹ nó anh chắc chắn Chúa không hề quan tâm gì đến anh.
----Lestrade lại lần nữa xém làm đổ cốc cà phê nhưng anh kịp thời chụp được, tránh một lần nữa rước lấy phiền toái. Anh chết lặng cầm cốc cà phê đổ vào miệng, nhưng phải phun ra vì bỏng.
"Chết tiệt.."
Vài giọt bắn lên quần anh, may mắn vải quần tối màu nên nhìn không quá rõ ràng, Lestrade day thái dương, cố gắng không hồi tưởng đến những mảnh vụn thân thể văng tung tóe khắp nơi.
Anh ngồi cho đến khi cốc cà phê nguội đi rồi mới quay về Scotland Yard. Sally thông báo với anh có một vụ tự sát, và điều động cảnh sát đến hiện trường... Anh ngồi trong xe, bây giờ mới cảm thấy có gì đó không đúng: Tại sao án tự sát lại trực tiếp đưa đến bàn anh?
Sally không thấy có vấn đề gì: "Anh biết các cuộc diễn thuyết tranh cử là vô tận mà. Gần đây chúng ta cũng thiếu nhân lực. Họ không thể để ai rảnh rỗi quá được."
Lestrade gật đầu. Đây là lí do không tệ, anh hẳn là nên nghĩ đến, nhưng không hiểu sao trực giác của anh luôn cảm thấy chuyện này có gì đó kì quái. Những lúc như này anh chỉ muốn tháo bộ não của Sherlock ra rồi lắp vào đầu anh, ít nhất anh có thể đưa ra câu trả lời cho trực giác của mình.
"Sherlock," Anh nói trước khi tên nhóc đầu xoăn nhảy xuống từ trên hàng rào: "Cậu có gì muốn nói cho tôi không?"
Người kia đứng hình bởi câu hỏi của anh: "Cái gì?..."
"Cậu có gì nói cho tôi không?" Lestrade lặp lại. Nếu Sherlock có nghĩ anh là tên điên thì cũng không quan trọng. Dù sao đi nữa, nếu có ai nói một trong hai người là anh và Sherlock bị điên, thì cả London cũng sẽ chọn Sherlock chứ không phải anh. Anh kiên nhẫn nhìn đối phương đợi câu trả lời.
"Anh không nói về cặp đôi kia." Sherlock kết luận. "Lạ thật, anh luôn đặt vụ án lên trên vấn đề cá nhân. Điều gì làm anh thay đổi?"
"Sherlock, đây không phải là chuyện cá nhân! Có người sẽ chết vì chuyện này!" Lestrade hạ giọng, "Người đàn ông kia bảo hắn ta là bên liên quan đến cậu, rồi nói cậu chuyển giao ủy thác gì đó cho tôi... Sao mà tôi biết được? Cả tuần nay tôi có gặp cậu đâu!"
"Không lẽ anh nghĩ tôi biết? Tôi có chuyển giao cái gì--" Sherlock dừng lại, trên mặt xuất hiện biểu cảm gớm ghiếc: "Anh đã gặp tên mập đó rồi à?"
"Ai?"
"Mycroft, cái người ra vẻ 'có liên quan đến tôi'." Sherlock nói, điệu bộ cảnh giác như con mèo bị xâm phạm lãnh thổ. "Mang bộ suit ba mảnh, cầm ô đen đựng toàn kế hoạch quỷ quái, thêm đường chân tóc đang có xu hướng rút lên đỉnh đầu trong vòng mười năm tới--"
"Hắn là Mycroft?" Lestrade không nhịn được bông đùa, "Thế mà tôi nói tên này ít khi đặt cho mèo."
Sherlock nheo mắt. "Tôi không nghĩ đã kể về anh ấy lần nào trước mặt anh." Cậu thì thầm.
"Đương nhiên, cậu chưa nhắc đến bây giờ." Lestrade nói, "Nhưng lần trước chúng ta ở 'ngày mai' cùng nhau, cậu bảo đó là tên của kẻ thù không đội trời chung."
"... Và sau đó anh đã hỏi tôi đó là mèo của ai. Tôi ghét anh, Lestrade."
"Cảm ơn nhiều nhá."
Sherlock khịt mũi, sau đó lo lắng đứng tại chỗ xoay hai vòng. Lestrade tính hỏi thì bị cánh tay giơ ra chặn lại: "Đừng nói chuyện! Tiếng suy nghĩ của anh ồn ào quá!"
"..." Lestrade kiềm chế xúc động muốn đánh người, lui bước về sau.
"Anh đang ở trong vòng lặp thời gian, và anh vẫn có kí ức... Không đúng, trừ khi anh đang nói chuyện với tôi là anh đến từ tương lai, và anh sử dụng Xoay Thời Gian... Nhưng cũng không thể có hai anh cùng phá án với Scotland Yard cùng một lúc, khả năng bị lộ là 100%." Sherlock khó chịu đi vòng quanh, "Không.. chờ đã, thứ đó vô dụng. Trong mọi trường hợp, thời gian không thể bị sửa chữa, Xoay Thời Gian chỉ là một phần nhân quả... Greg," Đột nhiên cậu dừng lại rồi nói khẽ, tựa như sợ xáo trộn hiện thực: "Anh nói ai đó đã chết vì điều này... Người đó là Myc... Mycroft?"
Lestrade trong lúc nhất thời bị vẻ mặt tái nhợt mờ mịt của cậu dọa sợ, sau đó anh nhận ra người tên "Mycroft" này hẳn có mối quan hệ đặc biệt với Sherlock. Anh nuốt nước bọt, cảm giác bản thân quay lại hiện trường thông báo với các gia đình rằng con tin không qua khỏi, nhưng lần này anh phải đối mặt với Sherlock, cái này so với mọi lần lại càng khó khăn hơn.
Trong những giây phút anh vật lộn, Sherlock vẫn nhìn như thường. Cậu mất kiên nhẫn giục Lestrade: "Mycroft chết rồi sao? - Đừng lo, anh ta kẻ thù không đội trời chung của tôi. Tôi còn mong anh ta bị xử tử ngay bây giờ. Toàn bộ London sẽ thở phào vì sự cống hiến xuất sắc của anh ta cho môi trường hiện nay."
"...Đúng vậy." Lestrade nói, "Một vụ nổ, anh ấy bị... nổ tung thành từng mảnh trước mặt tôi. Xin lỗi."
Anh đang nhìn chăm chú vào Sherlock nên một thoáng cứng người của cậu không lọt khỏi mắt anh. Tên nhóc có vẻ vô tâm hừ một tiếng rồi giơ trước mặt anh: "Phù thủy đều chết như vậy, bị thiêu chết, bị nổ thành mảnh vụn... Tôi đã nói từ hồi bốn tuổi, nhưng anh ấy vẫn muốn học mấy thứ phù thủy khó hiểu đó. Ngu xuẩn."
"Xin lỗi." Lestrade ngắt lời cậu, "Phù thủy á?"
"Phù thủy, pháp sư,... Dù sao đều gọi như vậy. Tên mập mạp chết bầm kia chính là mụ phù thủy nấp trong căn nhà kẹo."
"Vậy thì Mycroft là anh trai cậu.... hay là bạn hồi nhỏ sau này nghỉ chơi?"
Sherlock run rẩy khi nghe vế sau: "Tôi không có thứ gì là 'bạn' hết... Mycroft Holmes rõ ràng là anh tôi."
"Ừ làm như rõ ràng lắm ấy. Đây là lần đầu tiên tôi nghe ai đó gọi anh mình là 'kẻ thù'." Lestrade than vãn, "Cơ mà anh ta cũng tự xưng bản thân là 'người liên quan' với cậu, đúng là một chín một mười."
"Truyền thống gia đình thôi." Sherlock nói, "Chú Rudi với ba chúng tôi cũng không ưa nhau lắm, nhưng chú ấy vẫn vui vẻ dẫn Mycroft đi tiếp xúc với các hoạt động phù thủy - đương nhiên, vì hai người họ là phù thủy duy nhất trong nhà."
"Thật lòng mà nói thì phù thủy là ý gì?"
"Ý là những câu chuyện về phù thủy không phải là không có căn cứ. Trên nước Anh hiện tại có hàng ngàn phù thủy vẫn còn hoạt động." Sherlock nhướng mày nghiêng đầu, "Holmes từng là một gia tộc phù thủy vô cùng hiển hách. Để duy trì dòng máu thuần khiết, chúng tôi thường cưới những gia tộc phù thủy thuần huyết khác ở Pháp. Nhưng vào đầu thế kỷ mười chín, vì vài lí do nào đó - tôi thiên về giả thuyết gia tộc đã bị nguyền rủa - người dần dần ít đi, huyết mạch phép thuật cũng không còn như trước. Tầm khoảng 1930, số người ít đến mức còn không đủ để gọi là một 'gia tộc'. Cậu Rudi là phù thủy thế hệ trước, mang mấy bộ áo chùng sặc sỡ, đi giày đầu nhọn, đá Mycroft ra khỏi cửa bằng cây chổi rồi biến anh ấy thành mụ phù thủy mũ nhọn. Tôi từng bảo anh ấy đừng có đi, sớm muộn gì cũng bị thiêu chết thôi."
"... Mặc dù nghe rất nực cười, nhưng nghĩ đến tôi đang đối mặt với tình hình còn nực cười hơn, tôi sẽ tin cậu lần này." Lestrade khổ sở lau mặt, "Rõ ràng chấp nhận cậu là một phù thủy nhỏ còn dễ hơn chấp nhận cậu là thằng quỷ khó ưa."
"Tôi không phải phù thủy!" Sherlock tức giận nói.
"Được rồi, được rồi. Tôi biết rồi. Giờ thì đi nói với pháp y manh mối đi, rồi tôi dẫn cậu đi ăn sandwich... Chúa ơi, chúng ta còn phải đi làm chính sự nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net