Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

5.

Lestrade theo Sherlock về căn hộ anh thuê trên đường Montague.

"Xoay Thời Gian là đồ vật phép thuật, nhìn giống đồng hồ cát, cho phép anh trở về quá khứ." Sherlock sập cửa tủ lạnh khi không thấy sữa, "Nhưng nó rất vô dụng... bởi vì anh không thể thay đổi những gì anh đã trải qua."

"Vậy trở về quá khứ để làm gì chứ?" Lestrade hỏi. Anh mở hộp bánh quy, ra hiệu cho Sherlock đến ăn. 

Đối phương dùng đầu tóc xoăn cạ cạ vào người anh sau đó ngồi xuống, lo lắng gặm bánh quy: "Mycroft mượn thứ đó hồi còn đi học, nhờ vậy anh ấy có được ba bằng Oxford lúc đang học trường phù thủy."

Lestrade: "..."

Lestrade: "Ai lại dùng thứ đồ vật này cho việc học chứ???"

"Học sinh muốn có Xoay Thời Gian phải được giáo sư bảo lãnh và kí một tờ giấy không được sử dụng vào mục đích khác trừ học tập." Sherlock nói, "Cái 'mục đích khác' đó... Nếu anh muốn dùng Xoay Thời Gian để cứu Mycroft, tiền đề là anh không xác nhận được cái chết của Mycroft. Bởi vì lịch sử là không thể thay đổi, cho dù thời gian có quay ngược, nó cũng chỉ lặp đi lặp lại trước mắt anh thôi. Nói cách khác, nếu Mycroft chưa chết, anh ấy sẽ không chết vào lần đầu tiên, hiểu không?"

"Tôi... Chờ chút." Lestrade cảm giác mình cần load một chút, "Ý cậu là... Tiền đề của cái thứ này là 'lịch sử không thể thay đổi', cho nên nếu tôi có quay về quá khứ, thành công cứu lấy Mycroft, đó là vì anh ấy được cứu bởi 'tương lai tôi', nhưng 'quá khứ tôi' không được biết gì cả, đúng không?"

"Chính xác." Sherlock nói, "Giả sử như anh nghe tiếng rìu của đao phủ, và anh nghĩ nạn nhân chết vì điều đó, nên anh dùng Xoay Thời Gian để cứu người. Anh thành công, trở về quá khứ, giải cứu người đó. Tên đao phủ tức giận chặt vào cây, làm cho anh ở quá khứ nghe thấy tiếng rìu, rồi anh của quá khứ nghĩ nạn nhân chết vì rìu, rồi lại quyết định dùng Xoay Thời Gian đi cứu người."

"Cho nên thời gian luôn là một vòng lặp khép kín." Lestrade trầm tư, "Nhưng... tôi chưa gặp 'tôi ở quá khứ' lần nào."

"Đúng vậy, đó là lí do tôi biết anh không quay về vì Xoay Thời Gian. Nếu trường hợp đó xảy ra tôi có thể chắc chắn Mycroft đã chết, lúc đó vấn đề duy nhất là đưa anh ra khỏi vòng lặp." Sherlock ăn xong bánh quy (sau khi kết luận Mycroft không chết nhìn cậu có vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn), cậu phủi vụn bánh, tay bắt thành hình vòng cung để trên cằm, "Cái này thú vị hơn mấy vụ án thông thường nhiều! Cảm ơn Greg! Giáng sinh vậy mà đến rồi!"

"Bây giờ là tám giờ." Lestrade nhìn đồng hồ, "Tôi sẽ không bị bắt đi cho đến vào khoảng ba giờ chiều mai-"

....Từ từ.

Lần đầu tiên anh bị chiếc xe đen chở đi là khoảng 3:15 chiều, sau khoảng nửa tiếng lái xe, anh gặp Mycroft, chứng kiến cái chết của hắn.

Sau đó anh lại trở về ba giờ chiều hôm trước. Lần đầu tiên anh làm đổ cà phê, anh trở về Scotland Yard lúc 3:10, lái xe hai mươi phút - mặc dù đây là London, họ có thể đạp hết ga trên xe cảnh sát - để đến hiện trường lúc 3:30, sau đó Sherlock xuất hiện lúc 3:45 để phân tích vụ án.

Lần này anh bị bỏng, thời gian trở về bị trì hoãn đến 3:20. Lần nữa, Sally thông báo cho anh về vụ án, lần này anh mất hai mươi lăm phút đến hiện trường. Vì vậy khi đến Sherlock đã đứng đợi anh sẵn, rực rỡ chào mừng anh. 

Lần thứ hai anh gặp Mycroft Holmes chắc chắn trễ hơn lần đầu tiên. Họ tóm được Brutus Hunter sớm hơn nhiều, nhưng phải bốn giờ anh mới quay về Scotland Yard đợi thẩm vấn xong. Anh đi mua bữa tối với suy nghĩ sẽ làm tăng ca trong đầu rồi bị chiếc xe đen chở đi. Lần này thời gian chắc chắn dài hơn lần trước, anh khá chắc thời gian mà Mycroft phát nổ là sau năm giờ.

Nói cách khác, anh quay về quá khứ không hẳn là đúng hai mươi bốn giờ, đây là kiểu "quay ngược từ cái chết của Mycroft đến ba giờ chiều ngày hôm trước." Vậy nếu anh có thể trì hoãn cái chết của Mycroft vô hạn lần, có thể anh sẽ trì hoãn đến vài thập kỉ hoặc lâu hơn, sau đó họ sẽ không cần lo lắng đến vòng lặp nữa, mà cũng khó có thể chắc chắn anh có thể sống thêm vài thập kỉ nữa.

Anh đem suy nghĩ này nói cho Sherlock. Sherlock cau mày, "Tôi không nghĩ tên mập đó muốn sống dưới thanh kiếm của Damocles hết cuộc đời đâu."

"Có thể nếu đưa được anh trai cậu ra khỏi nhà kho đó thì mọi thứ sẽ ổn." Lestrade nói, "Lần này tôi định cướp chiếc xe rồi chở anh ấy đi."

"Anh sẽ bị tài xế của anh ấy ghì xuống đất đấm cho một trận."

"Vừa đến nơi tôi sẽ hô Sherlock, có chuyện cần nói!" Lestrade liếc cậu không vui, "Anh trai cậu nhìn thông minh hơn cậu nhiều. Lần trước tôi chưa mở miệng anh ấy đã biết đây không phải lần đầu tôi gặp anh. Lần này chắc chắn sẽ..."

"Tôi cũng biết mà!" Sherlock không cam tâm kêu to, "Tôi cũng muốn đi! Ngày mai anh phải mang tôi đến chỗ làm! Tôi sẽ theo anh!"

"Scotland Yard không có ngày 'Mang con đi làm'!"

"Tôi không phải con anh!"

Cho dù thế nào đi chăng nữa, ngăn chặn Holmes lớn nổ thành từng mảnh trở thành vấn đề cấp thiết nhất lúc này. Lestrade ngủ lại ở đường Montague và lôi một Sherlock đang cáu kỉnh đi làm vào sáng sớm hôm sau. Nói thật, anh ước gì thứ anh đang kéo là một con mèo. Ít nhất mèo sẽ không cao hơn anh và đặc biệt khi cào trúng anh cũng sẽ không gây ra những vết thương khủng khiếp này.

"Nhóc quỷ..." Lestrade uể oải nhấc cằm lên nhìn vệt cào dữ tợn trong gương. Sau lưng anh, Sherlock dựng cao cổ áo, nghe vậy liền xù lông: "Tôi không có cố ý! Móng tay tôi vô tình va trúng anh thôi!"

"Im ngay, tính ngái ngủ của cậu tí nữa giết tôi trong taxi rồi." Lestrade lau mặt, quyết định ngó lơ vết cào. Anh tập họp cảnh sát để lên đường, thúc giục mọi người đừng quan tâm đến tên tóc xoăn đang lẩm bẩm bên cạnh anh. Sau đó anh và Sherlock được đãi ngộ một xe cảnh sát riêng - không ai muốn ở chung xe với họ cả, tên nhóc chết tiệt gây ra cảnh này còn có mặt đủ dày để phàn nàn cậu không thích xe cảnh sát.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net