6
Park Dohyeon phải quay lại Thượng Hải và Son Siwoo cùng Park Jiwoo đã đến tiễn cậu tại sân bay. Cậu nhận ra Jiwoo đang đẩy hộ hành lý giúp mình.
Jiwoo không để ý khi cả hai im lặng đi lùi về phía sau lưng nó.
"Jiwoo của chúng ta rất xuất sắc."
"Nhờ anh cả đấy."
Son Siwoo bất ngờ: "Chà, nay em uống nhầm thuốc à?"
"Gì chứ? Em nói thật mà."
Anh giả vờ suy nghĩ: "À... Anh chỉ nhớ lúc tụi mình cãi lộn là lúc thành thật với nhau nhất."
Thấy Park Dohyeon nhìn mình chằm chằm, trong lòng cảm nhận được niềm vui chiến thắng nên đã vui vẻ đổi chủ đề: "Mà... em có gen tốt đấy, vai rộng và chân dài là ưu điểm của em mà."
"Nhưng sao tính cách của nó không giống anh vậy ta? Rõ ràng tính cách anh tốt hơn em mà?"
Park Dohyeon ngạc nhiên: "Không phải nó giống anh sao? Em luôn nghĩ cái tính nó như vậy là từ anh mà ra đó."
Cả hai nhìn nhau với ánh mắt muốn nói "Nói cái gì vậy trời".
"Hai người chỉ nhìn thấy ưu điểm của nhau hay gì vậy? Rõ ràng có thể nhìn thấy con là tập hợp của mấy cái gen tốt mà?" Park Jiwoo nói dù đi ở phía trước nhưng vẫn có thể nghe được tất cả mọi thứ.
"Jiwoo à, con còn nhàm chán hơn Dohyeon và tự luyến hơn ba nữa đó."
Park Dohyeon chêm vào:
"Vì em không nhàm chán nên em đồng ý với nửa câu đầu thôi, nhưng nó không tự luyến được như anh đâu."
"Sao mà không nhạt nhẽo cho được? Ngay cả khi anh bảo anh sẽ cưới người khác thì em nói có thể cho em chịu trách nhiệm không. Lúc đó tụi mình còn không ở trong mối quan hệ nào nữa đấy Dohyeon-nim? Vậy là vấn đề được giải quyết, hóa ra Jiwoo thừa hưởng quan điểm không yêu đương là từ em. Gọi anh là hyung mau!
"Ai nói nhiều là người đó thua lêu lêu."
Park Jiwoo không thể chịu nổi hai người này mà - quá trẻ trâu!
Son Siwoo khi ở cạnh Park Dohyeon là một người ồn ào và hành động như thể mới hai mươi tuổi đầu nhưng lại trở nên sâu sắc khi cậu rời đi.
"Jiwoo à, ngày năm tháng ba trường con khai giảng rồi, mình đi Tô Châu mừng sinh nhật con được không?"
Tô Châu? Chỗ đó ở đâu vậy? Park Jiwoo không cần tìm cũng biết chắc chắn chỗ đó gần với Thượng Hải.
Sau tất cả dù mối quan hệ giữa Dohyeon và Siwoo có tồi tệ như thế nào đi nữa thì họ vẫn luôn cùng nhau chúc mừng sinh nhật cho nó.
Khi nó lên mười lăm, mối quan hệ của họ không thể cứu vãn được nữa. Lúc đó nó nghĩ họ sẽ không bao giờ quay lại bên nhau.
Khi nó thổi nến đã bí mật hé mắt nhìn trộm và bắt được cảnh Park Dohyeon và Son Siwoo đang đơ người ra, nó tìm được video cũ và thấy được cảnh mà anh tặng cho cậu món quà tuổi 20. Nó nhận ra họ đang nghĩ về ánh nến sinh nhật cách đây hai mươi năm về trước.
Nó biết điều đó nên đã hỏi thẳng thay vì nghĩ quá nhiều.
"Vậy là hai người yêu nhau lại rồi à?"
Son Siwoo không đưa ra một câu trả lời cụ thể nào, chỉ nói là:
"Dù sao thì trên đời này cũng không có người nào ngoài em ấy."
Park Dohyeon không biết họ đã bay qua Tô Châu cho đến khi Jiwoo gọi đến. Nó nói qua điện thoại là gặp tai nạn và đang vướng vào cuộc xung đột với người ta và hiện đang ở bệnh viện.
Khi cậu tới thì mới nhận ra họ không vướng vào cuộc xung đột nào cả, đó là cuộc xung đột giữa tài xế ôtô và người lái xe ngựa.
Họ đến tham quan Vườn của Quản Lý Khiêm Nhường và khi đi ra ngoài đã thấy một chiếc xe ngựa được thiết kế có mái che, Son Siwoo tò mò nên kéo theo Park Jiwoo đi thử.
Có một cột đá chặn ở lối ra con hẻm và ôtô không được phép ra vào, một chiếc xe không biết điều đó nên đi vào và phải de xe ra. Người lái xe ngựa tưởng chiếc xe kia muốn anh ta đi qua trước nhưng lại bị đuôi xe ôtô đâm phải. Siwoo cố kéo Jiwoo để chụp ảnh và không ngồi đúng nên bị ngã.
Anh cảm thấy không phải việc gì to tát, nhưng người Tô Châu vẫn kiên quyết bắt anh đi kiểm tra thì họ mới yên tâm.
Cả hai đều là người Hàn và không thể nói tiếng bản địa và cũng không đem theo hộ chiếu, tài xế nói giọng địa phương Tô Châu với vô số phương ngữ, nên phần mềm dịch thuật chỉ có thể dịch đúng 70% là đã quá tốt.
May mắn là Thượng Hải rất gần Tô Châu, đi tàu cao tốc chỉ mất hơn hai mươi phút một chút nên khoảng một tiếng sau Park Dohyeon đã đến bệnh viện rồi.
Nhưng sau đó tình hình trở nên hỗn loạn.
Người lái xe ngựa và chủ xe oto kia cùng chịu trách nhiệm. Đôi khi nói chuyện với Son Siwoo, một người ngoại quốc đến Tô Châu để du lịch và không may bị thương, anh ta sử dụng ngôn ngữ hình thể giao tiếp. Siwoo không hiểu và nghĩ rằng anh ta đang kiếm chuyện với mình.
Park Jiwoo cùng không hiểu gì nên nó đứng chắn trước mặt anh và nhìn như "phụ huynh" bảo vệ anh vậy.
Sự xuất hiện của Park Dohyeon như cảnh sát đến một ngã tư kẹt xe để điều phối giao thông và sau đó anh đã hiểu họ chỉ đang lo lắng cho mình thôi. Mới đầu anh nghĩ họ nói anh cũng có lỗi khi ngồi sai.
Việc chia trách nhiệm chỉ có thể để người có chuyên môn thực hiện nên Son Siwoo phải tự chi trả một phần phí khám bệnh và trải nghiệm văn hoá từ chối lịch sự của người Trung Quốc trước khi xuất viện.
Anh phải thừa nhận là Park Dohyeon trông rất đẹp trai khi nói chuyện bằng ngoại ngữ. Park Dohyeon và Park Jiwoo - hai người đàn ông vai rộng đang đứng trước mặt anh, vững chãi như một bức tường khổng lồ.
Nếu ai có ý đồ xấu thì chắc anh vẫn được hai người họ che chở mà phải không?
Sau khi ly hôn, anh đã nghĩ rất lâu về việc phải nói với Jiwoo như thế nào, thậm chí anh còn không định nói cho nó biết vì cuộc sống cũng không có thay đổi gì đặc biệt.
Cuối cùng mẹ Dohyeon đã khuyên rằng nếu cứ giữ bí mật như thế thì tình hình sẽ ngày càng tồi tệ hơn thôi nên họ đã thú nhận với Jiwoo.
Mặc dù nói là không có thay đổi gì lớn nhưng thực tế đối với đứa con thì đó là một thay đổi kinh thiên động địa.
Hôm ấy là một buổi chiều bình thường và họ tổ chức sinh nhật cho Jiwoo từ hồi tháng trước, Park Dohyeon ôm nó và quẹt kem lên mặt Son Siwoo. Nó cảm thấy nó như hai người ba của nó chính là đôi cánh giúp nó bay trên không.
Rồi họ nói với nó sẽ chia tay nhau và dù có chuyện gì đi nữa thì vẫn sẽ yêu nó, chỉ là giờ họ không thể sống chung một thế giới thôi. Park Jiwoo khi đó mới được bảy tuổi và không thể hiểu được tình hình lúc ấy như thế nào, nó chỉ cảm nhận được nó sẽ không bao giờ được bay như thế một lần nào nữa.
Không sao cả, nếu ba nó hạnh phúc, thì nó vẫn hạnh phúc ở dưới mặt đất, dù gì thì nó cũng là con người, mà con người thì không thể có cánh.
Sau đó Son Siwoo đã dừng việc stream lại và tìm hiểu về đầu tư, sau khi trả vài khoản "phí ra đời", anh đã thành công.
Park Dohyeon cũng muốn dần chuyển từ huấn luyện viên sang quản lý để có nhiều thời gian hơn làm chuyện khác.
Khi họ ở bên nhau, họ luôn nghĩ rằng tại sao họ phải thay đổi theo những yêu cầu của đối phương? Sau khi họ chia tay, không một ai bắt họ thay đổi nhưng họ đã nghĩ, cho dù mình có thay đổi thì đó là do mình tự nguyện, mình vẫn là chính mình mà thôi.
Họ yêu và cảm thấy vì người đó họ có thể hy sinh cả đời này.
Nên không có gì phải sợ cả.
Mối quan hệ của họ lại một lần nữa dịu đi, dù vẫn sống riêng nhưng họ đã dần dần xích lại gần nhau hơn.
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net