Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7

Có một lần Son Siwoo bị sốt nhẹ và lái xe đến đón Park Jiwoo tại nhà Park Dohyeon. Anh lái xe rất cẩn thận nhưng lại gặp tai nạn khi gần tới nơi, chiếc xe phía trước dừng mà không báo trước khiến anh sơ ý đạp nhầm chân ga thay vì phanh và đâm thẳng vào chiếc xe phía trước.

Chủ xe kia rất tức giận và anh đã nghe thấy tiếng chửi thề trước khi hắn ta ra khỏi xe, anh cảm thấy vô cùng khó chịu vì bị sốt và không còn sức để tranh cãi với người đang tức tối. Anh chỉ bảo là, tôi không muốn tranh cãi, tôi sẽ đền bù thiệt hại cho anh.

Kết quả là người kia nổi giận, lúc đó không có nhiều người qua lại nên sẽ là thời điểm mấy người trông thì hung tợn nhưng bên trong lại nhát cáy càng được đà ra vẻ. Hắn ta nhìn thấy Son Siwoo chỉ có một mình nên càng chửi hăng hơn.

Son Siwoo không thể nhịn được nữa, nên đã đáp trả: "Nếu cuộc sống của anh khổ sở như vậy sao anh không bớt mồm bớt miệng lại đi? Dù anh có nguyền rủa tôi cả vạn lần nữa cuộc sống của anh cũng không tốt hơn, và tôi cũng không trở nên thảm hại như anh đâu. Thay vì nguyền rủa những người đang sống tốt hơn anh thì sao không về nhà mở TV ra xem phim khoa học viễn tưởng của Mỹ trên mấy trang web lậu về "Người giàu dựa vào công nghệ, người nghèo dựa vào đột biến" để học được một thứ gì đó có ích đi.

Anh dựa vào thành xe, khoanh tay với vẻ mặt thoải mái khiến sức công kích của anh tăng lên gấp bội.

Những người mà không thắng võ mồm thì thường nói chuyện bằng nắm đấm.

Son Siwoo sốt đến mức đầu óc quay cuồng nên không thể phản kháng, may mắn là mẹ Park tình cờ về đến nhà và ngăn người kia lại.

Bà đứng chắn trước mặt anh và gọi con trai mình ra, cậu cao hơn người đàn ông kia nên khí thế của hắn ta như quả bóng bị xì hơi khi thấy cậu bước tới.

Son Siwoo cảm thấy vô cùng uỷ khuất, giống như toàn bộ sức lực bị rút cạn vì cơn sốt nên khi Park Dohyeon đưa tay ra đỡ anh, anh chỉ đơn giản là rúc vào người cậu.

Được ôm như vậy thật sự quá tuyệt.

Anh vẫn chưa thấy đủ nên đã làm nũng với mẹ Park: "Anh ta còn chửi con, là một người rất thô lỗ."

Mẹ Park bảo vệ anh: "Tai nạn không ai muốn, sao anh lại chửi con tôi?"

Son Siwoo gật gật đầu.

Park Dohyeon nhận thấy anh đang không được ổn và cái con người này luôn trở nên yếu đuối khi bị ốm. Cậu thử chạm vào trán anh và thấy anh bị sốt cao.

Để mẹ Park đưa anh đang uỷ khuất về nhà trước vậy.

Cậu không cho Park Jiwoo đi theo, nên nó đang đứng chờ trước cửa, khi nó thấy anh thì vội bước đến như thể sợ anh bị thương.

Park Dohyeon về nhà sau khi giải quyết xong thì thấy anh đang cầm cốc nước để uống thuốc.

Cậu không nhịn được cười mà hỏi anh, "Ngài Siwoo đây có vẻ giỏi võ mồm nhỉ, có cần vệ sĩ thân cận phù hợp với ngài không?"

"Park Jiwoo! Lớn nhanh lên để thành vệ sĩ của ngài Siwoo."

Son Siwoo cười phá lên khi nghĩ về chuyện gì đó khiến cả hai cha con bối rối. Anh nói, "Cảm giác anh có mối liên kết không rời với mấy cái xe trong đời ấy?"

Anh không giải thích gì nữa mà hỏi hai người kia có muốn nắm tay đi dạo không.

"Ồ Son Siwoo à, anh mấy tuổi rồi vậy?"

"Em chưa đọc Kinh Thánh bao giờ à? Ở thế giới này khi ra ngoài phải chú ý xe cộ. Nắm tay để gần nhau hơn, giờ biết chưa? Jiwoo, con muốn đi ở giữa không? Nắm tay nhau nào."

"Nhưng giờ con cao hơn ba rồi mà."

"Thì sao? Con rất thích nó khi còn là một đứa nhóc mà."

"Jiwoo à, ý con là người nào thấp nhất thì đi chính giữa đúng không?"

"Hai người quá đáng lắm rồi nhé? Nó là vấn đề lớn à? Làm gì có khái niệm "cao" nếu không có người thấp hơn?"

Cuối cùng anh vẫn đi chính giữa.

Căn hộ họ sống có hai phòng ngủ, cậu không qua lại Thượng Hải mà ngủ chung phòng với anh.

Buổi tối sau khi tắm rửa, cậu giúp anh thoa thuốc đầu gối bị trầy.

"Dohyeon à, em có thấy thần kỳ khi con tụi mình đã bước qua sinh nhật thứ mười bảy không?"

"Vì nó được sinh ra vào mười bảy năm trước."

Cậu đang tập trung thoa thuốc nên không quan tâm anh nói gì lắm, hậu quả là bị anh dùng chân đá một cú.

"Nhưng sao anh không thấy em già đi tí nào nhỉ? Anh là người duy nhất già đi thôi, khi phải đi cạnh em với con thì người ta sẽ nghĩ... Áaa.... làm cái gì vậy thằng kia!"

"Anh à bớt nói nhảm giùm em, mấy người như anh mới không già ấy. Anh có cần phải bận tâm cái gì đâu."

"Có đấy, chuyện anh yêu em đó? Lần nào cũng quyết tâm từ bỏ mà không hiểu sao vẫn mềm lòng."

Cậu kiểm tra vết thương, dọn đồ, quay trở lại sau khi đi rửa tay và trả lời, "Vậy thì em khác anh, em chưa bao giờ có ý định từ bỏ."

Son Siwoo cảm thấy có chút choáng ngợp.

Ở tuổi này mà Park Dohyeon vẫn là người anh thích.

"Tối nay em không cần phải ngủ trên sofa đâu."

"Em có định ngủ ngoài đó đâu."

Về việc họ có già hay không thì thực chất chỉ nhìn vẻ ngoài họ thì không thể nào đoán được tuổi.

Người có phẩm chất cao như Son Siwoo luôn có nội tâm mạnh mẽ và rõ ràng. Anh không cứng nhắc như bức tường sắt mà như dòng suối trong vắt gợn sóng ngay cả khi không có ngọn gió nào.

Khi Park Jiwoo đủ lớn để nghe kể truyện trước khi đi ngủ, anh luôn là người thích làm việc này hơn.

Đó là lúc anh đọc Kinh Thánh.

Park Jiwoo không thích truyện cổ tích, nó lúc nào cũng hỏi kiểu "Tại sao Công chúa ngủ trong rừng lại giữ được thể trạng dù cô ấy không ăn gì?" hay "Tại sao hoàng tử lại hôn công chúa khi không được cho phép của cô ấy?" Và anh không thể nào trả lời được. Nếu nó hỏi Park Dohyeon thì cậu chỉ nói, "Chắc vì nó là câu chuyện không có thật."

Nên sau đó anh chỉ đơn giản dừng việc kể truyện cổ tích và tìm vài mẩu truyện ngắn nhẹ nhàng để kể thôi. Giọng của anh rất truyền cảm và nhẹ nhàng nên rất hợp để đọc những truyện như vậy.

Khi anh lần đầu đọc Kinh Thánh đã nói rằng, "Này là những gì anh muốn viết này, thật sự không phải do anh viết sao? Đây chính xác là những gì anh nghĩ trong đầu đó."

Sau đó Park Dohyeon bắt đầu đọc mấy mẩu chuyện bằng tiếng Anh cho Park Jiwoo trước khi ngủ, dù cậu có không ở nhà thì cậu vẫn đọc cho nó qua điện thoại.

Một lần khác, khi cậu dạy nó cách đọc tên tháng, anh đợi cậu dạy xong thì nói cho Park Jiwoo, "Ba lớn dạy sai rồi, tháng Ba không phải là "March" đâu."

Nhìn đôi mắt lấp lánh của Jiwoo đang nhìn mình, anh cảm thấy vui trong lòng rồi cuối cùng nói sau khi tìm được giọng điệu thích hợp, "Tháng Ba là - Jiwoo đó! Em bé Jiwoo của chúng ta chào đời vào ngày đầu tiên của tháng Ba."

Anh vội vàng chạy tới nhéo hai cái má bé tí làm nó hét lên, "Ba lớn cứu con với."

Ba lớn không cứu con đâu, Ba lớn theo phe với "cái người xấu" đang nhéo mặt con kìa.

Ngày hôm sau, Park Dohyeon quay lại Thượng Hải, Son Siwoo cùng con trai tiếp tục đi chơi.

Ngồi trên tàu cao tốc, cậu đột nhiên cảm thấy nên ở lại Tô Châu với anh và con trai mới phải.

Tô Châu và Thượng Hải là hai thành phố rất khác nhau.

Tô Châu rất nhộn nhịp, và dân cư ở đây luôn tận hưởng khoảnh khắc bình minh và hoàng hôn nơi đây. Khách du lịch đến và đi nhưng họ không để lại bất kỳ dấu vết "vội vã" nào.

Ở Thượng Hải, mọi cm đất đều quý như vàng, con người nơi đây sống trong vội vàng, họ gặp vấn đề về tài chính, đôi khi cảm thấy đau khổ và đôi khi tự hào về thành phố này. Nhưng Park Dohyeon không phải một trong số họ.

Ban đầu cậu muốn đổi từ huấn luyện viên sang quản lý với hy vọng sẽ bớt bận rộn hơn. Phải công nhận rằng cậu là một tuyển thủ có sự nghiệp tuyệt vời và là một quản lý tài ba, nhưng cậu nhận ra mình đã rơi vào bẫy.

Công việc và theo đuổi ước mơ là hai việc khác nhau, không có chiến lợi phẩm nào ở cuối con đường cả, chỉ có sự vô định và mệt mỏi thôi.

Phải hy sinh thứ gì đó để theo đuổi ước mơ là xứng đáng, nhưng nếu chỉ vì công việc thì sự hy sinh đó đều là vô nghĩa.


tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net