Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

13

Uchiha Obito đã rời đi.

Ngày cậu rời đi, cậu mang theo những đặc sản lớn nhỏ của địa phương mà dân làng đã tặng. Cậu đứng cùng bà với đống hành lý, khiến họ trông càng nhỏ bé hơn, cảm giác như sẽ ngã xuống ngay giây tiếp theo.

Ngày hôm đó đứng ở cổng làng, nhìn các thầy cô và bạn học phía sau vẫy tay chào tạm biệt. Cậu đột nhiên muốn bật cười.

Những kẻ ngốc, đứng ngay ngắn như vậy, giống như lúc chụp ảnh tốt nghiệp. Cậu nghĩ, lộ ra một nụ cười, vẫn phong độ như vậy.

"Tạm biệt nhé! Mọi người."

Rồi cậu thoáng thấy Kakashi, người thấp hơn và gầy hơn cậu một chút, đang đứng ở góc, chỉ nhìn cậu chằm chằm. Vì đeo khẩu trang nên Obito không thể nhìn rõ biểu cảm của người kia.

Cậu chỉ nghĩ lại rằng Kakashi vẫn đứng ở góc như lúc chụp ảnh tốt nghiệp nếu cậu không chủ động đứng cạnh Kakashi. Nhưng sau khi cậu rời đi, liệu còn ai đối xử với Kakashi như vậy nữa không?

Cậu nghĩ vậy, nhìn nhiều hơn chút, và rồi thấy Might Gai nói gì đó với Kakashi.

Rồi cuối cùng cậu cũng quay đầu đi. Ở một nơi không ai phía sau có thể nhìn thấy, lặng lẽ lau mắt.

14

Kakashi không thích nói nhiều.

Sau khi Uchiha Obito rời đi, cuộc sống của anh trở nên yên tĩnh hơn một chút, nhưng cũng không khác gì thường ngày. Tình trạng của anh không trở nên tệ hơn, nhưng anh rất buồn chán, sống một cuộc sống đơn điệu mỗi ngày. Mặc dù Might Gai luôn đến để "làm phiền" anh, nhưng nội dung không gì khác ngoài việc ai có điểm cao hơn và nhiều câu hỏi hơn để làm, và Kakashi dần không muốn tham gia vào trò chơi này nữa.

Anh bắt đầu cảm thấy mọi thứ thật nhàm chán và vô nghĩa. Dù sao thì con người vẫn sống như vậy, chẳng khác gì loài vật.

Cứ sống một cách vô cảm như vậy, đợi đến năm sau, lại là mùa thu hoạch, anh mới cảm thấy thời gian đã trôi qua.

Thời gian không bao giờ dừng lại. Nó thậm chí sẽ không biến mất vì sự trì trệ của một suy nghĩ cá nhân. Nó sẽ luôn tồn tại ở đó, mang lại sự mục nát cho con người và mang lại sự sống mới.

Anh đang nằm trên cánh đồng lúa mì. Lúa mì năm nay đang phát triển đặc biệt tốt. Anh nhắm mắt lại và bắt đầu tận hưởng sự rửa tội của mặt trời. Đột nhiên, anh cảm thấy một cái bóng trước mắt mình.

Khi Kakashi mở mắt ra, anh ngồi phắt dậy.

"Thầy Jiraiya—"

"Được rồi, Kakashi, đừng căng thẳng như vậy." Thầy Jiraiya tóc dài trông không nghiêm túc lắm. Lão vỗ đầu Kakashi, lấy một cuốn sách có bìa màu cam từ trong túi ra và lắc nó trước mặt Kakashi.

"Ta nói này, Kakashi, nếu em thích tắm nắng trên cánh đồng lúa mì, thì kết hợp nó với một số cuốn sách thú vị không phải là rất tuyệt sao? Đây là cuốn sách mới nhất của ta "Thiên đường thân mật", muốn thử không?"

Lão nói, nháy mắt với Kakashi, Kakashi nhìn thầy, rồi cầm cuốn sách được đánh dấu "18+" và mở trang đầu tiên.

Vậy là mất kiểm soát rồi.

15

Kakashi buồn chán dường như cuối cùng đã tìm thấy niềm an ủi cho tâm hồn cô đơn của mình. Ngoài giờ lên lớp thì cuốn "Thiên đường thân mật" không rời tay

Thực ra, đôi khi anh ấy cũng đọc nó trong giờ học.

Anh ấy thậm chí còn muốn đọc nó trong giờ thi, nhưng điều đó sẽ bị coi là gian lận.

Might Gai đã theo dõi Kakashi đọc sách ngày đêm, và trái tim chăm chỉ của anh ấy không thể kìm nén được nữa.

"Kakashi làm việc chăm chỉ quá! Tôi cũng phải làm việc chăm chỉ hơn nữa!"

Nohara Rin nhận ra rằng điều này có thể ảnh hưởng đến điểm số của Kakashi, và khi cô mở miệng nhắc nhở anh ấy, cô chỉ nhận được một cái vẫy tay từ Kakashi.

"Được rồi, tôi biết giới hạn của mình mà."

Vì vậy, ngày hôm sau, Kakashi đã đến muộn. Khi anh được giáo viên Minato gọi đến văn phòng và nhìn nhau bối rối, anh vẫn không quên lén chạm vào Thiên đường thân mật trong túi quần của mình.

Giáo viên Minato cau mày và mỉm cười miễn cưỡng.

"Được rồi, Kakashi, có sở thích thì tốt, nhưng đừng để chúng hủy hoại cuộc sống của mình..."

Kakashi không nghĩ mình đang lãng phí cuộc đời. Anh gãi tóc và nói một cách hờ hững: "Không, thầy Minato, lý do sáng nay em đi muộn là vì em gặp một bà lão bị hạn chế khả năng vận động khi đến trường..."

"Dừng lại, dừng lại," Namikaze Minato vẫy tay, "Tôi cảm thấy như mình đã nghe lý do này ở đâu đó rồi..."

Minato đang suy nghĩ thì một người phụ nữ tóc đỏ tay bồng ẵm một đứa trẻ bước vào. Mặc dù có vẻ tay không rảnh, nhưng Kakashi cảm thấy như có ai đó đập vào đầu mình một cái.

"Đau !" Cậu hét lên, gãi đầu, quay lại và thấy Uzumaki Kushina đang bế một đứa trẻ, nhìn cậu với nụ cười trên môi.

"Kushina, em đến rồi à," Minato nói, đứng dậy và bế đứa trẻ. Đứa trẻ bắt đầu oà khóc.

Kakashi nghiêng đầu, nhìn đứa con của thầy, vô thức hỏi: "Đứa con của thầy tên là gì vậy?"

"Naruto," Minato liếc nhìn Kushina, sự dịu dàng trong mắt anh sắp tràn ra, "Đứa con của chúng ta tên là Uzumaki Naruto."

Kakashi sửng sốt: "Là từ tiểu thuyết của thầy Jiraiya..."

"Ừm, ừm" Kushina gật đầu, "Minato đặt tên tệ quá, nên cô mượn tên nhân vật chính của thầy Jiraiya. Thế nào, Kakashi, không phải rất tuyệt sao?"

Kakashi mỉm cười gật đầu, như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên nói: "À, thầy Minato, nếu vậy em xin phép đi trước nhé—"

Sau đó anh quay người rời khỏi văn phòng.

Gia đình của thầy Minato, luôn cảm thấy rất hạnh phúc... Đứa trẻ được sinh ra, ít nhất gia đình họ rất hoàn hảo. Anh nhìn nụ cười của Minato và Kushina, hạnh phúc và ấm áp đến mức không thể diễn tả được, một loại cảm giác không thể nói rõ lan tỏa khắp trái tim.

Một cảm giác chua xót. Anh không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể quay người rời đi.

16

Một ngày nọ, Kakashi đang trên đường đăng ký mua Thiên đường thân mật, đột nhiên nhận được một lá thư.

Anh mở bức thư một cách tò mò, nhưng khi mở được nửa chừng, trong lòng đột nhiên có rất nhiều kỳ vọng - chẳng lẽ là cậu ta?

Anh mở thư ra, chữ viết cong queo, thậm chí còn xấu hơn chữ của người đó.

Nội dung lá thư như sau:

Gửi Hata Shika:
"Xin chào! Bạn cũng là người hâm mộ trung thành của 'Thiên Đường Thân Mật' à?! Tôi đã thấy ID này trên phần bình luận của người đăng ký nhiều kỳ, muốn kết bạn! Muốn thảo luận!"
Yuan

Chữ ký chỉ có một chữ "鸢" ( Yuan).*
* Diều trong diều hâu, Chim ưng

Kakashi ngây người một chút, cảm thấy vừa buồn cười vừa thất vọng, nhưng hơn cả là niềm vui khi tìm được người cùng chung sở thích.

Anh trở về nhà, lấy giấy bút ra và bắt đầu viết thư trả lời một cách cẩn thận.

Gửi Yuan:
Bạn là ai? Nhưng câu hỏi này không quan trọng. Tôi cũng ngạc nhiên khi gặp một người hâm mộ Thiên đường thân mật. Nhắc đến việc đó, tôi nghĩ đã đến lúc thúc giục Jiraiya cập nhật. Bạn có biết không? Tác giả của Thiên đường thân mật, Jiraiya, là thầy của tôi.
Hata Shika.

Kakashi đặt bút xuống và nhìn chằm chằm vào vài dòng anh viết, không biết chúng có ý nghĩa gì. Bởi vì anh không biết phải nói gì, nhưng vô thức cảm thấy mình nên nói gì đó. Sau đó, anh nhét lá thư vào một phong bì, dán tem và quyết định yêu cầu người đưa thư gửi lại đến địa chỉ vào ngày hôm sau.

Làm xong anh lại lấy lá thư được gửi bởi "Yuan" ra. Địa chỉ của người gửi khác với địa chỉ của Uchiha Obito, nhưng thực ra khá gần nhau. Anh lật đi lật lại phong bì, và cuối cùng dừng lại ở chữ "Yuan".

Yuan, chim? Tim Kakashi đột nhiên đập mạnh vài nhịp, và một luồng điện ấm áp lan tỏa từ tim đến toàn bộ cơ thể anh.

Anh quyết định gửi lá thư vào tối nay. Nhân tiện, đến thăm cha mình.

Đứng trước mộ của cha, Kakashi đặt một bông hoa cúc nhỏ. Anh cúi người xuống, nở một nụ cười với tấm bia mộ.

"Cha ơi. Con chim nhỏ cuối cùng cũng chịu đến gần con rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net