27
Những bức ảnh thân mật bị phóng viên chụp được không biết từ khi nào đã bắt đầu lan truyền trên diễn đàn địa phương.
Ngao Bính lướt thấy bài đăng khi đang là phẳng bộ vest Na Tra sẽ mặc trong cuộc thi hùng biện, nheo mắt nhìn màn hình mới thấy rõ lượt đọc đã vượt quá bốn chữ số.
Tiêu đề "Giới tinh anh luật pháp nghi ngờ loạn luân với con nuôi" làm mắt anh đau nhói. Góc chụp trong bài đăng rất tinh tế, chính là khoảnh khắc Na Tra gạt lá rụng trên đầu anh dưới gốc cây bạch quả hôm đó, nhưng do lệch góc nên trông như một nụ hôn.
Lá bạch quả rơi giữa tóc hai người, ngược lại mang theo một chút châm biếm lãng mạn.
Ngao Bính nhớ lại khi còn ở thành phố cũ cũng từng có trải nghiệm bị phơi bày như vậy, chỉ là lần này dư luận lan rộng khắp diễn đàn địa phương – anh thấy có người nói "Luật sư Ngao chính là người giúp người câm điếc kiện tụng...".
Tag #Đạo Đức Học Pháp# trên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng địa phương bất ngờ vọt lên vị trí thứ chín vào tối hôm đó, có một người dùng tự xưng là tiến sĩ luật bình luận dưới bài đăng đó rằng "Tiếp nhận các vụ án khuyết tật có lẽ là để đồng cảm với sở thích biến thái".
"Họ thì biết cái quái gì chứ!"
Na Tra ôm máy tính bảng bước vào, thấy những bình luận đó lại tức giận ném máy tính vào ghế sofa: "Dù sao cũng không phải con ruột mà!"
Ngao Bính thấy chiếc máy tính bảng bị ném vào ghế sofa vẫn sáng màn hình, trên đó rõ ràng là những phản hồi của Na Tra trên diễn đàn về những tin đồn, cậu thậm chí còn đổi ID diễn đàn thành "Trạm chống tin đồn toàn cầu của Ngao Bính".
"Chuyện này anh sẽ tìm cách xử lý."
Giọng nói của Ngao Bính và hàng mi của anh có tần số rung tương tự. Giọng anh nhẹ như bông rơi vào tai Na Tra, khiến người nghe mềm nhũn cả tai.
"Em biết anh lại muốn như trước đây!"
Người đối diện đột nhiên nâng cao giọng nhìn Ngao Bính, "Nói gì mà đạo đức, nói gì mà chuyện này sẽ hủy hoại em... Lời thoại của anh em thuộc lòng cả rồi!"
Sau một khoảng lặng khi hai người nhìn nhau, Ngao Bính vụng về vòng tay ôm Na Tra.
Chiều cao chênh lệch đã không cho phép anh ôm đứa trẻ này vào lòng như trước, nhưng động tác ngón tay anh vuốt tóc Na Tra vẫn không khác gì mười năm trước.
"...Anh sẽ không chạy trốn nữa, Tra Tra."
Hai giờ sáng, Ngao Bính lướt thấy câu hỏi trên Zhihu "Làm thế nào để nhìn nhận sự vượt giới hạn tình cảm trong mối quan hệ nhận nuôi?".
Câu trả lời được nhiều lượt thích nhất chính là bức ảnh mờ anh và Na Tra bị chụp trộm ngẫu nhiên vào ngày xét xử vụ án của bà Triệu, kèm chú thích "Kiểu tiếp xúc tay này lẽ ra phải thấy manh mối từ sớm".
Na Tra giật lấy điện thoại ném vào gối mềm, vòng tay ôm eo Ngao Bính kéo anh vào lòng.
Hơi thở của cậu trong đêm càng trở nên rõ ràng. Ao Bính chủ động rúc vào lòng cậu, ngầm cho phép hơi thở của đối phương phả vào vành tai mình, để lại một vệt hồng mơ hồ – chỉ là màn đêm quá dày, không ai nhìn thấy.
"En đã trưởng thành rồi, anh cũng chưa kết hôn."
"Dù sao cũng không đến lượt những người đó chỉ trỏ..."
Ngao Bính trong bóng tối nhìn ngắm lông mày và đôi mắt của Na Tra.
Thật ra rõ ràng là rất để tâm đến những lời đó phải không? Nhưng cậu đã không còn là đứa trẻ chỉ biết bướng bỉnh thể hiện sự bất mãn, sẽ giận dỗi bỏ nhà đi nữa.
Na Tra trước mặt sẽ cẩn thận bôi thuốc khi anh bị thương, sẽ mang đồ ăn khuya và trà nóng khi anh làm thêm giờ, sẽ véo đùi anh lẩm bẩm "Bính Bính lại gầy đi rồi".
Anh dứt khoát cúi xuống hôn cậu một cái. Đôi môi ấm áp nhẹ nhàng chạm vào má đối phương, lúc này nhiệt độ cơ thể của người trưởng thành bao trùm cảm giác của anh thật rõ ràng.
Na Tra ôm mặt anh hôn lại. Hai người trong màn đêm đen kịt nhìn nhau cười phá lên:
"Nói gì mà đạo đức..." Na Tra véo má anh trêu chọc.
"Điều thứ hai của quy tắc Lý Na Tra, Na Tra và Ngao Bính dù yêu nhau dưới hình thức nào, trong bất kỳ trường hợp nào cũng hoàn toàn đúng."
"Luật sư Ngao quả nhiên hiểu luật..."
Sáng hôm sau trời đổ mưa nhỏ, ánh nắng ban mai tràn qua bệ cửa sổ chiếu lên hai người đang ôm nhau trên giường. Ngao Bính vòng tay ôm chặt Na Tra, động tác này khiến thân hình gầy gò của anh cuộn tròn thành hình dạng của một bào thai.
Cái ôm đó quá nhỏ để ôm trọn Na Tra, nhưng dường như đã truyền nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua da thịt, chảy dọc theo dây rốn đến trái tim người trong lòng.
Máy in của cửa hàng photocopy nhanh dưới lầu đang nhả ra những ảnh chụp màn hình diễn đàn, Ngao Bính khó khăn di chuyển giữa đống giấy in chất đống trên sàn.
Na Tra ngồi khoanh chân trên ghế lười trong cửa hàng, tay cầm chai AD calcium uống dở. Ánh mắt cậu dừng lại trên bài đăng bịa đặt mới nhất của diễn đàn rất lâu không thể rời đi, cuối cùng phát ra một tiếng cười khẩy từ mũi:
"Xâm hại tình dục trẻ vị thành niên dưới danh nghĩa giám hộ..."
"Xin đó, nếu nói như vậy thì em mới là người xâm hại anh trước chứ—"
Những lời chưa nói hết bị Ngao Bính quát lên cắt ngang, Na Tra ngẩng đầu thấy ông chủ tiệm photocopy đang nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý.
Bằng chứng được sắp xếp thành một chồng dày, khi đặt xuống bàn trà phòng khách, mặt bàn kính phát ra tiếng kêu không chịu nổi sức nặng.
"Quy trình khởi kiện phiền phức thật, tại sao anh lại phải tự mình thu thập bằng chứng?"
Na Tra vừa giúp Ngao Bính thu quần áo trên ban công vừa hỏi. Hôm nay phơi đúng là mấy bộ đồ đã mặc khi bị chụp trộm.
Ngao Bính ngồi trên thảm nhìn máy tính, chiếc kính gọng dùng để giả vờ là dân văn phòng mấy năm trước giờ thật sự đã được anh lắp tròng kính – thị lực của anh thật sự mờ đi theo thời gian. Phải tranh thủ về Đông Hải hỏi xem có linh dược nào về mặt này không.
Mười một giờ rưỡi tối Ngao Bính mới rời phòng khách đi tắm. Ai ngờ chỉ ngẩn người nhìn tấm lưng đầy vết thương cũ trong gương, hai chân đã loạng choạng trên nền gạch ướt, cả người ngã xuống đất.
Na Tra xông vào làm đổ giỏ quần áo bẩn ở cửa. Cậu giật khăn tắm che đầu gối bị đập đỏ của Ngao Bính, động tác nhanh như chớp.
"Ngốc chết đi được, để em giúp Bính Bính tắm!"
Bọt xà phòng dưới vòi sen tạo thành hình đám mây, lòng bàn tay Na Tra với sữa tắm cẩn thận vuốt ve lưng Ngao Bính, dừng lại trên những vết sẹo lớn nhỏ của anh.
Ngao Bính cảm nhận được ngón tay ấm áp của cậu im lặng xoa bóp vết sẹo của mình, vuốt từ đầu đến cuối vết sẹo dài nhất, cuối cùng vuốt dọc theo eo mình đến ngực.
Na Tra thở hắt ra một hơi thật mạnh, rồi cười véo nhẹ bầu ngực hơi nhô lên của Ngao Bính, móng tay lướt qua nhũ hoa tạo thành một đường cong mơ hồ:
"Đợi Bính Bính già rồi, em sẽ ngày nào cũng giúp anh tắm như thế này, anh sẽ ngày nào cũng bị em sàm sỡ."
Bàn tay Ngao Bính dính bọt xà phòng để lại một vệt trắng trên mũi cậu, khiến Na Tra trông rất buồn cười. Anh không nhịn được cười phá lên.
"Nhưng anh sẽ không già đi đâu."
Giấc mơ lại đến trong đêm nay. Vị thần nhỏ búi tóc cuộn tròn trong lòng Ngao Bính ngủ say, cánh tay như củ sen ôm chặt cổ họng Ngao Bính.
Tiếng hắn lẩm bẩm 'Bính Bính đừng đi' vẫn như văng vẳng bên tai, Ngao Bính giật mình tỉnh dậy thấy thực tế chỉ có Na Tra ôm eo anh ngủ say.
Người trong lòng đang dùng mái tóc dài rối bù rúc vào người anh, tư thế đó cơ bản giống hệt đứa trẻ trong mơ. Nhưng miệng cậu lẩm bẩm lại là 'Bính Bính đừng sợ'.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net