Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

32


Gió lạnh mang theo một chút vị mặn của biển, phả vào mặt mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của Đông Hải.

Na Tra theo bản năng rụt cổ lại, nửa khuôn mặt vùi vào chiếc khăn quàng cổ xấu xí do Ngao Bính đan cho cậu. Sợi len thô ráp cọ vào cằm, bao bọc lấy hơi ấm do Ngao Bính tự tay quấn lên.

Nhà của Ngao Bính có một sự yên tĩnh mang mùi biển. Ánh đèn vàng ấm áp xua tan cái lạnh, trên bàn ăn đã bày sẵn vài món ăn nóng hổi.

Ngao Quang đón họ với vẻ hiền từ thường thấy ở người lớn tuổi, nhưng nụ cười đó khi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ chói mắt trên cổ Na Tra, vẫn hơi khựng lại:

"Về rồi à? Mau ngồi xuống ăn cơm đi, thức ăn nguội hết rồi—"

Không khí trên bàn ăn được cân bằng một cách tinh tế dưới sự ôn hòa cố ý, Ngao Quang ngồi ở vị trí chủ tọa, không ngừng gắp thức ăn từ đĩa vào bát sứ của Ngao Bính.

Thịt mềm nhất ở bụng cá hấp, thịt gà đã lọc xương, rau xanh tươi...

Na Tra ôm bát, ngoan ngoãn lạ thường, ngay cả tiếng nhai cũng rất nhẹ.

Ánh mắt cậu có chút không kiểm soát được nhìn về phía người cha uy nghiêm và có phần trầm tư trong lời kể của Ngao Bính, lúc này đang vừa gắp thức ăn vừa nói với Ngao Bính: "Bính Nhi ăn nhiều vào, gầy gò thế này."

"Cha, con tự gắp được..."

Động tác của Ngao Bính có chút gượng gạo. Na Tra cắn đi cắn lại đầu đũa, cậu dường như lần đầu tiên nhận ra thân hình nhỏ bé đã che chở cho cậu mười mấy năm qua cũng chỉ là một đứa trẻ được cha bảo vệ.

Nhận thức này khiến cậu nhớ đến bát cháo cháy khét của Ngao Bính khi cậu bị bệnh và đĩa há cảo nguội lạnh vào ngày cãi nhau, vì vậy cậu lặng lẽ cúi đầu ăn một miếng cơm.

Ngao Quang đương nhiên cũng chú ý đến ánh mắt dò xét của Na Tra. Ông vẫn giữ thái độ khách sáo của người lớn, thỉnh thoảng cũng gắp cho Na Tra một đũa rau xanh ở xa, nói vài câu "ăn nhiều vào", "đừng khách sáo" và những lời tương tự.

Sau bữa ăn, Na Tra giúp dọn dẹp bát đũa, liếc thấy Ngao Bính bị cha kéo vào thư phòng, lại lén lút đi theo.

"Cái thằng Na Tra này, nó..." Giọng Ngao Quang rất nhỏ, "Có đối xử tốt với con không? Có bắt nạt con không..."

Sự im lặng ngắn ngủi khiến tim Na Tra ở ngoài cửa đập nhanh hơn, cậu có thể nghe thấy nhịp đập nặng nề từ lồng ngực mình, các khớp ngón tay bám vào tay nắm cửa vô tình siết chặt.

"Thằng bé rất tốt, rất ngoan... biết chăm sóc con, cũng biết quan tâm con."

"Thằng bé rất yêu con."

Giọng của Ngao Bính. Rõ ràng và bình tĩnh, mang theo sự nghiêm túc không thể nghi ngờ, nhẹ nhàng gõ vào trái tim Na Tra, mang lại sự ấm áp giống như những bài hát ru mà cậu nghe mỗi tối khi còn nhỏ trong vòng tay anh.

Khi đêm xuống, Na Tra lại nghĩ đến những lời đã nghe lén, bật cười vô cớ, bị Ngao Bính vỗ đầu hỏi cười gì mà ngốc thế.

Chiếc giường đơn trong phòng Ngao Bính không rộng lắm, có lẽ còn hẹp hơn một chút so với giường trong căn hộ thuê. Na Tra rúc vào lòng Ngao Bính, đầu chôn thẳng vào hõm cổ đối phương, hơi thở ấm áp và mùi sữa tắm trên người Ngao Bính quấn quýt lấy nhau.

"Không có gì... chỉ là vui thôi," Cậu dứt khoát vùi mặt vào ngực Ngao Bính, tiếng cười trầm đục xuyên qua lớp vải áo ngủ và hơi ấm cơ thể đối phương, "Quá thích Bính Bính rồi, thích đến mức không giấu được."

Cánh tay Ngao Bính theo bản năng siết lại, kéo cậu vào lòng: "Lại học trên mạng à?"

"Đâu có, là thật lòng mà..."

Những nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước rơi xuống đỉnh đầu Na Tra. Cậu muốn ngẩng đầu nhìn mặt Ngao Bính, nhưng trong bóng tối chỉ thấy đường quai hàm mờ ảo của đối phương.

Cậu nghe thấy giọng Ngao Bính ngay sau đó rơi xuống đỉnh đầu mình: "Ngủ đi, Tra Tra."

Buổi chiều ở bờ biển Đông Hải có một chút hơi mặn mát lạnh. Bầu trời màu xanh xám nhạt, gió biển mang theo hơi lạnh ẩm ướt, thổi bay vạt áo khoác của Ngao Bính.

Anh chống nạng đi chậm rãi, tay kia nắm chặt tay Na Tra.

Bờ biển này gợi cho anh quá nhiều hình ảnh, nỗi đau xé xương khi gân cốt bị rút ra như có thể xuyên qua luân hồi mà tái hiện trước mắt, nhưng hơi ấm cơ thể của thiếu niên bên cạnh lúc này vẫn có thể xuyên qua lòng bàn tay anh.

Na Tra vẫn quàng chiếc khăn quàng cổ đó, gió biển thổi tung mái tóc dài của anh, trông có hơi lộn xộn.

Cậu bắt được sự run rẩy nhẹ khó nhận ra từ cơ thể Ngao Bính. Vì vậy, các khớp ngón tay nắm chặt tay đối phương âm thầm dùng sức, cố ý dùng giọng điệu vui vẻ phá vỡ sự im lặng:

"Bính Bính hồi nhỏ thường chơi ở đây à?" Cậu vừa cúi đầu dùng mũi chân nghịch những vỏ sò bị sóng biển cuốn lên, "Hồi nhỏ anh lớn lên bằng cách chơi những thứ này à?"

Ngao Bính không nói gì, chỉ khẽ cong môi, ánh mắt tập trung vào những rạn san hô bị nước biển nhiều lần xói mòn.

Anh dừng bước, lặng lẽ nhìn sóng biển liếm vào mũi giày của hai người.

Na Tra đứng bên cạnh anh, vai tựa vào vai Ngao Bính. Ánh nắng lặng lẽ chiếu lên hai người, nhưng gió biển vẫn lạnh buốt thấu xương.

Cậu xích lại gần anh, cố gắng che chắn gió lạnh cho anh. Quay đầu lại, Na Tra nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Ngao Bính dưới ánh nắng phản chiếu một đường viền vàng nhạt, vài sợi tóc xanh bay trong gió, rơi trên khuôn mặt trắng đến trong suốt của anh.

Ngao Bính đang ngắm biển, còn Na Tra đang ngắm Ngao Bính.

"Đôi nhẫn đó anh còn giữ không?"

Giọng Na Tra cố ý hạ rất thấp, cẩn thận, như một lời thăm dò—nếu Ngao Bính không nghe thấy, thì cứ để gió biển cuốn đi. Hơi thở của cậu rõ ràng trở nên nặng nề hơn, dừng lại vài giây mới hỏi câu tiếp theo:

"Anh rất yêu hắn, đúng không? Anh rất nhớ hắn..."

Ngao Bính gật đầu, rồi lại lắc đầu. Giọng anh trả lời còn nhỏ hơn tiếng gió: "Dù sao... người anh yêu là Na Tra."

'Na Tra' lại là Na Tra nào? Na Tra cồn cào muốn hỏi tiếp, nhưng câu hỏi sắp bật ra lại bị nỗi đau âm thầm chảy trong ánh mắt Ngao Bính chặn lại ở cổ họng.

Cuối cùng, cậu thở dài cam chịu, lục lọi trong túi áo khoác vài lần, lấy ra một chiếc nhẫn nhỏ. Không có hộp gấm, không có bao bì lộng lẫy, kiểu dáng đơn giản đến mức tối đa, chỉ có một vòng tròn bạc mảnh mai.

"Tặng cho Bính Bính đó."

Cậu mở miệng, giọng nói trở lại trong trẻo như thường ngày, thậm chí còn có vẻ cố ý giả vờ không quan tâm. Chiếc nhẫn bị cậu hơi ép nhét vào lòng bàn tay Ngao Bính, "Đôi nhẫn không rõ nguồn gốc kia có thể vứt đi rồi."

Ngao Bính cúi đầu, ngây người nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.

"Em lấy ở đâu ra?"

"Đương nhiên là mua rồi!" Ánh mắt Na Tra lảng tránh, nhưng vành tai đã đỏ bừng, "Vừa hay trước đó đã nhận được tiền thưởng từ cuộc thi phiên tòa giả định..."

Chiếc nhẫn này đã nằm trong túi cậu bao lâu, thì tấm lòng đã được ấp ủ bấy lâu. Từ mùa hè năm lớp 11, cậu cầm tiền lương gia sư đứng trước quầy tiệm trang sức với trái tim đập thình thịch, rồi đến việc lén lút đo kích thước chiếc nhẫn trơn của Ngap Bính đặt trên bồn rửa tay.

Từ khoảnh khắc cậu đã tưởng tượng trong vô số đêm ngủ cùng Ngao Bính rằng sẽ đeo chiếc nhẫn mới này - dấu ấn của "Lý Na Tra" chứ không phải "Na Tra Tam Thái Tử", lên ngón tay người ấy.

"Lần mua sườn xám cho anh em đã để ý rồi, vừa có tiền thì mua luôn."

"Anh không thích à?" Cậu cố ý nói, "Hay là thích mặc sườn xám rồi bị em..."

Một cảm giác chua xót dâng lên sống mũi Ngao Bính, khóe mắt cũng hơi nóng lên. Anh nhìn vào mắt Na Tra, dường như có thể nhìn thấy từ đôi mắt sâu thẳm đó lời hứa đầy máu thịt, thấm đẫm mùi vị cuộc sống.

"Thích..."

"Đặc biệt rất thích..."

Ngao Bính thuận tay đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út bên trái, rồi cố gắng vòng tay ôm cổ Na Tra để hôn cậu. Kết quả, chiếc gậy chống phát ra tiếng kêu chói tai giữa những hạt cát ẩm ướt, trọng tâm cơ thể không vững mà ngửa ra sau.

Hai người gần như cùng lúc ngã xuống bãi biển. Tay Na Tra đỡ Ngao Bính nên anh không bị ngã quá mạnh, chỉ là bản thân bị đá sỏi đâm vào đau điếng.

"Không sao chứ?" Ngao Bính vội vàng kiểm tra xem Na Tra có bị thương không, nhưng lại bị đối phương kéo mạnh vào lòng hôn.

Gió biển mùa đông vẫn lạnh buốt, những hạt cát dưới thân lạnh thấu xương. Nhưng điều anh cảm nhận được lúc này khi ôm Na Tra, chỉ có hơi ấm bùng cháy và nồng nhiệt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net