5
Phòng học buổi đọc sớm rất ồn ào. Na Tra vùi mặt vào sách giáo khoa lén xem điện thoại, tin nhắn trên màn hình hiển thị dòng mới nhất:
"Chúng ta chia tay đi, tớ có người mình thích rồi, không phải cậu."
Lực ném điện thoại vào ngăn bàn mạnh hơn bình thường rất nhiều, Na Tra ngẩng đầu lên mới thấy hóa ra đã tan học rồi.
Lớp trưởng môn Toán đang phát bài kiểm tra mới từng hàng một, khi đi đến bên Na Tra thì huýt sáo:
"Đại học bá gần đây tỷ lệ sai không được lý tưởng lắm nhỉ? Vừa nãy lúc thầy Trần chấm bài kiểm tra, lần đầu tiên thấy bài của cậu gạch nhiều dấu X như vậy."
Cậu bạn ngồi hàng sau đột nhiên chen vai vào một khoảng trống, nhanh nhảu trả lời trước khi người trong cuộc kịp nói:
"Đương nhiên rồi, có người trong lòng rồi mà, hoa khôi lớp ba còn không thèm nhìn, hóa ra là thích người lớn tuổi hơn."
Tiếng cười chói tai vang lên không ngớt. Ngón tay Na Tra nắm chặt góc sách không biết từ lúc nào đã làm giấy bị gấp thành từng lớp vết hằn cứng đầu, trong tai không ngừng tràn vào giọng điệu đáng ghét của bạn học xung quanh.
"Lần họp phụ huynh trước các cậu không phát hiện ra sao? Cái eo đó nhỏ đến thế..."
"Da cũng mềm mại trắng trẻo, chậc chậc, chỉ là ngực hơi nhỏ..."
"Người ta chỉ là mẹ nuôi thôi mà? Chưa sinh con mà đã làm mẹ... Thật là có phong vị khác lạ..."
Các cậu con trai cười dâm đãng theo những động tác khoa tay múa chân, Na Tra mạnh bạo ném cuốn sách xuống bàn, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc lòa xòa của cô bạn ngồi hàng đầu.
Cậu phát hiện trong đầu mình không kiểm soát được mà tua lại hình ảnh vòng eo co giật của Ngao Bính đêm qua, mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi quấn quanh vỏ gối hoa, những đốt ngón tay quá gầy gò gần như siết chặt cổ tay cậu, thút thít gọi cậu là "Tra Tra".
Bầu không khí kỳ quái bị tiếng rít chói tai của chân ghế cọ xát trên sàn nhà xuyên thủng, Na Tra đứng dậy hét lớn một câu "Im miệng", chỉ để lại bóng dáng lao ra khỏi lớp học qua cửa sau.
Ổ khóa cửa buồng vệ sinh đã sửa một học kỳ mà vẫn chưa xong, phải mất ba lần mới khóa chặt được. Ngón tay run rẩy của Na Tra kéo dây chun quần đồng phục, điện thoại bị cậu run rẩy bấm ra bức ảnh chụp lén Ngao Bính đang phơi quần áo trên ban công.
Cậu tưởng tượng bàn tay xương xẩu của Ngao Bính không phải đang nắm cây phơi đồ, mà là dương vật đang cương cứng của mình lúc này. Lòng bàn tay ấm áp của Ngao Bính đang vuốt ve nó, dùng giọng điệu dịu dàng như mười năm qua vẫn gọi cậu dậy ăn sáng để gọi tên cậu.
Mồ hôi rơi xuống màn hình làm mờ khuôn mặt Ngao Bính, Na Tra vội vàng dùng ngón cái lau đi vết ẩm, đầu ngón tay vô thức lướt qua đôi chân dưới váy ngủ của người đó.
Cậu nghĩ rằng một đôi chân khó đi lại bình thường như vậy, liệu khi quấn quanh eo cậu có siết chặt hơn không.
Động tác vuốt ve dương vật càng lúc càng nhanh, khoảnh khắc dục vọng hoàn toàn phá vỡ lý trí, Na Tra không kiểm soát được mà khẽ gọi tên đó:
"Bính Bính... Ngao Bính..."
Tinh dịch bắn lên ảnh Ngao Bính theo tiếng thở dốc nhẹ.
Bên ngoài buồng vệ sinh truyền đến tiếng nói của giáo viên chủ nhiệm, Na Tra vội vàng vò giấy vệ sinh thành một cục rồi ném vào thùng rác.
Mái hiên cửa hàng tiện lợi lúc hoàng hôn vẫn còn nhỏ giọt mưa.
Na Tra ném hộp nước trái cây vào giỏ mua hàng, khi thanh toán thì liếc thấy nữ diễn viên trên bìa tạp chí cạnh quầy thu ngân có mái tóc dài màu xanh lá cây đậm.
Cậu không biết từ đâu mà có một cơn bực bội, khi đạp cửa vào nhà thì Ngao Bính trong bếp vừa bưng bát canh cà chua trứng, xoay người lại thì bị tiếng đạp cửa làm giật mình.
Tiếng gốm vỡ và tiếng ngã "phịch" vang lên cùng lúc, Na Tra lấy thuốc từ tủ giày ở hành lang với tốc độ đáng kinh ngạc, sau đó lao vào túm lấy cẳng chân đang rỉ máu của Ngao Bính.
"Đừng động đậy!" Ngón cái của Na Tra vô tình chạm vào vết bầm của đối phương, Ngao Bính đau đến hít một hơi lạnh, "Què mấy trăm năm rồi sao vẫn cứ ngã mãi vậy?"
Hơi thở ấm áp của Ngao Bính phả vào đỉnh đầu Na Tra, anh nhìn thiếu niên loài người do mình nuôi lớn đang cúi mắt chăm chú bôi thuốc cho mình, trong đầu lướt qua vô số hình ảnh mười năm chung sống, cuối cùng thần kinh chạm vào gáy Na Tra:
"Tra Tra... Giá như mãi mãi không lớn thì tốt biết mấy."
"Tốt cái quái gì!"
Lò vi sóng phát ra tín hiệu đã hoàn thành công việc, Na Tra nhân cơ hội hất bông gòn ra rồi lao vào bếp.
Sau bữa tối, Ngao Bính cuộn tròn trên ghế sofa phòng khách, Na Tra nghiền nát thuốc giảm đau trộn vào nước mật ong quá thành thạo, đến nỗi tai Ngao Bính ửng hồng một cách kỳ lạ.
Ba giờ sáng, tiếng nước nhỏ giọt từ cục nóng điều hòa làm Na Tra trằn trọc không ngủ được. Sau không biết bao nhiêu lần cố gắng ngủ không thành công, cậu chọn cách lẻn vào phòng Ngao Bính như mọi khi, nhưng lại phát hiện đây là lần đầu tiên Ngao Bính khóa cửa ngủ vào ban đêm trong mười năm chung sống.
Cậu ngồi xổm xuống dùng màn hình điện thoại chiếu vào khe cửa. Ánh sáng vàng ấm áp lúc sáng lúc tối trên thảm, trong phòng truyền đến tiếng giường kẽo kẹt.
"Cái giường rách của anh có thể thay rồi đấy."
Na Tra dùng điện thoại gửi cho Ngao Bính một tin nhắn như vậy, hộp thoại phía trên màn hình hiển thị rõ ràng ghi chú "Bính Bính".
Tiếng bước chân của Ngao Bính như giẫm trên bông, trong tiếng va chạm trầm đục của gậy chống và khung cửa, Na Tra ngửi thấy mùi dầu xả rẻ tiền khó chịu còn vương trên tóc anh.
"Sao lại chưa ngủ nữa?"
Na Tra không để ý đến anh, trực tiếp lao vào chiếc chăn lông vũ mềm mại: "Ga trải giường của anh cũng bạc màu rồi." Rồi đột nhiên nhớ ra tháng trước Ngao Bính vừa mới thay cho mình một bộ mới mua, nhưng đối phương nói với cậu là công ty phát miễn phí.
Ngao Bính lặng lẽ nằm xuống, nhẹ nhàng kéo một góc chăn đồng thời nắm chặt cổ áo mình. Có vẻ như cố ý giữ khoảng cách.
"Không có việc gì làm thì có thể xem thêm bài tập sai... Sắp thi đại học rồi."
"Anh cũng không có việc gì làm à?"
Na Tra cố ý áp mắt cá chân lạnh buốt vào bắp chân anh, hài lòng cảm nhận đối phương run rẩy như bị điện giật, "Trước khi ngủ còn lên mạng xem cái gì mà án loạn luân đồng tính cha con..."
"Đó, đó chỉ là công việc cần tìm kiếm thôi." Trong bóng tối, ánh mắt Ngao Bính lảng tránh, "Em không được tự ý đăng nhập tài khoản của anh nữa."
"Vụ án gì mà phải tìm kiếm cái này?" Na Tra cười phá lên, "Loạn luân cũng không phạm pháp."
Ngao Bính suýt nữa thì ngã khỏi mép giường. Anh hít thở sâu ít nhất ba lần, cuối cùng dùng giọng điệu nghiêm khắc nhất có thể ra lệnh: "Về phòng của em đi."
"Hôm đó anh đau bụng kinh, cái đuôi cũng đau ra ngoài hôm đó," Người phía sau hạ giọng, Ngao Bính rõ ràng cảm thấy cậu đang tiến lại gần mình, nhưng lúc này anh đã không còn đường thoát, "Muốn em chạm vào đâu?"
Trong lúc nói chuyện, ngón trỏ của cậu lướt qua lớp thịt mềm ở eo Ngao Bính qua lớp váy ngủ.
Ngao Bính đột ngột vén chăn ngồi dậy: "Lý Na Tra, anh là..."
"Cha nuôi? Hay mẹ nuôi?" Thiếu niên giật đứt sợi tóc màu xanh lá cây đậm không biết từ lúc nào đã quấn vào khuyên tai, "Nói đi, mẹ?"
Bên ngoài đột nhiên nổi gió, tiếng kính cửa sổ bị đập che lấp tiếng thở quá nặng nề của Ngao Bính.
Anh túm lấy gối ném về phía Na Tra.
Cửa phòng mở toang, trên giường vẫn còn vương vấn hơi thở đặc trưng của tuổi mười bảy. Ngao Bính sờ thấy sợi dây buộc tóc màu đỏ mà anh tặng Na Tra dưới gối, vùi cả khuôn mặt vào ga trải giường khóc nức nở.
Khi trời gần sáng, anh vẫn còn đỏ mắt co ro trong chăn còn vương hơi ấm của Na Tra. Có lẽ anh không nên nhặt đứa trẻ không nơi nương tựa về nhà vào đêm mưa đó, hoặc có lẽ anh không nên bị lay động trên đường đưa đứa trẻ đến đồn cảnh sát vào ngày hôm sau, hoặc có lẽ anh hoàn toàn không nên đến đây, anh nên ở lại Đông Hải.
Ngàn vạn cái sai đều là lỗi của anh, anh không thể trơ mắt nhìn bông hoa mình dốc tâm huyết nuôi dưỡng bị tàn úa trong tay mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net