Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Ánh sáng cuối giờ nghỉ trưa chiếu vào luôn khiến người ta khó chịu. Na Tra dùng cuốn sách bài tập đập lên bàn học với tiếng ồn lớn: "Bài tập về nhà đâu?"

Nam sinh cạo đầu húi cua đang rung hai cái chân bắt chéo liếc nhìn cậu một cái, sau đó tiếp tục nhai kẹo cao su mà thổi bong bóng: "Ai nợ cậu chắc, thái độ gì chứ?"

"Mẹ nhà cậu, đưa cho tôi nhanh lên, cả lớp chỉ còn mình cậu chưa nộp."

"Nóng tính thật." Nam sinh cau mày đá Na Tra một cái, "Đêm qua không được mẹ cho bú no sao?"

Tiếng ồn ào trong lớp học như bị ai ấn nút tạm dừng.

Khoảnh khắc chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, Na Tra túm lấy cổ áo nam sinh kia.

"Chơi người què chắc sướng lắm nhỉ, " Nam sinh liếm cái răng nanh của mình, cuời một cách rất kinh tởm, " Lúc cậu chơi anh ta có gọi mẹ không thế?"

Âm thanh nặng nề từ chiếc bình giữ nhiệt inox đập vào sống mũi khiến mọi người đang la hét tản ra. Na Tra siết chặt cổ áo đối phương kéo đến đập vào bệ cửa sổ, máu tươi văng lên lá cờ 'Tập thể lớp xuất sắc'.

Trong văn phòng giáo vụ, cây gậy trên mắt đất của Ngao Bính khó khăn chống đỡ, anh cúi thấp đầu đối diện với những tiếng mắng chửi của phụ huynh cậu bé kia: "Mấy cái gia đình đơn thân đúng là dễ nuôi dạy ra một đứa con biến thái! Đứa con thì có nhiều tật xấu, gia đình thì mục nát! "

"Thực sự xin lỗi, là do tôi không dạy dỗ tốt Na Tra."

Ngao Bính lại khom lưng xuống một chút, cột sống đã không tốt lại cùng với động tác ấy mà phát ra đau đớn, nhưng anh chỉ siết chặt cây gậy trong tay, "Tôi sẽ chi trả tiền thuốc men của con trai anh chị."

Giáo viên chủ nhiêm nâng kính: " Bạn học Lý Na Tra luôn luôn là đại diện học sinh xuất sắc của chúng tôi, luôn biểu hiện rất phi thường, " Cô nhìn thoáng qua cổ áo sơ mi lỏng lẻo của Ngao Bính, "Chỉ là thực sự cần chú ý tới môi trường gia đình..."

Ngao Bính lặp lại một cách máy móc, xin lỗi.

Na Tra đã đổ thùng rác sắt ở cổng trường, Ngao Bính đi bên cạnh cậu âm thầm cúi đầu nhìn số dư Alipay thảm thương của mình.

"Anh giả vờ làm mẹ hiền cho ai xem vậy?"

Na Tra kéo lấy chiếc cặp da của anh, " Cái gì mà tiền thuốc men, căn bản anh đâu phải bồi thường, thằng đó xứng đáng bị vậy!"

Ánh hoàng hôn nhuộm lên những cây lá quạt ở cổng trường một sắc cam. Ống quần Ngao Bính thấm đẫm nước trà bẩn, nách kẹp cuốn "Cẩm nang hướng dẫn tâm lý thanh thiếu niên" đã bị xé rách, là vừa rồi được giáo viên chủ nhiệm nhét cho anh.

Trong quang cảnh xế chiều của con hẻm nhỏ, chiếc tăm bông thấm i-ốt dịu dàng xoa xương lông mày của Na Tra, Ngao Bính hiện tại gần như phải nhón chân mới có thể nhìn thấy hoàn toàn trán của Na Tra.

"Có đau không?"

"Thằng ngu đó nói chân anh là bị người khác làm đến què"

Lông mi Ngao Bính run rẩy trong ánh hoàng hôn: "Nếu đau thì phải nói với anh"

"Anh nên biến thành dạng rồng rồi giết hết bọn nó trong hẻm đi," Na Tra đột ngột bấu chặt bả vai mỏng manh của anh, "Anh không phải là thần tiên sao! Không phải sẽ hô mưa gọi gió sao !"

Bình giữ nhiệt của Ngao Bính lắc lư rồi lăn đến một nơi nào đó lõm xuống trên nền gạch lát, phát ra tiếng vọng trống rỗng. Anh ngẩng đầu đối diện với đôi mắt chuyển đỏ của Na Tra, ngón trỏ từ tốn phác hoạ đường hàm dưới của đối phương:

"Nhìn thấy em bị thương, anh đau lòng lắm."

Sau chục giây im lặng bất thường, Na Tra ấn chặt lấy Ngao Bính mà hôn.

Hương vị máu tanh của nụ hôn đầu tiên va chạm vào đôi môi hé mở của Ngao Bính, anh nếm được vị thuốc đắng tê dại mà đối phương giấu dưới lưỡi.

"Bốp!"

Tiếng tát vang vọng trong con hẻm, lòng bàn tay Ngao Bính nóng rát, trên đó vẫn còn vương hơi ấm từ xương gò má của Na Tra.

Người bị đánh ngược lại nhìn đôi mắt đỏ hoe ướt át của Ngao Bính mà khẽ cười, cậu kéo áo đồng phục lộ ra vết cào chưa lành dưới xương quai xanh:

"Hôm anh đau bụng kinh, anh đã ôm em gọi 'Tra Tra', em đã phải kìm nén rất lâu mới chịu được." Cậu nắm tay Ngao Bính đưa xuống háng, "Chỗ này, nghĩ đến anh, đã cứng lên vô số lần."

Gió nhẹ thổi đến không đúng lúc. Na Tra lại cúi xuống liếm đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Ngao Bính, khi nụ hôn thứ hai ập đến, móng tay Ngao Bính cắm sâu vào lưng cậu, cánh tay như người chết đuối vớ được phao mà quấn lấy cổ cậu.

"Bính Bính..."

Trong những nụ hôn và lưỡi giao triền mãnh liệt, Na Tra cố ý dùng răng nanh cắn rách môi dưới của đối phương, mùi máu tanh khiến Ngao Bính run rẩy theo bản năng, nhưng vòng eo lại bị Na Tra ôm chặt hơn, "Ngao Bính..."

Dục vọng tình ái làm ướt đẫm cả hai. Na Tra đưa tay vào vạt áo sơ mi rộng thùng thình của Ngao Bính, lòng bàn tay ôm lấy ngực trái xoa nắn với lực như tuyên bố chiếm hữu, và cuối cùng cậu cũng chịu buông tha đầu lưỡi run rẩy của Ngao Bính, chuyển sang cắn vào xương quai xanh.

Ngao Bính đã mềm nhũn như một vũng nước mùa xuân, phát ra tiếng rên rỉ như động vật trong vòng tay Na Tra. Khi anh cảm nhận được chỗ cứng nóng đáng ngờ dưới quần đồng phục của đối phương đã bắt đầu chạm vào giữa hai chân run rẩy của mình, và quần lót của mình dường như đã ướt đẫm dịch tiết, mọi thứ trở nên không thể kiểm soát được.

Anh dùng hết sức lực đẩy Na Tra ra.

"Về nhà..."

Tiếng ồn ào của giờ cao điểm buổi tối đã vọng đến từ đầu hẻm.

Đèn cảm ứng ở lối vào tối đi trong tiếng thở dốc của cả hai, tay Na Tra vẫn siết chặt cổ tay Ngao Bính.

Hành động đóng mở cửa quá vội vàng, khiến hộp thuốc trong tủ giày ở lối vào rơi xuống. Na Tra kéo mái tóc ướt dính vào gáy vì mồ hôi:

"Anh trốn cái gì?"

Ngao Bính run rẩy bước vào lại vô tình làm đổ giá ô, anh cúi xuống định dọn dẹp, nhưng lại bị Na Tra dễ dàng nhấc bổng lên. Cả hai loạng choạng ngã xuống ghế sofa, áo sơ mi của Ngao Bính đã bị đẩy lên đến ngực, anh cố gắng hết sức kéo áo xuống:

"Đừng như vậy... chúng ta không thể như vậy..."

"Rõ ràng anh cũng thích mà," Na Tra dùng đầu lưỡi liếm dái tai Ngao Bính, "Vừa nãy khi hôn, anh đã ôm em khóc, không phải sao?"

Trong đôi mắt ngấn lệ, Ngao Bính thoáng thấy trên tủ TV phòng khách có đặt bức ảnh chụp chung của họ năm năm trước – trong lễ tốt nghiệp tiểu học, đứa trẻ với hai búi tóc vô tư tạo dáng chữ V, bên cạnh là người có mái tóc dài màu xanh đậm đang dịu dàng nhìn đứa trẻ.

"Đừng, đừng để anh hủy hoại em..."

"Vậy thì anh đừng nhặt em về nhà chứ?"

Na Tra đột nhiên buông tha Ngao Bính đang quần áo xộc xệch trên ghế sofa, khi ngồi dậy còn chỉnh lại chiếc áo khoác đồng phục cũng bị kéo xộc xệch của mình, "Từ nhỏ đã dạy em không được nói dối, rõ ràng bản thân lại là người nói dối nhiều nhất."

"Tra Tra..."

Ngao Bính vẫn còn thở hổn hển, ngón tay nắm chặt vạt áo sơ mi.

"Bây giờ anh nói đi, nói anh không thích em, nói anh ghét em."

"..."

"Không nói được sao? Vì không thể lừa dối bản thân phải không? Em biết bây giờ bên dưới của ann chắc hẳn ướt như lũ lụt rồi –"

"Đừng nói nữa, xin em..."

Na Tra đá đổ chậu hoa bên cạnh ghế sofa, trên bức tường phía sau có vạch chiều cao mà cậu đã vẽ năm mười hai tuổi, bên cạnh viết nguệch ngoạc "Phải cao bằng tai Bính Bính".

Nhiệt độ trong phòng tắm ẩm ướt đến lạnh lẽo, Ngao Bính run rẩy nhìn đôi môi sưng đỏ trong gương. Anh mở nước lạnh ra sức chà xát khóe miệng, cho đến khi da chuyển sang màu đỏ bất thường.

Tiếng cửa sập mạnh vang lên từ phòng khách. Ngao Bính cuộn tròn bên bồn rửa tay, mở khung chat được ghim lên, con trỏ nhấp nháy trong ô nhập liệu năm phút mới gửi đi "Chúng ta cần bình tĩnh".

Lịch sử trình duyệt thêm ba mục tìm kiếm:

"Làm gì khi hôn con nuôi"

"Cách ứng xử đúng đắn giữa cha nuôi và con nuôi"

"Hormone tuổi dậy thì mất bao lâu để biến mất"

Thư viện ảnh điện thoại bắt đầu gợi ý "Ba năm trước hôm nay", anh như bị ma xui quỷ khiến mà nhấp vào, phát hiện đó là nhật ký anh đã chụp lại khi dọn phòng Na Tra hôm đó:

"Tôi hỏi Bính Bính bao giờ thì chân khỏi, kết quả anh ấy nói đã đỡ nhiều rồi, trước đây còn phải ngồi xe lăn. Mặc dù vết thương ở chân anh ấy vẫn là một bí ẩn chưa được giải đáp, nhưng tôi muốn lớn lên có thể làm nạng cho anh ấy. Hôm nay anh ấy nấu cơm bị bỏng, tôi lén khóc ướt gối. Hy vọng mùa đông nhanh đến, để có thể chia sẻ hơi ấm cho anh ấy..."

Ngao Bính khóc vùi mặt vào đầu gối, nhưng bất ngờ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên nền gạch – chiếc áo sơ mi bị rách cổ, vết hôn mới trên cổ, và những vết máu của Na Tra dính trong kẽ móng tay.

Hộp cơm tiện lợi giá rẻ quay trong lò vi sóng, Na Tra ngồi dưới gầm cầu vượt ngắm sao. Gió đêm cuốn theo tờ rơi đập vào mặt, cầm lên thì thấy là quảng cáo "Tư vấn tâm lý quan hệ cha mẹ - con cái".

Cậu tức giận vò nát thành cục rồi ném về phía xa.

Hai giờ sáng, Ngao Bính ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, điện thoại vẫn sáng khung chat của anh và "Tra Tra", chỉ là đối phương đã không trả lời trong vài giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net