7
Na Tra bị buộc phải vào phòng tư vấn tâm lý của trường vì một vụ bạo lực. Chiếc ghế sofa rách nát trong phòng tư vấn có hai ba cái lỗ màu xám trắng, trông rất ghê tởm.
Cô giáo tâm lý đeo một cặp kính rất dày, cô ấy không ngừng xoay cây bút: "Em nghĩ ngoài việc động tay động chân ra thì không còn cách giải quyết nào khác sao?"
"Nhét đầu nó vào bồn cầu cũng được."
Na Tra dùng mũi giày nghiền nát những mẩu tẩy trên sàn, liếc thấy mái tóc xanh lá cây đang lay động ngoài cửa – Ngao Bính đang điền phiếu phản hồi của phụ huynh ở hành lang.
Cô giáo đối diện đẩy kính, nheo mắt nhìn bảng câu hỏi mà Na Tra vừa điền:
"Em còn nhắc đến việc có cảm xúc đặc biệt với người giám hộ… Em có thể nói với cô giáo được không?"
"Có gì mà phải nói, chỉ là thích thôi."
Na Tra đột nhiên cười lên, "Giống như cô thích chồng cô vậy."
Cô giáo chủ nhiệm xông vào hòa giải, Na Tra đứng dậy nghịch đồ chơi sa bàn trong phòng tư vấn, ánh mắt nhìn Ngao Bính như đang khiêu khích.
Cửa hàng tiện lợi vào buổi tối, Ngao Bính đang đi đi lại lại trước kệ rượu. Màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn của cô giáo chủ nhiệm: "Đề nghị tạm thời sống riêng", "Tư cách được tuyển thẳng vào đại học trọng điểm", "Chỉnh sửa lệch lạc tình dục tuổi dậy thì"… Những từ này khiến mắt anh đau nhói, anh vớ lấy chai rượu soju rẻ nhất rồi chạy đi tính tiền.
Tiếng chai rượu đổ xuống sàn ở lối vào vang lên giòn tan, Na Tra vẫn đang ngồi trong phòng khách làm bài tập.
Nghe thấy tiếng động, cậu lao ra và thấy Ngao Bính đang cuộn tròn bên khung cửa, mái tóc dài ngâm trong chất lỏng đổ ra, giống như một con tàu đắm bị rong biển quấn quanh, không khí còn tràn ngập mùi rượu khó chịu.
"Dậy đi."
Na Tra kéo tay Ngao Bính thì chạm phải bàn tay đầy mồ hôi lạnh, "Anh bẩn chết đi được."
Ngao Bính nức nở lao vào lòng cậu, hơi thở nồng mùi rượu phả vào yết hầu của Na Tra: "Tại sao em lại lớn nhanh như vậy…"
Nước mắt của anh làm ướt vạt áo đồng phục của Na Tra, "Lớn cao như vậy… Hồi nhỏ rõ ràng là anh cõng em…"
Na Tra ấn anh vào tường hôn, khoảnh khắc môi răng chạm nhau nếm được vị chua chát của nước mắt. Ngao Bính vòng tay qua cổ đối phương đáp lại, khi đầu lưỡi của Na Tra lướt qua vòm miệng nhạy cảm của anh, anh đột nhiên quay đầu chấm dứt nụ hôn.
"Đủ rồi…" Ngao Bính dùng trán tựa vào ngực đối phương, "Anh sẽ hủy hoại em mất…"
"Mười năm trước anh nên nói câu này."
Na Tra cắn rách môi dưới của anh, "Nấu cơm cho em, đưa em đi học, dỗ em ngủ… Tại sao lúc đó anh lại nhặt em về nhà?"
Cánh tay của Ngao Bính vô lực trượt khỏi vai Na Tra, xương sống sau lưng đột nhiên đau nhói: "Em không biết đâu, lần đầu tiên anh nhìn thấy em…"
"Cứ cảm thấy đôi mắt này… anh đã từng gặp…"
Thông báo đẩy từ tài khoản công khai trên điện thoại phá vỡ bầu không khí căng thẳng, Ngao Bính loạng choạng đẩy cậu ra để nhặt mảnh chai rượu.
Anh vội vàng nắm lấy mảnh thủy tinh, "Em căn bản không hiểu…"
Na Tra nắm lấy cổ tay đang chảy máu của anh và mút:
"Vậy thì anh nên dạy em, dạy em làm thế nào để không yêu anh."
Đêm lại mưa, Ngao Bính nằm trên giường ngẩn ngơ, đếm những họa tiết phai màu trên ga trải giường cố gắng đi vào giấc ngủ.
Cửa lại vô thức bị mở ra, Na Tra vén chăn chui vào. Cậu thấy người quay lưng lại với mình, váy ngủ trượt xuống lộ ra gần hết một bên vai.
"Bính Bính."
Na Tra áp mắt cá chân vào bắp chân đối phương, "Chúng ta làm hòa đi, như trước đây."
Ngao Bính cảm thấy hơi thở của Na Tra phả vào những sợi lông tơ nhỏ ở gáy mình, anh dịch người về phía mép giường, nhưng lại bị người phía sau kéo lại. Hai cơ thể dán vào nhau rất gần, gần đến mức Ngao Bính cảm thấy nhịp tim của người phía sau nhanh đến kinh ngạc, và cả vật cứng đang áp vào thắt lưng mình.
"Tránh xa anh ra đi…"
Người phía sau hoàn toàn không để ý đến anh ta, ngược lại còn dùng đầu gối đẩy chân anh ra.
"Anh nóng quá."
Quần lót cotton ngay lập tức thấm ướt.
Ngao Bính lặng lẽ nuốt nước bọt, anh ngửi thấy mùi hormone nam tính tỏa ra từ Na Tra, có chút hoảng loạn muốn vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay, nhưng lại vô thức lật người lại, vài sợi tóc dài quấn lấy cổ Na Tra.
"Về phòng đi…"
Âm cuối bị nụ hôn mạnh mẽ chặn lại thành tiếng nức nở, Na Tra bóp eo anh ấn vào háng mình: "Giúp em đi…"
Cậu kéo tay Ngao Bính đặt lên phần háng đang căng phồng: "Chỗ này sắp cháy rồi… Bính Bính…"
Đồng hồ điện tử nhảy qua 02:00, tiếng báo giờ cơ học đúng giờ khiến ngón tay Ngao Bính co giật. Anh sờ thấy chất dịch nhầy rỉ ra từ mép quần lót, khuôn mặt ửng hồng ngây người không dám nhìn về phía Na Tra.
Vạt áo ngủ của Na Tra cuộn lên đến ngực, cơ bụng nhấp nhô như sóng dưới ánh trăng. Cậu hướng dẫn bàn tay run rẩy của Ngao Bính kéo quần xuống, dương vật sưng tấy chuyển sang màu tím đỏ bật ra đập vào bụng dưới, đầu dương vật dính những sợi bạc lẫn với dịch tiền liệt tuyến.
"Giống như hồi nhỏ Bính Bính dạy em cầm bút…"
Cậu cắn vành tai Ngao Bính thì thầm, "Nhanh hơn nữa, đúng rồi…"
Lòng bàn tay của Ngao Bính run lên vì nóng, khi anh máy móc lên xuống, ngửi thấy mùi sữa tắm lẫn trong thân dưới của thiếu niên.
Dây áo ngủ trượt xuống theo chuyển động, bầu ngực phải lộ ra trong không khí ẩm ướt. Ngao Bính hoảng loạn muốn che lại, nhưng lại bị Na Tra nắm lấy cổ tay:
"Che cái gì?" Na Tra ác ý thúc háng, "Mẹ cho con bú không phải là điều hiển nhiên sao?"
Tiếng thở dốc và tiếng mút chồng lên nhau, eo của Ngao Bính mềm nhũn như bùn trong khoái cảm. Ngón cái của Na Tra cọ vào đáy quần ướt đẫm của anh:
"Có muốn em giúp Bính Bính không…?"
"Đừng được đằng chân lân đằng đầu…"
Ngao Bính bị chạm vào đột ngột kích thích cong người lên, khớp ngón tay vô tình cọ vào đầu dương vật trong tay.
"Sắp… sắp bắn rồi… mẹ…"
Na Tra rên rỉ ngẩng đầu gầm nhẹ, ngón cái ấn loạn xạ lên quần lót của Ngao Bính, "Cho em bắn vào đây, xin anh…"
Tinh dịch nóng bỏng thấm ướt đáy quần lót, Ngao Bính đồng thời co giật đạt cực khoái. Na Tra lại cúi xuống ngậm lấy núm vú của anh, dương vật phía dưới vẫn còn nhỏ giọt tinh dịch thừa.
Ngao Bính trong cơn choáng váng của cực khoái kéo gối che mặt nức nở, cảm giác còn sót lại ở gốc đùi như bị sắt nung nóng bỏng.
Nước lạnh từ vòi hoa sen trong phòng tắm làm tỉnh táo tâm trí, Ngao Bính với đôi mắt vô hồn chà xát ngón tay và phần dưới cơ thể. Trong đầu anh lướt qua từng điều khoản pháp luật kể từ khi anh xuống trần gian học pháp, hai bản thân trong não đang tranh cãi lẫn nhau trong phòng xét xử.
"Xâm hại tình dục trẻ vị thành niên… Nếu tự thú có được giảm án không?"
Tiếng anh tự nói bị Na Tra đứng ngoài cửa nghe thấy, người đó khẽ cười:
"Là em cưỡng hiếp anh được không? Hai chúng ta lát nữa sẽ đến đồn cảnh sát tự thú, xem chú cảnh sát xử lý thế nào."
Ngao Bính không nói gì, trong gương phản chiếu những vết bầm tím và vết hôn ở xương quai xanh, lốm đốm như những rạn san hô trên bờ biển phía Đông.
Đầu anh đột nhiên đau nhói một giây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net