Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9,

Cánh tay Geonwoo khựng lại trong không khí vài giây vì bất ngờ, rồi quàng ra sau lưng em, kéo em lại gần, đáp lại nụ hôn đó.

Tay em trượt lên cổ cậu.

Tim em đập thình thịch trong lồng ngực.

Da em nóng rát dưới bàn tay cậu, dưới cái ôm siết ấy.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Em ép sát người mình vào cậu hơn nữa.

Em có thể cảm nhận hơi ấm của cậu lan sang, nghe rõ cả nhịp tim của cậu.

Có lẽ nó đang đập nhanh hơn cả em nữa.

Em cảm nhận Geonwoo đang cắn môi dưới của mình, lưỡi luồn lách trong miệng em theo cách tự nhiên nhất. Môi hai đứa nhịp nhàng như thể đây không phải lần đầu tiên.

Mùi hương của cậu ấy bao trùm lấy em - mùi bạc hà và chanh thoang thoảng, hoàn toàn khác với hương vanilla mà em vô thức tìm kiếm.

Geonwoo gầy hơn em tưởng tượng. Cậu không nâng niu em như thể em là một bức tượng sứ, đúng hơn là ngược lại. Geonwoo siết chặt vòng tay quanh eo em, mạnh mẽ đến mức em biết chắc sẽ để lại dấu vết.

Cậu để lại dấu vết trên mọi bề mặt cơ thể em, cắn, mút. Geonwoo muốn em, em có thể cảm nhận được điều ấy. Và đấy cũng là điều em muốn.

Một phần trong em khao khát được nhìn thấy, được ai đó cần đến, được yêu thương. Nhưng trong đầu, giọng của Leo vẫn vang lên rõ ràng:

"Anh không thích vậy. Anh thích Sangwon của trước kia hơn."

Nếu anh không thích em của bây giờ, thì sẽ có người khác thích.

Em kéo Geonwoo ra khỏi cổ mình, và tiếp tục tiến tới môi cậu. Chắc chứan hơn, tuyệt vọng hơn, em cần Geonwoo đã át đi những âm thanh cứ vang vọng trong đầu mình, em muốn những thứ này xóa đi tất cả suy nghĩ về Leo.

Tay Geonwoo lang thang xuống ngực em, dừng lại ở khoá quần. Em cảm nhận được bàn tay ấy đang tháo mở những vật cản một cách thuần thục, như thể cậu ấy đã làm cả hàng chục lần trước đây. Một sự thật - chỉ là chưa từng với em.

Em chưa từng làm điều gì tương tự như thế này trước giờ, một sự thật chỉ khiến cơ thể em càng như bốc cháy hơn.

Đây là lần đầu tiên có người chạm vào em theo cách đó, không phải khi em quá say để nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

Lần đầu tiên em thật sự cảm nhận được khoái cảm của chính mình.

Em cảm nhận được sự cương cứng của Geonwoo đang áp sát vào đùi mình.

Em giật mình, khẽ rên lên.

Em gần như thấy xấu hổ vì những âm thanh thoát ra từ môi mình.

- Để anh khiến em cảm thấy dễ chịu hơn nhé, Sangwon-ah.

Geonwoo nói những lời ấy khi ghé sát vào tai em. Một tone giọng trầm, không êm ái như em tưởng. Em mở mắt, ánh mắt hai người chạm nhau.

Ánh mắt Geonwoo tràn ngập sự thèm muốn.

Nhưng nét mặt cậu ấy quá mềm mại, không sắc nét, nụ cười cậu ấy không thắp sáng cả căn phòng, mùi hương cậu ấy không ngọt, và những động chạm cũng không dịu dàng như em tưởng tượng.

Hoặc chỉ là, Geonwoo không phải những điều trên, vì cậu ấy không phải Leo.

Khoảnh khắc nhận ra điều đó, em khựng lại.

Em đẩy Geonwoo ra.

Cậu ấy không giữ em lại, nhưng em có thể thấy nỗi buồn trong ánh mắt ấy. Em không dám nhìn thẳng vào mắt Geonwoo.

Em hít thở sâu. Nỗi sợ và hối hận ập đến cùng lúc.

— Tớ xin lỗi... tớ không biết mình đang làm gì. Tớ không nên làm vậy. tớ không nên đến đây.

Geonwoo chỉ im lặng, đặt tay nhẹ lên cánh vai em, cố trấn an. Nụ cười của cậu nhẹ nhàng nhưng chứa đầy thất vọng.

Em không nên làm vậy.

Em hiểu rằng, nụ hôn ấy không xuất phát từ cảm xúc dành cho Geonwoo.

Em chỉ muốn chứng minh rằng em đã thay đổi, rằng em được khao khát, rằng Leo đã sai.

Nhưng cuối cùng, em chỉ nhận ra một sự thật đau lòng: dù cố đến mấy, em vẫn không thể quên được Leo.

Geonwoo là bạn em, và cậu ấy không đáng bị kéo vào những cảm xúc rối ren đó.

Đôi mắt em nhòe đi vì nước. Nhưng không phải vì buồn - mà vì xấu hổ.

Và một lần nữa, em không để những giọt nước mắt ấy rơi xuống.


Geonwoo chỉ ôm em vào lòng. Không giống khi nãy, lần này, vòng tay cậu dịu dàng và ấm áp hơn, như muốn an ủi.

— Không sao đâu. Ai cũng có lúc thấy bối rối mà.


— Xin lỗi... tớ xin lỗi. Nhưng tớ không thể.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Em vẫn nghe được nhịp tim của Geonwoo đập ngay bên ngực mình. Nhưng em không nói thêm gì nữa.

Cậu thở dài rồi buông em ra. Em biết mình đã làm Geonwoo tổn thương. Em nhìn thấy điều đó trong mắt anh.

— Cảm ơn vì cậu đã nói thật. Nhưng tớ nghĩ giờ cậu nên về thôi. Đừng lo, chuyện này sẽ chỉ hai chúng ta biết.

Giọng Geonwoo vẫn có chút nhẹ nhàng, dù đã trầm xuống hơn thường ngày. Em khẽ gật đầu. Geonwoo quay lưng lại, rồi bước vào phòng tắm, khóa cửa.

Em kéo lại quần áo cho chỉnh tề, tóc rối bù, vết hickey trên cổ thì quá rõ để che đi. Em bước dọc hành lang, chậm rãi, đầu óc trống rỗng.


Rồi em dừng lại - vì thấy Leo đang đứng trước cửa phòng mình.

Anh từ từ quay đầu lại.

Ánh mắt anh dừng lại ở vết đỏ ngay dưới tai em. Khuôn mặt anh lạnh lùng, không biểu cảm.

— Giờ thì chúng ta đều là những kẻ ngốc đã chờ đợi. Hóa ra, không chỉ mình anh là người không thể đợi được.

Anh lướt qua em, vai chạm vai. Anh đi thẳng, không quay đầu lại.

Ký ức ùa về. Em thấy mình gục xuống bậc thang. Thế giới quay cuồng quanh em. Tiếng cười vang lên khắp nơi. Đôi chân không còn sức, em khuỵu xuống, đầu gối chạm sàn thảm lạnh.

— Mọi thứ... em đã phá hỏng hết rồi.

Suốt một tuần sau đó, em không rời khỏi phòng.

Em không đủ dũng khí.

Em lại làm điều mà mỗi khi quá mệt mỏi em vẫn làm: biến mất.

Đã gần hai giờ sáng.

Em nhìn những con sóng vỗ vào bờ.

Ở phía xa, tiếng ồn ào vẫn vang lên.

Masato đã ép em đi cùng đến bữa tiệc này.

Em cũng chẳng hiểu sao mình lại đồng ý.

Em mặc vội chiếc quần short jean đen và áo phông.

Lúc đó em còn chẳng để ý đó là áo của Leo.

Em chưa từng trả lại cho anh.

Chỉ đến khi ngồi trong xe, em mới nhận ra mùi vani lẫn với hương nước giặt quen thuộc.

Em cúi nhìn đám sinh viên đang vui chơi dưới chân đồi cát nhỏ nơi em ngồi. Họ nhảy nhót quanh chiếc loa mang theo. Em chẳng biết mấy chuyện như vậy được phép làm ở đây nữa.

Em đã ở đó hàng giờ liền.

Trời đã sang thu, cái lạnh bắt đầu len vào da thịt. Em co gối sát vào ngực, cố giữ ấm.

Giờ thì em hối hận vì chỉ mặc mỗi áo phông. Một chiếc áo khoác trượt tuyết chắc hợp lý hơn nhiều.

Em uống cạn lon bia trong một hơi, bóp bẹp nó rồi đặt cạnh ba lon trống khác.

Masato là "nhà cung cấp" của em từ đầu buổi tối đến giờ.

Nhưng ít nhất một tiếng rồi em chẳng thấy cậu ta đâu. Và em cũng chẳng muốn phải hòa nhập với đám đông kia để đi tìm.

— Ở dưới đó nhìn lên, trông cậu thảm hại thật đấy.

Em ngẩng đầu lên, thấy Geonwoo đang tiến lại gần.

Nhưng thật thất vọng, trong tay cậu chỉ có một bao thuốc lá. Ánh mắt em dừng lại ở những ngón tay.

Em đã không hút điếu nào kể từ đêm hôm đó - cái đêm em làm bỏng chính mình.

Sau khi lấy lại đồ từ nhà Leo, em mới nhận ra thuốc lá và bật lửa đã biến mất.

— Thế còn từ đây nhìn xuống thì sao?

Geonwoo cười rồi ngồi xuống cạnh em. Cậu đưa cho em một điếu thuốc, nhưng lần này em từ chối.

— Còn thảm hại hơn nữa.

Em thở ra khẽ, nụ cười mỉm. Geonwoo phả khói vào màn đêm. Sự im lặng giữa hai đứa nặng nề.

— Cậu không ghét tớ à?

Geonwoo nhướn mày, một nụ cười nhếch hiện lên.

— Vì hôn tớ ư? Không bao giờ. Hấp dẫn như vậy cơ mà. Tớ còn mơ thấy nữa cơ. Chỉ hơi thất vọng khi biết cậu thực ra không muốn tớ thôi.

Giọng cậu bình thản.

Geonwoo không nói dối - rõ ràng cậu đã vượt qua chuyện đó. Em nuốt khan.

— Ừ, xin lỗi.

— Nếu cậu muốn làm lại, cứ nói nhé. Lời đề nghị vẫn còn.

Lời đề nghị?

Má em đỏ lên khi nhớ lại những lời cậu thì thầm trong bóng tối căn phòng - ngay sát tai em.

— Tớ sẽ cố nhớ mà.

Geonwoo phá lên cười, em lập tức cười theo.

Rồi đêm lại chìm trong sự bình yên.

— Là gã đó phải không? Gã ở quán bar. Có vẻ cậu biết mặt hắn. Tên gì vậy?

Cậu nhìn thẳng vào em như đọc được em nhanh chóng. Em gật đầu rồi hít một hơi sâu.

— Leo. Lee Leo.

Geonwoo duỗi chân ra.

— Hừm, vậy hả. Ra là Sangwon thích trai ngoại quốc. Người yêu cũ à?

Em lắc đầu vội.

— Không, tệ hơn cơ. Bạn thân nhất của tớ từ hồi mười tuổi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net