Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[14]

Ban đầu Yuuji nghĩ rằng, chỉ cần một khoảnh khắc hồi tưởng thoáng qua về tình yêu với Gojo-sensei là đủ. Nhưng giờ đây cậu lại hy vọng khoảnh khắc ấy có thể kéo dài mãi mãi, cho đến tận lúc cậu chết đi mới kết thúc.

Vài ngày sau tan học, Yuuji trở về ký túc xá.

Bầu trời ngoài cửa sổ âm u, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng sấm, trông như sắp mưa. Yuuji đặt sách giáo khoa lên bàn, vừa định quay người đi đóng cửa sổ thì phía sau bất ngờ vươn ra một đôi tay, nhẹ nhàng bóp lấy tai cậu.

"Yuuji..."

"Anh!" Yuuji giật mình, nhưng khi nhận ra người đó là ai, cơ thể dần thả lỏng.

Cậu không nhịn được càu nhàu: "Tiền bối sao lại xuất hiện đột ngột như vậy..."

"Tôi muốn gặp em." Mặc dù đã hai ba ngày không gặp nhau, nhưng không hiểu sao tâm trạng Gojo lại rất hưng phấn. Hắn áp sát người vào cậu, ghé mặt tới, định hôn lên môi cậu.

"Khoan đã..." Yuuji biết rõ một khi người này bắt đầu hôn thì sẽ không dừng lại. Tuy rằng thời gian gần đây cậu đã quen với những nụ hôn bất ngờ của tiền bối, nhưng đôi khi bị đối phương quấn lấy vẫn khiến cậu có cảm giác vô tình rơi vào đại dương, bị nước bao vây đến nghẹt thở. "Lát nữa tôi phải ra ngoài..."

"?" Gojo tặc lưỡi trước sự từ chối của cậu, nửa mí mắt khẽ nhướng lên. "Em ra ngoài?"

"Vâng." Yuuji miễn cưỡng dùng tay chặn giữa mình và Gojo, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn như một con thú nhỏ. "Tôi đi giúp Fushiguro dọn nhà cũ."

Ban đầu Gojo có vẻ không vui, nhưng vừa nghe đến Fushiguro thì sự khó chịu giảm bớt. "Megumi?" Hắn nghĩ một chút rồi hiểu ra. "À, chị thằng nhóc gần đây tỉnh lại rồi, cuối cùng nó cũng chịu chấn chỉnh lại cuộc sống hả?"

Chị gái của Fushiguro, Tsumiki, vừa tỉnh lại vài tháng trước. Sau một thời gian hồi phục, cô quyết định trở về nhà nghỉ dưỡng. Nhân dịp đó, Fushiguro định dọn dẹp bớt đồ đạc cũ trong nhà. Yuuji và Kugisaki tự nguyện sang giúp.

"Quan hệ của mấy đứa tốt thật." Gojo nghiêng đầu. "Cũng phải thôi, ba người lúc nào cũng dính lấy nhau..."

Hắn cong môi cười, rồi đột nhiên thè lưỡi liếm nhẹ lòng bàn tay Yuuji.

Yuuji run lên một cái, mặt hơi đỏ, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Tôi thật sự phải đến chỗ Fushiguro."

"Em cứ đi." Gojo nói một cách thản nhiên. "Tôi đâu có ép em ở lại với tôi."

Nhưng hắn lại cúi đầu, ngậm lấy ngón tay Yuuji. Từ đầu ngón tay, hắn chậm rãi hôn xuống từng chút một đến tận gốc ngón. Đầu lưỡi phác theo khe giữa các ngón tay, men theo lòng bàn tay trượt xuống, dừng lại ở cổ tay rồi khẽ cắn một cái.

Yuuji thừa nhận rằng mình đang bị tiền bối mê hoặc. Bàn tay vốn định đẩy đối phương ra lại vô thức buông xuống. Đúng lúc đó Gojo ngẩng đầu nhìn cậu. Bị đôi mắt xanh bạc kia nhìn chăm chú, Yuuji cảm giác như mình đang lạc giữa vũ trụ đầy sao, không khỏi ngẩn người trong chốc lát. Cậu lắc đầu, định cúi xuống đáp lại nụ hôn đó.

Nhưng Gojo lại hừ một tiếng rồi lùi lại.

Hắn cố ý nói: "Được rồi, em đi tìm Megumi đi."

Tim cậu đập thình thịch, hơi thở rối loạn. Yuuji tựa lưng vào bàn, cảm thấy tiến thoái lưỡng nan. Lý trí mách bảo cậu rằng cuộc hẹn với Kugisaki sắp đến, nhưng cảm xúc lại nói rằng cậu muốn ở lại, muốn khuất phục trước sự cám dỗ của người trước mặt hơn là thực hiện lời hứa của mình.

Ánh mắt hai người quấn lấy nhau, mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Trong mắt Yuuji, tiền bối giống như ác quỷ mê hoặc lòng người, chỉ chờ thời cơ tấn công con mồi.

Gojo bỗng cúi xuống, ghé sát tai Yuuji thì thầm: "Nói mới nhớ, Yuuji." Giọng hắn nghe như rất tùy ý, nhưng lời nói lại khiến Yuuji nghẹt thở. "Khi tôi không có ở đây, em có làm gì tiến xa hơn với tên đó không?"

Không cần nói rõ, cả hai đều biết "tên đó" ở đây là ai.

Yuuji nhất thời cứng họng, mãi lâu sau mới lúng túng nói: "Tiến xa hơn... là ý gì?"

Gojo cười nhạt, mắt dán chặt vào Yuuji. Hắn đặt tay lên ngực cậu, cảm nhận những đường cơ bắp trơn gọn, bất kể là hình dạng hay cảm giác đều vừa vặn đến hoàn hảo. Ngay khi bàn tay đó sắp trượt xuống bụng dưới, Yuuji vội vàng giữ tay hắn, nhưng Gojo chỉ khẽ nhéo đầu ngón tay cậu một cách đầy ám muội.

Yuuji ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác: "Sao tiền bối cứ hỏi về tôi và thầy?"

Hậu quả của việc không từ chối được cả hai là cảm giác xấu hổ không ngừng dâng lên từ đáy lòng. Biết rõ là sai, nhưng cậu vẫn tái phạm. Yuuji lúc này chính là như vậy, cứ lặp đi lặp lại cùng một lỗi lầm.

"Xin lỗi, tôi không thích mất thế chủ động." Gojo mỉm cười. "Cho nên..." Hắn lặp lại câu hỏi. "Hai người làm chưa?"

Yuuji rùng mình. Cậu không hiểu Gojo rốt cuộc bị làm sao. Mím môi lại, cậu từ chối trả lời câu hỏi này.

Nhưng Gojo dường như đã biết đáp án của cậu. "Thiên vị thật." Hắn cười, đầu ngón tay cuối cùng cũng móc vào khóa quần của Yuuji, dễ dàng kéo khóa xuống. "Sao Yuuji lại đối xử bất công thế?"

Phải thừa nhận, tiền bối rất biết cách khống chế cậu. Khi chỗ nhạy cảm bị nắm, chân Yuuji mềm nhũn. Gojo giữ chặt eo cậu, ép cậu vào giữa hai chân hắn, tạo thành một tư thế đầy ngượng ngùng.

Đầu ngón tay chai sạn mang theo nhiệt độ nóng bỏng khiến Yuuji đỏ bừng mặt. Hơi thở cậu gấp gáp, lồng ngực phập phồng tựa như cá mắc cạn. Trước mắt mọi thứ trở nên mờ mịt, cảnh vật chao đảo.

Điện thoại nằm góc phòng reo liên tục, nhưng cậu không còn tâm trí để nghe.

Những nụ hôn dày đặc men theo vành tai Yuuji trượt xuống dưới. Ban đầu Yuuji còn giãy giụa nói: "Đừng để lại dấu vết..." nhưng sau khi bị Gojo nhìn một cái, cậu lại đột nhiên mất hết sức kháng cự.

Cuối cùng, Yuuji quả thật không thể thiên vị ai.

Nhưng cũng hoàn toàn chẳng nói nên lời.

Cậu dựa vào vai Gojo, lòng bàn tay ướt dính toàn dịch thể của đối phương để lại. Đây là lần đầu tiên cậu dùng tay giúp người khác, cảm giác kích thích không kém gì lần trước khi cậu làm chuyện đó cùng thầy.

Cậu không nhịn được than thở với Gojo: "Lần này chắc bị Kugisaki mắng mất." Mấy cuộc điện thoại vừa rồi không kịp nghe chắc hẳn là Kugisaki gọi.

Quả nhiên, sau khi rửa tay xong quay lại phòng, trong điện thoại là một tràng tin nhắn dài từ Kugisaki trách cậu thất hẹn. Cô và Fushiguro đang dọn dẹp nhà cũ, trong khi Yuuji, người lẽ ra phải là lực lượng chính lại không có mặt.

Yuuji vội vàng giải thích: "Về phòng lỡ ngủ quên mất, tớ qua ngay đây."

"Cậu là heo à?" Kugisaki nổi giận. "Cho cậu năm phút bay tới đây!"

"???" Yuuji đau đầu. "Tôi đâu phải Gojo-sensei..."

Bay thì chắc chắn không thể. Nhưng Gojo-senpai lúc này đã rất thỏa mãn, nên hắn cố gắng bù đắp cho cậu: "Không sao, tôi bảo Ijichi đưa em qua."

"Là anh Ijichi." Yuuji sửa. "Tiền bối thật là, lúc nào cũng vô lễ với anh Ijichi."

Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ thu dọn qua loa một chút rồi chuẩn bị ra ngoài. Gojo gọi điện cho Ijichi, bảo anh ta đến cửa ký túc xá đón người.

Trước khi đi Yuuji ngừng lại, như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, cậu quay lại hôn Gojo một cái: "Tối nay tiền bối còn ở lại trường không?"

"Ồ, hóa ra vẫn muốn gặp tôi." Gojo giả vờ cười. "Tôi còn tưởng Yuuji dùng xong là không muốn để ý nữa."

Dùng xong cái gì chứ... mặt Yuuji lại nóng lên. "Có được không?"

Không biết vì sao, dạo gần đây cả tiền bối lẫn thầy đều rất khó gặp. Thầy thì vốn đã luôn bận rộn từ trước nên cậu quen rồi. Nhưng tiền bối sao cũng bắt đầu xuất quỷ nhập thần như vậy.

Gojo hừ một tiếng, tỏ vẻ kiêu ngạo: "Còn tuỳ xem biểu hiện của em đã."

"Chậm quá." Kugisaki đứng ở hành lang, nhìn Yuuji cởi giày nơi cửa ra vào. "Không phải tôi bảo cậu trong vòng năm phút phải bay tới à?"

Yuuji đáng thương thanh minh: "Nhanh lắm rồi mà, suýt nữa thì vượt tốc độ luôn."

"Tôi không quan tâm." Kugisaki ngang ngược nói. "Dù sao việc còn lại đều giao cho cậu, ai bảo cậu đến muộn."

"Thật ra một mình tôi tự dọn cũng được." Fushiguro đội mũ chống bụi, tay cầm dụng cụ lau dọn quét bụi trên trần nhà. "Nhưng vẫn cảm ơn hai cậu đã đến giúp."

Thực ra khi Yuuji đến, căn phòng gần như đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn vài thùng giấy chưa thu dọn. Dưới sự chỉ huy của Kugisaki, Yuuji bê mấy thùng đồ lặt vặt vào phòng chứa đồ. Vừa chuyển đồ, cậu vừa nhìn quanh căn phòng: "Fushiguro, trước đây cậu sống ở đây à?"

"Ừ." Fushiguro nói. "Trước khi Tsumiki gặp chuyện, chúng tôi vẫn luôn sống ở đây."

"Vậy à?" Yuuji cảm thán. "Tôi cứ tưởng hồi nhỏ cậu sống cùng Gojo-sensei cơ... Tôi chỉ tưởng tượng thôi! Đừng làm vẻ mặt đó!"

Khoé mắt Fushiguro giật giật một cách khó coi: "Tôi không biết trong đầu cậu có bộ lọc gì với người đó, nhưng cảnh cậu tưởng tượng tuyệt đối không tồn tại. Gojo-sensei chỉ giúp tôi xin khoản vay của Cao chuyên, đồng thời với tư cách người giám hộ trên danh nghĩa, không cho nhà Zenin tiếp xúc với tôi và Tsumiki. Nhưng hắn không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của bọn tôi. Trước khi tôi vào Cao đẳng chú thuật, bọn tôi chỉ gặp nhau vài lần."

Tất nhiên mỗi lần đến chủ yếu là để chọc ghẹo cậu, tiện thể mới chỉ dạy một chút.

Nghĩ đến vài hành động vô vị của người đó, Fushiguro đến giờ vẫn cảm thấy cạn lời, không nhịn được bổ sung thêm: "Với lại, với tính cách của hắn, tôi nghĩ chắc chẳng ai muốn sống gần hắn ta đâu."

"Vậy à?" Yuuji không thấy thầy khó gần. Khi cậu đến ký túc xá của thầy, Gojo-sensei vẫn luôn cư xử rất chững chạc. Có lẽ ngay từ đầu, cách Gojo-sensei đối xử với cậu đã khác những người khác.

Nếu vậy thì sau khi tốt nghiệp, mối quan hệ giữa cậu với thầy sẽ thế nào?

Nếu theo tiến trình yêu đương bình thường... chắc sẽ đến bước sống chung nhỉ?

Nhưng cậu có thể yêu cầu Gojo-sensei như vậy không? Khi mà bản thân cậu... vẫn còn vướng một người khác.

Tâm trạng Yuuji đột nhiên trở nên tồi tệ. Mỗi lần nghĩ đến tương lai, dường như luôn có một giọng nói nhắc nhở cậu rằng mình đang sống hai mặt. Cậu không thành thật. Cậu lừa dối thầy, lại không nỡ rời xa tiền bối. Thậm chí tối nay về còn nghĩ đến việc gặp tiền bối.

Nghĩ đến những ham muốn khó nói của mình, tim Yuuji thắt lại. Cậu bước nhanh hơn, đặt thùng đồ vào kho.

Khi rời đi, tay cậu vô tình va vào đống đồ lộn xộn, làm rơi một xấp ảnh. Kugisaki tò mò tiến lại gần: "Fushiguro, đây là ảnh hồi nhỏ của cậu à?"

"Ảnh tôi?" Fushiguro đau đầu. "Chắc Tsumiki chụp. Để sang bên kia đi, lát tôi sẽ qua dọn."

"Không được, tôi muốn xem." Kugisaki lập tức giật lấy chồng ảnh. "Itadori, qua đây. Oa, tên Fushiguro này từ nhỏ đã mang cái mặt khó ưa như vậy rồi."

Yuuji lơ đãng tiến lại gần. Thật ra cậu không hứng thú với ảnh cũ của Fushiguro, cậu chỉ muốn làm Kugisaki vui vẻ để hai người bạn không phát hiện ra điều bất thường của mình. Nhưng khi Kugisaki lật đến một tấm ảnh, đồng tử Yuuji bỗng nhiên mở to.

"Đợi đã, Fushiguro." Giọng cậu run nhẹ. "Người này là ai?"

"Ai cơ?" Fushiguro bước lại, nhìn vào tấm ảnh trong tay Kugisaki. "À." Đó là ảnh tốt nghiệp tiểu học của cậu. Fushiguro chỉ mời chị gái mình, nhưng ai đó nhất quyết cứ đòi chen vào. "Mái tóc đó chắc cậu nhận ra rồi chứ, là Gojo-sensei. Hình như trường gọi điện yêu cầu người giám hộ đến dự lễ, thế nên hắn đã đến. Tấm này chắc là Tsumiki chụp lúc tôi lên sân khấu, vô tình chụp cả hắn..."

Lời Fushiguro vừa dứt, gương mặt Yuuji bỗng rơi vào trạng thái trống rỗng trong vài phút.

Thần sắc cậu hoảng hốt đến mức Kugisaki gọi mấy lần cũng không nghe thấy.

"Này, Itadori!" Kugisaki nghi hoặc nhìn cậu. "Cậu ngẩn người gì thế. Tôi gọi mấy lần rồi."

Yuuji giật mình hoàn hồn. "Không có gì." Cậu nói qua loa. "Tôi... tôi đi chuyển thêm mấy thùng nữa."

Nói xong, cậu nhanh chóng rời khỏi phòng kho.

Chỉ còn lại Fushiguro và Kugisaki nhìn nhau đầy khó hiểu. "Cậu ta không sao chứ?" Kugisaki nói. "Hay là mệt quá nên ngủ không đủ thật..."

Rời khỏi nhà Fushiguro, Yuuji tâm thần bất định trở về trường.

Người trong bức ảnh của Fushiguro... đáng lẽ phải là Gojo-sensei thời còn học cấp ba.

Nhưng gương mặt đó Yuuji không thể nhận nhầm.

Đó là gương mặt của tiền bối.

Không đúng... Yuuji đau đầu nghĩ. Thầy sao có thể là tiền bối được. Thầy là thầy, không thể biến thành tiền bối. Chắc chỉ là giống nhau thôi.

Họ là anh em ruột, giống nhau cũng là chuyện bình thường.

Dù tự nói với mình như vậy, nhưng một ý nghĩ đáng sợ vẫn dần dần dâng lên từ đáy lòng cậu. Một người không thể giống người khác đến mức đó được, cho dù là mười năm trước cũng không thể.

Đầu Yuuji đau như muốn nứt ra. Cậu liên tục tự nhủ rằng tiền bối chỉ là một học sinh vừa tròn mười tám tuổi, đang học năm ba ở Cao đẳng chú thuật, còn Gojo-sensei là một người đàn ông đã trưởng thành. Hai người là hai cá thể hoàn toàn khác biệt.

Hai người khác biệt đến thế, làm sao có thể chỉ dựa vào một bức ảnh mà đưa ra kết luận?

Đúng rồi... Yuuji chợt nhớ ra. Tiền bối đang ở lại trường, vậy hiệu trưởng chắc chắn biết lai lịch của hắn. Nếu có thắc mắc thì cứ hỏi thẳng hiệu trưởng là được.

Nhưng ngay giây sau, hơi thở cậu ngừng lại. Vì Yuuji rõ ràng nhớ rằng, lần trước khi tiền bối đến văn phòng gặp hiệu trưởng, hắn đã gọi hiệu trưởng là Yaga-sensei.

Tại sao Gojo-senpai lại gọi hiệu trưởng là thầy? Lẽ nào trước đây hiệu trưởng cũng từng dạy tiền bối? Nhưng chẳng phải hiệu trưởng đã không còn làm chủ nhiệm từ lâu rồi sao? Yuuji lại nhớ đến thái độ kỳ lạ của Ijichi đối với tiền bối vài lần trước đó. Một đáp án dường như sắp hiện ra.

Không biết từ lúc nào, Yuuji đã đứng trước cửa phòng y tế. Đèn trong phòng còn chưa tắt, bên trong vẫn có người.

"Sao thế?" Shoko đang chuẩn bị tan làm. Vừa mở cửa đã thấy bóng người cứng đờ đứng bên ngoài, cô cảm thấy hơi lạ. "Là Itadori à? Vào đi, em có chuyện gì?"

"Ieiri-san..." Yuuji lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên. "Em... em có chút chuyện muốn hỏi cô."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net